Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 25 Nov 2017 03:23




Post new topic Reply to topic  [ 138 posts ]  Go to page 1, 2, 3, 4, 5 ... 14  Next
Author Message
PostPosted: 01 Oct 2017 01:59 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
LangVuongSungThiep.jpg


Tác giả:Ngạn Thiến


Văn Án

“A. . . . . . . . . . . . . . .” Một tiếng la thê lương cắt ngang màn đêm yên tĩnh.

Nguyễn Nhược Khê kinh hãi nhìn thấy con sói thân cao chừng tám thước trước mắt, một con sói đứng ở bên giường, không sai, chính là sói nha.

Cái mũi hắn phun ra hơi thở trắng, đôi mắt màu hổ phách lộ tia máu nhìn chằm chằm nàng, lông mao toàn thân rậm rạp màu xám bạc, cơ thể rắn chắc rõ ràng có thể thấy được — đây là một con sói trẻ “hào hoa phong nhã “. Nàng sợ hãi nuốt nuốt nước bọt, thân thể run rẩy lui về sau. . . . . . .

“Cứu mạng với. . . . . . . . . . .”

Lại là một tiếng la vang lên, nhưng mà tiếng còn chưa kịp thoát ra, tay nàng đã bị con sói kia bắt lấy, chỉ thấy nó tiến lại gần cúi đầu lộ ra hai hàm răng trắng, chắc khỏe cắn vào cổ tay nàng, nó uống hết dòng máu đỏ tươi chảy ra không chừa một giọt nào.

“A. . . . . . . . .”

Lại là một tiếng kêu gào hoảng sợ, thân thể nàng rốt cục cũng mềm nhũn, không không chịu nổi hôn mê bất tỉnh.

Sau nửa canh giờ, con sói đứng ở bên giường, ánh mắt vằn máu đang từ từ biến mất, bộ lông trên người đã từ từ biến mất . . . Ánh mắt nhoáng lên một cái, nhìn người trước mặt, ánh mắt phong tình sáng ngời hơi hơi nhếch lên, trong hai tròng mắt màu hổ phách lộ ra mấy phần lãnh ý làm cho người ta sợ hãi, mũi thẳng,..., đôi môi cong cong quyến rũ như ma quỷ tỏa ra lãnh khốc... đúng là một người đàn ông vô cùng tuấn mỹ.


You do not have the required permissions to view the files attached to this post.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 02:00 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 1: Lang Vương thuần chủng


Bóng đêm vừa buông xuống, sắc mặt của hai gã thị vệ trở nên tái nhợt, cả người không ngừng run rẩy, nhanh chóng đem nữ nhân đi vào một căn phòng xa hoa lộng lẫy, cẩn thận đặt nữ nhân nằm lên trên giường xong vội vàng xoay người rời đi. Rất nhanh có hai cung nữ liền bưng chậu nước ấm đi đến bên giường, một câu cũng không nói, kéo cánh tay nàng ra, lấy khăn cẩn thận kì cọ, tẩy rửa sạch sẽ.

”Không, không cần, ta không cần, buông ta ra.” Nữ nhân đột nhiên giống như nổi điên, từ trên giường nhảy xuống đất, giãy dụa muốn chạy thoát khỏi nơi này.

Nhưng nàng mới vừa bước đi được vài bước, một cung nữ đã đưa tay đánh vào phía sau làm nàng bất tỉnh. Sau đó, đỡ lấy thân thể ngã xuống của nàng đặt trở lại lên giường, sắc mặt không chút thay đổi tiếp tục công việc tẩy rửa cánh tay nàng.

Sau khi làm xong công việc, lại lặng lẽ lui xuống, làm căn phòng càng trở nên quái dị lạ thường.

“A. . . . . . . . . . . . . . .” Một tiếng la thê lương cắt ngang màn đêm yên tĩnh.

Nguyễn Nhược Khê kinh hãi nhìn thấy con sói thân cao chừng tám thước trước mắt, một con sói đứng ở bên giường, không sai, chính là sói nha.

Cái mũi nó phun ra hơi thở trắng, đôi mắt màu hổ phách lộ tia máu nhìn chằm chằm nàng, lông mao toàn thân rậm rạp màu xám bạc, cơ thể rắn chắc, rõ ràng có thể thấy được – đây là một con sói trẻ “hào hoa phong nhã “. Nàng sợ hãi nuốt nuốt nước bọt, thân thể run rẩy lui về sau. . . . . . .

“Cứu mạng với. . . . . . . . . . .” Lại là một tiếng la vang lên, nhưng mà tiếng còn chưa kịp thoát ra, tay nàng đã bị con sói kia bắt lấy, chỉ thấy nó tiến lại gần cúi đầu lộ ra hai hàm răng trắng, chắc khỏe cắn vào cổ tay nàng, nó uống hết dòng máu đỏ tươi chảy ra không chừa một giọt nào.

“A. . . . . . . . .” Lại là một tiếng kêu gào hoảng sợ, thân thể nàng rốt cục cũng mềm nhũn, không không chịu nổi hôn mê bất tỉnh.

Sau nửa canh giờ, con sói đứng ở bên giường, ánh mắt vằn máu đang từ từ biến mất, bộ lông trên người đã từ từ biến mất . . . Nhoáng mắt một cái, nhìn người trước mặt, ánh mắt phong tình sáng ngời hơi hơi nhếch lên, trong hai tròng mắt màu hổ phách lộ ra mấy phần lãnh ý làm cho người ta sợ hãi, mũi thẳng, giống như con lai có một nửa dòng máu phương Tây, đôi môi cong cong quyến rũ như ma quỷ tỏa ra lãnh khốc đúng là một người đàn ông vô cùng tuấn mỹ.

Hắn đi đến ngăn tủ bên cạnh, cầm lấy quần áo đã được chuẩn bị từ trước mặc vào trên người. Sau đó, xoay qua nhìn lại nữ nhân đang nằm hôn mê trên giường, ánh mắt đen lạnh lùng sâu không thấy đáy.

“ Ba……..” Một âm thanh thanh thúy vang lên, trên gương mặt tái nhợt đang hôn mê của nữ nhân lập tức hiện lên dấu năm ngón tay sưng đỏ .

” Đau.” Nguyễn Nhược Khê mơ mơ màng màng liền cảm giác trên mặt mình đau rát, đầu cũng ong ong choáng váng, nàng chậm chậm mở to hai mắt, liền bị một đôi mắt tràn ngập hận ý chiếu vào.

Nàng không khỏi giật mình một cái, trong đầu đột nhiên hiện lên một màn trước khi bị hôn mê, nàng nhìn xung quanh phòng dò xét, không nhìn thấy con sói đáng sợ kia nữa, mới nhẹ nhàng thở ra. Lúc này, nàng mới tập trung đánh giá nam nhân trước mắt. Trời ạ! Trên đời sau lại có một nam nhân hoàn mỹ đến thế. Quả thực là mâu thuẫn, nhìn toàn thân hắn phát ra hàn khí, chỉ có thể dùng một từ “lãnh” để hình dung, hai chữ “lãnh khốc” để diễn tả, ba chữ “rất lãnh khốc“, một thân mặc quần áo cổ trang càng làm cho hắn trở nên khốc liệt hơn.

Nuốt nuốt nước miếng, nàng mới mở miệng nói:

“ Cám ơn ngươi đã cứu ta.”

” Cảm ơn ta? Cảm ơn ta cái gì?” Tây Môn Lãnh Liệt không có buông tha nàng đôi mày sắc bén nhíu lại, chẳng lẽ nàng bị dọa điên rồi, hắn đã cứu nàng khi nào?

” Cám ơn ngươi giúp ta đuổi con sói đáng sợ kia đi.” Theo lẽ thường tình đương nhiên nàng cho rằng hắn đã cứu mình.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 02:02 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 2: Vũ Khuynh Thành


Tây Môn Lãnh Liệt nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt đột nhiên trở nên hung ác nguy hiểm,

“Con sói đáng sợ,” Không ngờ nàng lại dám nói ra câu đó, lập tức đưa tay bóp cằm của nàng, khóe môi mang theo nụ cười nhạt:

” , ngươi đang cười nhạo ta sao? Ngươi nghĩ rằng ta không dám giết ngươi sao?”

” Buông ta ra, đau quá.” Nguyễn Nhược Khê cố sức thoát khỏi tay hắn, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, không biết hắn đang nói cái gì?

” Ha ha… đau, ngươi cũng biết đau sao?” Đôi mắt đen của Tây Môn Lãnh Liệt sâu không thấy đáy, ánh mắt mang theo châm biếm, mang theo đau đớn, không ai biết được nỗi đau của hắn.

Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, soái ca suất sắc như vậy lại bị bệnh thần kinh, thật đáng tiếc nha, nàng không muốn cãi lại hắn. Bây giờ phải về nhà bằng cách nào đây, vừa ngồi dậy bước xuống giường, trên đầu truyền tới một trận choáng váng.

Thân mình lảo đảo té ngã, liền cảm thấy hình như đã ở trong lồng ngực hắn, theo bản năng đưa tay ôm lấy thắt lưng của hắn, không cho bản thân bị ngã sấp xuống.

” Nhanh như vậy đã yêu thương nhung nhớ ta rồi sao? Nữ nhân của Vũ gia hóa ra đều là tiện nhân như thế.” Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng châm biếm, nhìn nữ nhân nằm trong lồng ngực mình, không chút thương tiếc, thậm chí chán ghét lập tức đẩy nàng ra.

“Ầm…” Nguyễn Nhược Khê lập tức ngã xuống mặt đất, xoa xoa chỗ đau vừa bị đụng phải, tức giận nhìn vào hắn mắng:

” Ngươi có ý gì?”

“Rẹt…” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên đưa tay xé vạt áo trước ngực nàng, tà ác , lạnh lùng nói:

“Ta nên hỏi ngươi muốn gì? Tự mình cởi ra đi, ta không có thời gian ngồi chờ ngươi.”

” Cởi cái đầu của ngươi, ngươi đang nghĩ mình là ai….” Nguyễn Nhược Khê thở hổn hển nói lại đột nhiên phát hiện quần áo trên người mình lại là quần áo thời cổ đại, trong lòng hiện lên một tia hoảng loạn, liền đưa tay ra phía sau kéo kéo mái tóc về trước xem, trời ạ! Tóc của nàng khi nào thì dài như vậy? Rõ ràng là nàng tóc ngắn nha.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nàng hoảng sợ nhìn hắn:

” Ngươi là ai? Vì sao ta lại ở chỗ này?”

” Bây giờ mà còn giả vờ sao?.” Tây Môn Lãnh Liệt liếc mắt nhìn nàng, bên trong đều là khinh thường.

Cái gì? , là đang kêu nàng sao? Nguyễn Nhược Khê quan sát xung quanh, nhìn thấy bên cạnh có một cái gương đồng dài rơi dưới đất, nàng cố gắng đứng dậy, tuy rằng đầu có một chút choáng váng nhưng nàng vẫn cố gắng đi từ từ tới đó.

Trong gương đồng hiện lên hình ảnh một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp tinh tế, đôi môi chúm chím như quả anh đào, lông mày như tranh vẽ, mái tóc dài như nước, đen và bóng tuy rắng có chút hỗn độn, làn da lại tái nhợt không có chút sắc, lòng bàn tay bên trái có một dấu ấn kỳ lạ rất nổi bật, một bộ dáng thật sự đáng thương, trên người một thân váy áo dài màu vàng, người đứng trước gương thật sự chính là một nữ nhân thời cổ đại.

“A……….” Nguyễn Nhược Khê nhìn thấy bản thân mình trong gương nhịn không được toàn thân run rẩy, đưa bàn tay run run chỉ vào trong gương:

“Nàng là ai thế? Không, đây không phải là ta.”

Tây Môn Lãnh Liệt nhìn vẻ mặt hoảng hốt, khiếp sợ của nàng thì nghi hoặc nhíu mày nhìn nàng một hồi, nàng đang diễn kịch sao?

” Nói cho ta biết, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao ta lại ở chỗ này?”

Nguyễn Nhược Khê đột nhiên xoay người vươn tay nắm lấy vạt áo của hắn, giống như kẻ điên tra hỏi hắn, nhưng trong nháy mắt cả người choáng váng, thân hình mềm nhũn, té xỉu vào trong lòng ngực hắn.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 02:06 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 3: Xác ướp


Vì sao đầu lại đau như thế này, cả người đều vô lực, đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra trước đó Nguyễn Nhược Khê mở to mắt cố gắng để bản thân tỉnh táo lại, nàng tự nhủ muốn tin rằng đây chỉ là một giấc mộng mà thôi.

“ Ngươi tỉnh rồi, uống chén thuốc này đi.”

Một ma ma già khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi vừa thấy nàng mở to đôi mắt vừa tỉnh lại, liền đem chén thuốc màu đen đưa đến trước mặt nàng, trong giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào.

” Đây là cái gì?” Ngửi được mùi thuốc kia thật khó chịu, nàng nhịn không được muốn nôn oẹ.

” Cái gì ngươi chẳng phải đã biết sao? Uống nhanh, ta không có thời gian nói dong dài với ngươi.”

Ma ma không kiên nhẫn trực tiếp lấy tay bóp cái mũi của nàng, liền đem chén thuốc trực tiếp rót vào miệng nàng, ép nàng nuốt xuống.

Cả người không còn một chút sức lực nào để chống đỡ, đầu lại choáng váng đau nhức, Nguyễn Nhược Khê chỉ có thể nuốt xuống hết chén thuốc bị bắt ép.

Lão ma ma đem cái chén để qua một bên, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái, lập tức đi ra khỏi phòng.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới chậm rãi nhớ lại tất cả mọi việc đã xảy ra, nhớ tới con sói to lớn đáng sợ kia, nàng cuống cuồng đưa tay ra nhìn xem, rõ ràng phát hiện trên tay có hai cái dấu răng in sâu, đôi mắt lập tức trợn to lên, chẳng lẽ đây không phải là mộng sao, là sự thật sao? Thật sự con sói đó đã hút máu nàng, thân thể lập tức khẩn trương, sợ hãi, chẳng lẽ nàng là … xuyên qua sao…

Không, sự tình kỳ lạ như vậy như thế nào lại xảy ra trên người của nàng, Đúng vậy, nhưng nếu là không phải thì nên giải thích mọi việc đã xảy ra như thế nào đây?

” Ưm………..” Bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh yếu ớt, mỏng manh.

” Ai.”

Nguyễn Nhược Khê giữ cánh tay, nhìn lại xung quanh, liền phát hiện tiếng rên phát ra tại phòng bên kia, còn thấy có một cái giường, trên giường giống như có người đang nằm.

Nàng nghi hoặc chậm rãi đứng dậy, dùng tay tựa vào bên giường đi đến, mọi chuyện thật kỳ quái, hơi chóng mặt, chậm rãi đi tới.

“A, quỷ………..” Vừa nhìn thấy rõ người nằng trên giường, Nguyễn Nhược Khê nhịn không được phát ra tiếng kêu sợ hãi, theo bản năng xoay người chạy trốn.

“Ưm……..” Nữ nhân nằm trên giường chậm chạp đưa cánh tay ra, cố gắng phát ra một chút âm thanh muốn làm cho nàng chú ý.

Nguyễn Nhược Khê dừng lại một chút, có thể nói được vậy không phải là quỷ, nàng vỗ vỗ ngực, để bản thân bình tĩnh lại, xoay người quay sang hướng khác. Lúc này nàng mới cẩn thận nhìn rõ người đang nằm trên giường.

Xương trán cùng xương mặt hiện kên rõ ràng, đôi mắt to trũng sâu xuống, trên mặt không còn một chút sức sống nào, so với bộ xương khô không khác là bao nhiêu, da dẻ đã không nhìn ra chút màu sắc nào, xương tay lộ ra bên ngoài gầy như que củi, tóc xơ xác hỗn độn, nếu không phải ánh mắt kia vẫn mở to, nàng thực sự nghĩ đây là xác ướp, rất kinh khủng.

” Ưm…………” nữ nhân trên giường lại khẽ động đậy cánh tay, phát ra tiếng rên mỏng manh, yếu ớt.

” Ngươi muốn nói chuyện với ta sao?” Nguyễn Nhược Khê nhẹ giọng hỏi, cẩn thận đến gần nàng.

Mắt của nữ nhân trên giường nháy một cái, ánh mắt rõ ràng vẫn còn sáng ngời.

” Ngươi nói đi, ta sẽ lắng nghe.”

Nguyễn Nhược Khê nhìn nàng, không biết nàng ta muốn nói gì? Cũng không dám đến gần sát bên cạnh. Nàng ta tuy là người sống nhưng với hình dáng này thật sự làm bất kỳ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Môi nàng có chút mấp máy, lại không phát ra được một từ nào, bàn tay gầy nhẹ giơ cao trên không như muốn gọi nàng đưa tay cầm lấy.

Nguyễn Nhược Khê đương nhiên cũng hiểu được ý tứ của nàng, nhưng nàng lại do dự vài lần mà không dám đưa tay ra bắt lấy.

Nữ nhân trên giường dường như biết được sự do dự của nàng, từ bỏ ý định, bàn tay trên không buông lõng xuống, nhắm hai mắt lại, một giọt nước mắt theo khoé mắt chảy xuống.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 02:07 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 4: Lời nguyền đế vương


Tây Môn Lãnh Liệt đứng tựa bên cửa sổ, nhìn bầu trời về đêm, ánh trăng tròn đang tỏ sáng một cách dị thường, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, hai tròng mắt chứa đầy hận thù. Có ai biết được mỗi tháng vào đêm trăng tròn hắn bị kích động đến thế nào, phải chịu tra tấn khổ sở ra sao.

Đột nhiên có một người từ cửa thẳng tiến vào, ngang nhiên ngồi xuống, sau đó từ trong người lấy ra một viên thuốc ném tới:

“ Lãnh Liệt, cho ngươi, vừa luyện ra”

Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay ra nhận lấy, không chút do dự liền đưa vào trong miệng.

” Ngươi không sợ ta hạ độc sao?” Người vừa đến bây giờ mới mở miệng phát ra tiếng cười tà mị.

” Ngươi dám sao?” Tây Môn Lãnh Liệt hỏi lại hắn.

” Đương nhiên sẽ không.” Người vừa tới cũng nhanh chóng trả lời.

” Ta không nghĩ sẽ nhận lấy tội danh hành thích hoàng đế, ta còn muốn hưởng thụ trong hai năm tới.”

” Như vậy không phải tốt, cho dù tất cả mọi người trên đời này đều phản bội ta nhưng ta tin tưởng rằng Phượng Minh ngươi sẽ không.” Tây Môn Lãnh Liệt liếc hắn một cái, khóe môi gợn lên một nụ cười nhẹ, Phượng gia trước giờ đều bào chế ra những viên thuốc bổ sung thể lực cho hắn, làm cho hắn lấy lại nguyên khí đã bị tổn thương, làm cho hắn nhanh chóng khôi phục sức khoẻ, mà Phượng Minh lại là bằng hữu thân thiết từ bé của hắn.

” Vâng thưa Vương vĩ đại, coi trọng của người ta nhận không nổi.” Phượng Minh vội vàng xua tay. Đôi mắt cười tà lại mang theo cảm động, đột nhiên nhìn thấy sắc mặt hồng hào của hắn, mở miệng trêu chọc:

“ Xem ra máu của người trẻ tuổi mới này thật tốt nha.”

” Ngươi cũng có thể thử xem sao?” Tây Môn Lãnh Liệt liếc hắn một cái, chân mày nhíu lại mang theo sự đau đớn bất đắc dĩ, ai muốn sống dựa vào việc uống máu người để duy trì tính mạng chứ.

” Lãnh Liệt, hãy cho ta một chút thời gian, ta sẽ tìm cách hoá giải đi lời nguyền kinh tởm kia.” Phượng Minh đứng dậy, vỗ vỗ bả vai hắn, giọng nói vô cùng chân thành, trên đời này chỉ sợ có bản thân mới biết trong lòng hắn đau khổ nhường nào.

” Ta tin tưởng ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt gật gật đầu, tuy nhiên cái hy vọng kia thật xa vời, dường như là không thể thực hiện được, nhưng là hắn vẫn không từ bỏ hy vọng.

———————————————————————————————————————

Nhìn thấy nữ nhân trên giường rơi lệ, Nguyễn Nhược Khê cũng có chút mềm lòng, cố gắng không sợ hãi, lập tức cầm lấy tay nàng, mở miệng xin lỗi:

“ Thật xin lỗi.”

Nữ nhân đột nhiên mở to đôi mắt, bàn tay đang cầm tay nàng rõ ràng rất kích động, run nhè nhẹ, như đang cố gắng muốn nói gì đó lại không thể phát ra một chút âm tiết nào.

” Không cần gấp, nói không nên lời thì đừng cố nói nữa, ta có thể hiểu được.” Nguyễn Nhược Khê thuận miệng an ủi nàng.

Chính là không nghĩ tới, nữ nhân trên giường, trong hai tròng mắt lại đẫm lệ mang theo một nụ cười chua sót, chỉ là cố sức nắm lấy tay của nàng, dường như muốn biểu đạt hàng ngàn hàng vạn từ.

Trong lòng Nguyễn Nhược Khê nảy lên nghi hoặc, chẳng lẻ nữ nhân này cùng thân thể của nàng có quen biết? Hay là các nàng có quan hệ nào đó?

Ma ma vừa rồi đột nhiên đi vào, thấy tay các nàng nắm chặt cùng nhau, không khỏi châm chọc nói.

” Thật đúng là tỷ muội tình thâm, không ngờ tới sẽ gặp mặt trong tính huống này chứ, gặp nhau như vậy là tốt rồi chẳng mấy chốc sẽ âm dương cách biệt, cả đời này chỉ sợ không bao giờ thấy được nhau.”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 02:11 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 5: Nàng Là Huyết Nô


Tỷ muội ....?

Suy nghĩ trong đầu Nguyễn Nhược Khê chợt dừng lại ở hai chữ trên. Bà ta nói các nàng là tỷ muội? Lại sợ hãi quay đầu nhìn về phía nữ nhân đang nằm trên giường.

Ánh mắt của nữ nhân nằm trên giường ướt đẫm, dùng một chút sức lực còn lại nháy nháy mắt, tựa như nói cho nàng đây là sự thật, trong ánh mắt mơ hồ, lộ ra một vài tia ôn nhu.

Ma ma không thèm quan tâm, bỏ qua những sợ hãi của nàng, trực tiếp đi qua, nhìn nữ nhân trên giường, hướng ra phía cửa bên ngoài phân phó:

“Người đâu.”

” Nô tì tham kiến ma ma.” Hai cung nữ nhanh chóng đi vào.

” Đem nàng ném ra ngoài cho ta, giao cho công công nhặt xác xử lý.” Ma ma gần như vô tình ra lệnh.

” Vâng, ma ma.” Hai cung nữ vộ vàng tiến đến khiêng người.

” Ô…..” Nữ nhân nằm trên giường lại phát ra âm thanh rất nhỏ mang theo vẻ thống khổ, giống như đang cầu cứu.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới phục hồi tinh thần lại, lập tức đứng trước mặt các nàng ngăn cản:

” Các ngươi muốn làm gì? Nàng còn chưa có chết mà.”

” Đúng vậy,nhưng hiện tại nàng và kẻ chết có gì khác nhau? Sớm muộn gì cũng phải chết, việc ta đang làm xem như là hoàn thành ước nguyện của nàng, sống không bằng chết như vậy, cũng liên luỵ hạ nhân chúng ta còn phải hầu hạ nàng.”

Ánh mắt ma ma lạnh lùng nhìn về phía nữ nhân trên giường.

” Sao ngươi có thể nói như vậy được? Dù sao nàng còn chưa có chết, ta không cho phép ngươi mang nàng đi.”

Nguyễn Nhược Khê tức giận trừng mắt nhìn bà ta. Sao bả ta lại có thể mất nhân tình như thế? Cho dù không có nhân tính, ít nhất cũng phải có chút đồng tình chứ.

” Hừ.” Ma ma hừ lạnh ra tiếng, châm chọc nói:

” Nếu có dư sức lực như thế, ngươi tốt nhất là nên suy nghĩ cho bản thân đi, sau này ngươi cũng sẽ có cùng kết cục như nàng, không thể nào tránh khỏi. Đến lúc đó, nằm ở vị trí này chỉ sợ không ai muốn nói chuyện với ngươi.”

” Có cùng kết cục như thế, ngươi có ý tứ gì?”

Nguyễn Nhược Khê trợn to hai mắt nhìn nàng, trong lòng lại càng hoảng sợ, chẳng lẽ chính mình về sau cũng sẽ biến thành bộ xương khô giống như vậy? Vì sao? Vì sao lại thành như vậy?

” Có ý tứ gì... Ngươi không phải là cố tình giả ngốc chứ? Chẳng lẻ người của Vũ gia các ngươi vào đây để làm cái gì ngươi thật không biết sao..?”

Ma ma nghi hoặc giương mắt nhìn nàng, nàng không phải là một huyết nô sao?

” Làm cái gì..?” Nguyễn Nhược Khê thuận miệng hỏi ngược lại, nàng căn bản không phải Vũ Khuynh Thành, như thế nào lại biết là làm cái gì?

” Định giả ngốc sao?”

Ma ma lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng, cũng không thèm giải thích cho nàng biết, lại hung hăng liếc mắt nhìn cung nữ, ý bảo mang nữ nhân trên giường ra ngoài.

Hai cung nữ không dám chậm chạp, nhận lệnh lập tức thi hành.

” Không được.”

Nguyễn Nhược Khê lại ngăn cản các nàng lần nữa, cho dù bản thân cùng nàng có quen biết hay không, nàng cũng không thể nhìn thấy các nàng đem mạng người ra đùa giỡn.

Ánh mắt nữ nhân nằm trên giường mang theo cảm động, nước mắt lăn dài trên má.

” Ngươi cũng thật phiền phức, cút ngay, đừng làm tốn thời gian của ta.”

Ma ma đứng ở một bên không kiên nhẫn nói, lập tức đưa tay bất ngờ đẩy nàng ra.

Nguyễn Nhược Khê không chú ý, thân thể liền bị đẩy ngã ra, lảo đảo lui về phía sau vài bước, thân thể lay động ngã vào vách tường phía sau.

Nhìn thấy hai cũng nữ kia đã nâng nữ nhân trên giường lên, đầu nàng nhìn thẳng về phía mình, nước mắt ướt đẫm mi, ánh mắt giống như vui mừng, giống như giải thoát, giống như tuyệt vọng, càng giống như không muốn…

” Buông nàng ra.” Nguyễn Nhược Khê không biết lấy sức lực từ đâu, lập tức vọt lên, đẩy ra cung nữ đang ôm nữ nhân.

Cung nữ không hề phòng bị, ngã xuống trên mặt đất.

” Ngươi thật sự là cần phải được giáo huấn.” Ma ma tức giận, bước tới vài bước, đưa tay cao lên muốn đánh vào mặt của nàng.

Nguyễn Nhược Khê nhanh tay hơn đánh một quyền vào trên mũi nàng, sau đó lại một cước đá vào trên bụng của nàng. Nàng học quyền đạo mười mấy năm, rốt cục cũng có lúc có tác dụng.

” A…………….” Một bên mũi của ma ma bị chảy máu, ngã trên mặt đất, gào lên như lợn bị chọc tiết.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 03:01 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 6: Không Có Sức Lực Phản Kích


Nguyễn Nhược Khê tức giận nhìn hắn, xoay người muốn ôm lấy nữ nhân nằm trên đất, đầu lại đột nhiên choáng váng làm cho thân thể nàng kiềm không được nghiêng qua nghiêng lại vài cái. ”Ngươi dám đánh ta, thật sự muốn làm phản mà.” Ma ma đột nhiên đứng dậy, ác độc, hung hăng mắng chửi nàng, muốn đi tới đánh nàng, nhưng là vừa nhìn thấy ánh mắt sắt bén của nàng lại sợ hãi lui về phía sau hô to:

“Người đâu”

”Ma ma, ngươi có gì phân phó.” Lần này hai tên tiểu thái dám bước vào.

”Bắt lấy nàng cho ta.” Ma ma hung ác trừng mắt nhìn nàng.

” Vâng, ma ma.” Hai tên tiểu thái giám tiến lên dùng sức bắt lấy nàng.

” Buông ta ra.”

Nguyễn Nhược Khê giãy dụa, vừa muốn đáng ra một quyền chống trả, nhưng đầu lại choáng váng, choáng váng làm cho nàng không còn một chút sức lực nào chống trả, chỉ trơ mắt nhìn bọn họ khống chế mình.

” Tiện nhân, ngươi nghĩ ngươi là ai? Dám đánh lão nương ta.” Ma ma lúc này mới không còn e dè, nể sợ mà đi về phía nàng.

“Ba ba…” lấy tay tát vào hai má nàng, còn không có hết giận những khó chịu trong lòng, hung hăng dùng chân đá nàng.

“Ngươi đánh trả đi, ngươi không phải rất có bản lĩnh hay sao? Hoá ra cũng chỉ là một tiện nhân.”

Nguyễn Nhược Khê chỉ có cảm giác hoàng loạn, cái miệng xấu xí trước mặt mình sau đó biến thành rất nhiều cái, mà nàng lại hoàn toàn không có khả năng chống đỡ.

” Ô………..” Nữ nhân nằm trên mặt đất liều mạng phát ra tiếng động, hình như muốn dừng tay bà ta lại.

” Ngươi là ai chứ.. Chỉ là một kẻ sắp chết.” Ma ma lúc này mới dừng tay, dùng chân hung hăng đá nàng ta, lại ra lệnh:

” Đem nàng ném ra ngoài cho ta.”

” Vâng, ma ma.” Hai cung nữ lần thứ ba nâng lên nữ nhân nằm trên mặt đất.

” Không, các ngươi không thể.” Nguyễn Nhược Khê cố gắng chống lại, ngăn cản bọn họ đem nàng đi.

” Ngươi tốt nhất nên cố gắng bảo vệ bản thân mình kìa, nếu hiện tại ngươi không phải là huyết nô, ngươi nghĩ rằng ta sẽ buông tha cho ngươi dễ dàng vậy sao?” Ánh mắt ma ma ánh lên vẻ hung ác, nham hiểm.

Mắt thấy hai cung nữ sắp kéo nữ nhân ra đến cửa.

” Dừng tay.”

Nguyễn Nhược Khê cố lấy hết sức lực còn lại, thoát khỏi khống chế của hai tiểu thái giám, từng bước đi lên, tay gắt gao giữ chặt váy áo của nữ nhân kia, chẳng lẽ là đây do thân thể này còn tồn lại ý thức về tình cảm tỷ muội, bản thân cũng không quan tâm để mặc người khác mang đi. Nhưng lại không thể khống chế được thân thể mình mất thăng bằng ngã về phía sau, đầu óc trống rỗng, nhận thức cuối cùng chính là cảm giác có người ôm lấy mình.

” Sao lại thế này?” Phượng Minh vừa đến Huyết Viên, liền thấy cảnh tượng này xảy ra, nhìn nữ nhân khó nhọc ngất đi trong lòng ngực mình, ánh mắt sắt bén lướt qua mọi người trong phòng.

” Nô tài... nô tì... tham kiến quốc sư.” Ma ma, cung nữ cùng thái giám lập tức quỳ xuống hành lễ, ma ma lúc này mới ngẩng đầu trả lời:

” Bẩm quốc sư, vừa rồi nô tì định đem ả huyết nô sắp chết này đi ra ngoài, nhưng là tiểu thư Vũ gia mới đến, sống chết không chịu, còn ra tay đánh nô tì, nô tì không có biện pháp nào khác đành phải cho người bắt nàng ta lại, ai biết đột nhiên nàng ta lại xông ra ngoài.”

Phượng Minh nhìn nữ nhân trong lòng ngực, hai má in lại dấu bàn tay sưng đỏ, đã biết những lời ma ma kia ba phần là thật, bảy phần là giả, nhưng hắn vẫn không muốn truy cứu, nhìn thấy nữ nhân gầy yếu như bộ xương khô nằm trên mặt đất, đành phân phó nói:

” Đem nàng ta ra ngoài.”

” Vâng, quốc sư.” Hai tiểu nha hoàn thi hành mệnh lệnh, lập tức đi tới nâng nàng lên, lại phát hiện váy của nàng bị Nguyễn Nhược Khê đang hôn mê nắm chặt, cả hai dừng lại, không biết nên làm như thế nào cho phải?

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 03:04 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 7: Cực Phẩm Dễ Nhìn


Phượng Minh lúc này mới phát hiện nàng đang cầm chặt lấy váy của nữ nhân nằm trên mặt đất, lập tức hiểu được, tuy các nàng là tỷ muội mười năm mới gặp, nàng cũng không nhất định nhớ rõ vị tỷ tỷ này, nhưng chính là huyết mạch tương liên, tình cảm thân thiết khó có thể dứt bỏ.

” Để cho nô tì.” Ma ma bên cạnh đột nhiên đứng dậy, lấy tay xé váy của nàng, ý bảo cung nữ bên cạnh đem nàng đi ra ngoài.

” Chờ một chút, buông nàng ta ra, đợi khi nào nàng ta tỉnh thì để nàng kia đi ra ngoài.”

Phượng Minh đột nhiên gọi lại phân phó cho các nàng, hắn liền cấp cho tỷ muội các nàng một cơ hội ở chung với nhau.

” Vâng, nô tì tuân lệnh.” Tiểu cung nữ vâng lời đem nữ nhân sắp chết đặt nằm lên giường.

Ma ma đứng một bên, tuy không rõ vì sao Quốc sư lại làm như vậy, nhưng cũng không dám nói cái gì khác.

Phượng Minh lúc này mới ôm Nguyễn Nhược Khê trong lòng ngực đặt lên giường, từ trong ngực lấy ra một viên thuốc đưa vào trong miệng nàng ra lệnh:

“Mang nước đến đây.”

” Quốc sư, nước đây ạ.” Cung nữ ở một bên tuân lệnh rót chén nước mang đến.

Phượng Minh nhận chén nước chầm chậm đưa đến bên miệng nàng, để nàng nuốt viên thuốc xuống.

Đôi mi nữ nhân trên giường khẽ giật giật, Nguyễn Nhược Khê đột nhiên mở to đôi mắt, lập tức đảo mắt nhìn một vòng quanh giường, gặp được người nằm trên giường, mới nhẹ nhàng thở ra, nàng ấy không có bị mang đi.

” Ngươi tỉnh rồi à, cảm giác thế nào?” Bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng nam nhân dễ nghe.

Nguyễn Nhược Khê không khỏi quay đầu lại, ánh mắt lập tức mở to nhìn nam nhân trước mắt.

Con bà nó, lại là một cái tinh phẩm, khuôn mặt lộ ra vẻ xấu xa, mũi cao, đôi môi dày, khóe môi nhếch lên một chút, đỏ ửng như đã được bôi son, làm cho người ta nhịn không được muốn hôn một cái, khóe môi cười như muốn chế giễu người khác.

Nàng nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, nhỏ giọng thì thầm một mình:

“Đẹp hơn người như vậy làm gì để người khác muốn phạm tội... Thật sự là không công bằng.”

Phạm tội... Không công bằng... Phượng Minh có chút kinh ngạc nhìn Vũ Khuynh Thành trước mắt, đây là có ý gì..?

” Hi, ngươi thật dễ nhìn.” Nàng hào phóng đưa tay ra, trong lòng mừng thầm, tinh phẩm dễ nhìn nha, trăm thật hiếm có.

” Dễ nhìn?” Phượng Minh kỳ quái nhìn nàng đưa tay ra, không hiểu nàng muốn làm gì?

” Hắc hắc.” Nguyễn Nhược Khê xấu hổ cười cười rút tay về, nàng sao lại quên... Đây là cổ đại.

Phượng Minh kỳ quái nhìn nàng, nhưng cũng không truy cứu đến cùng, lấy ra một cái bình ở trên người đưa cho nàng:

“Đây là thuốc dùng để bổ máu, mỗi ngày ngươi ăn một viên là được, sau này ta sẽ mang đến cho ngươi nữa.”

Thuốc bổ máu....? Nguyễn Nhược Khê chần chờ một chút, vẫn là đưa tay nhận lấy, đầu nàng choáng váng, hôn mê đại khái là bởi vì nguyên nhân thiếu máu, xem ra hắn là người tốt , ít nhiều nàng có chút cảm động đáp trả:

“Cảm ơn ngươi.”

” Ta không phải vì ngươi.”

Phượng Minh đứng dậy liếc nhìn nàng một cái, sau đó ánh mắt nghiêm nghị mang theo ẩn ý nhìn về phía ma ma đang đứng một bên ra lệnh:

“Chăm sóc nàng cho tốt.”

” Nô tì tuân lệnh.”

Ma ma là một người thông minh, bà ta làm sao không hiểu được ý tứ trong lời nói của Quốc sư, cho dù Quốc sư không nói bà ta cũng không dám có hành động nào khác đối với Vũ Khuynh Thành, bà ta biết rằng nàng chính là huyết nô của Vương, tuy Vương oán hận Vũ gia, lại không thể rời khỏi Vũ gia.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 03:05 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 8: Chạy Trốn Đến Tay Của Hắn


Đêm khuya yên tĩnh, Nguyễn Nhược Khê một mình nằm trên giường, nghĩ lại tất cả những chuyện quỷ dị đã xảy ra, đầu không khỏi nhìn về phía nữ nhân gầy yếu như bộ xương nằm trên giường bên kia. Trong đầu hiện lên những lời lão ma ma nói lúc ban ngày.

” Thật đúng là tỷ muội tình thâm, không nghĩ tới sẽ gặp mặt trong tính huống thế này phải không, gặp nhau một lần lập tức âm dương cách biệt, cả đời này chỉ sợ không bao giờ thấy được nhau.”

Thân thể không khỏi rùng mình một cái, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ đáng sợ, đó chẳng phải nói nàng về sau cũng sẽ giống như thế sau? Biến thành hình dáng đáng sợ như thế?

Không, nàng không muốn, chuyện này thật là đáng sợ, không được, nàng phải trốn. Nàng không thuộc về nơi này, tất cả những chuyện này đều không có quan hệ gì với nàng. Việc duy nhất nàng phải làm là phải sống sót. Một khi trời cao đã cho nàng một cơ hội, nàng muốn phải sống sót cho thật tốt.

Nhìn thấy trong phòng không có người, nàng lập tức lặng lẽ đứng dậy, nhìn nữ nhân trên giường trong lòng cầu khẩn:

“Thật xin lỗi, ta phải đi, không thể ở đây cùng ngươi, dù sao ta cũng không phải muội muội của ngươi.”

Lặng lẽ mở cửa ra, liền thấy hai tiểu thái giám ngồi trước cửa lim dim ngủ gật, giống như đang ngủ say.

Trái tim loạn nhịp, thầm trấn an cùng lắm là bị bắt lại thôi, chậm rãi nhẹ nhàng nhấc tay nhấc chân bước ra cửa, trong lòng khẩn trương nhìn về phía hai tiểu thái dám, may mắn bọn họ không tỉnh.

Nhấc váy, liền nhanh tay nhanh chân chạy đi ra ngoài, cho đến khi trốn được vào phía sau một gốc cây đại thụ, lúc này mới thở nhẹ ra một hơi, phát hiện cả người đổ mồ hôi lạnh, cười thầm một chút, thật sự là kết quả thuận lợi.

Một cung nữ trên tay cầm đèn lồng đi đến, Nguyễn Nhược Khê lập tức nhớ tới những tình tiết chiếu trên TV, ánh mắt quan sát chung quanh, thấy bên cạnh có một cây gậy bằng gỗ, đưa tay cầm lấy, chuẩn bị thủ thế.

“Bộp…” chờ cung nữ đi qua cây đại thụ, nàng ở phía sau dùng hết sức lực đánh xuống, cung nữ ngay cả một tiếng cũng không thốt lên nổi, liền hôn mê bất tỉnh.

Nàng bỏ cây gậy xuống, kéo nàng ta tới phía sau cây đại thụ, cởi váy áo nàng ta ra mặc vào, Nguyễn Nhược Khê mới cúi đầu ngang nhiên đi ra, gặp thị vệ tuần tra cũng không sợ hãi mà lướt qua.

Sẽ không bị phát hiện, hạnh phúc đang vẫy chào mình.

Một canh giờ sau, Nguyễn Nhược Khê vốn đang vui vẻ, ngồi phía trên tảng đá, nhìn thấy một dãy phòng giống như mê cung, tức giận, nhịn không được mắng mỏ.

” Thật là đáng chết, không có việc gì lại xây lớn như vậy, muốn trốn mà tìm khắp nơi cũng không thấy cửa, thật sự là tức chết.”

” Có thích khách, bắt thích khách.” Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng kêu la của thị vệ.

Nàng sợ hãi lập tức đứng dậy, xong rồi, sẽ không phải là phát hiện ra cung nữ kia rồi chứ? Làm sao bây giờ? Trốn nhanh a, trời tối như thế này thật là thuận tiện để trốn, tối thiểu cũng không dễ bị phát hiện.

“Rầm…” Mở cửa, liền chạy vào bên trong, lập tức đụng vào một người.

” Ai u…” Sờ sờ cái mũi bị đau, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

Trong bóng đêm, hai tròng mắt màu hổ phách của Tây Môn Lãnh Liệt phát ra ánh sáng lạnh lùng chết chóc, cư nhiên có người dám tiến vào nơi này, thật sự là không muốn sống nữa rồi.

” Bắt thích khách.” Bên ngoài lại truyền đến tiếng la của thị vệ

Nàng là thích khách? Đôi mắt đen của hắn mang theo vài phần u ám, ớn lạnh.

” Ngươi…………….” Hắn vừa muốn lên tiếng, miệng đã bị nàng che lại.

” Xuỵt, không cần lên tiếng.”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 01 Oct 2017 03:08 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 9: Cư Nhiên Là Hắn


Nguyễn Nhược Khê vừa khẩn trương lấy tay che miệng của hắn lại, vừa đưa lổ tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Nhưng mà rất kỳ quái, bên ngoài rõ ràng rất nhiều tiếng nói, nhưng lại không có ai tiến vào trong này.

” Ngươi có thể buông ra, bọn họ sẽ không vào đây.” Tây Môn Lãnh Liệt đẩy tay của nàng ra, lạnh lùng cất tiếng nói.

” A, vậy thì được.” Nguyễn Nhược Khê thở ra một hơi thật dài, đột nhiên khẩn trương nhìn hắn:

“Làm sao ngươi lại biết bọn họ sẽ không vào đây?”

Không đợi hắn nói chuyện, nàng liền tự mình nghĩ đến câu trả lời:

” Ngươi cũng trốn vào đây à.” Một người đứng ở cái nơi tối tăm không thấy năm ngón tay này, có thể có gì.

” Ngươi là thích khách?” Tây Môn Lãnh Liệt nhíu mày, giọng nói rõ ràng mang theo nghi vấn, thích khách ngu ngốc như vậy sao có thể xông vào trong hoàng cung này?

” Thích khách, cho ta mười cái mạng ta cũng không dám giết người.” Nguyễn Nhược Khê trả lời. Nàng là người đến từ thế giới văn minh, tương lai, huống hồ chi nàng không có thù oán với ai hết, nàng đến ám sát ai chứ.

” Vậy ngươi………..” Không phải thích khách, canh ba nửa đêm, nàng trốn cái gì? Sao lại dám tiến vào trong này? Vừa định mở miệng liền bị nàng đánh gảy.

” Ơ nơi này là chỗ nào, ngươi biết không?” Nguyễn Nhược Khê đột nhiên hưng phấn hỏi.

” Biết.” Hắn đương nhiên là biết, bởi vì nơi này chính là nhà của hắn, hắn không biết thì ai biết đây.

” Thật sao? Như vậy tốt quá, vậy ngươi có thể mang ta cùng ra ngoài được không?” Nguyễn Nhược Khê giữ chặt cánh tay hắn trong bóng đêm dụ dỗ.

Chân mày của Tây Môn Lãnh Liệt trong bóng đêm khẽ nhăn lại, nàng nói cái gì? Rời đi? Vậy chẳng phải nói nàng không phải từ bên ngoài vào sao?

” Vì sao phải rời khỏi đây?” Hắn sống cho đến bây giờ cũng không biết có người còn muốn rời khỏi nơi này.

” Ta nói nhỏ cho ngươi nghe nha, trong này thật là đáng sợ, cũng rất quỷ dị, có một con sói hút máu người nha.” Nguyễn Nhược Khê nói lên suy nghĩ của mình, còn không kiềm chế được sợ hãi mà run rẩy, may mắn là nó không ăn thịt mình.

Sói... Đôi mắt đen hổ phách của Tây Môn Lãnh Liệt trở nên âm ngoan, độc ác, lạnh lẽo. Hắn biết nàng là ai.

” Ngươi không phải cũng sợ hãi sao... Ta và ngươi cùng nhau chạy trốn đi, thoát ra khỏi nơi này.” Nguyễn Nhược Khê thấy hắn không nói lời nào, khẩn trương đề nghị.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi cư nhiên muốn chạy trốn, ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát sao?”

Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên cười lạnh nói. Nàng cự nhiên dám trốn khỏi bàn tay hắn.

” Ngươi là ai?” Vừa nghe đến ba chữ Vũ Khuynh Thành, Nguyễn Nhược Khê lập tức buông hắn ra , đề phòng lui về phía sau vài bước.

“Rẹt…” Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay liền kéo miếng vải đen trên bàn, một viên dạ minh châu lớn lập tức toả ra, chiếu sáng khắp phòng.

” Nhìn rõ chưa?” Tây Môn Lãnh Liệt ánh mắt lạnh như băng chứa đầy thù hận nhìn nàng.

” Là ngươi.” Nguyễn Nhược Khê toàn thân chấn động, nàng không phải kẻ ngốc, nàng có thể cảm nhận được cả người hắn phát ra hàn khí cùng ánh mắt mang đầy hận ý.

” Vũ Khuynh Thành ta đã đánh giá thấp ngươi rồi, ngươi cự nhiên dám bỏ trốn.” Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay ra bóp lấy cổ của nàng.

” Buông….. Tay……”

Cổ Nguyễn Nhược Khê bị hắn bóp sắc mặt trở nên đỏ bừng, cố hết sức phản kháng, ánh mắt hung hăng trừng trừng, nhìn vào mắt hắn, tay dùng sức đánh hắn, cũng không làm cho hắn giảm bớt một chút sức lực nào trên cánh tay, tâm quýnh lên, liền duỗi thẳng chân đã vào hắn.

” Ngươi thật bản lĩnh đấy, còn muốn chạy khỏi hoàng cung, không phải quá ngây thơ chứ.”

Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng châm biếm nói, thân thể lui về phía sau, tránh khỏi một cước của nàng, sau đó tay cũng buông nàng ra.

” Hộc… hộc………” Đột nhiên không khí tràn vào, làm nàng nhịn không được ho khan kịch liệt, qua một lúc lâu sau mới điều hoà trở lại, đưa tay chỉ vào hắn, ánh mắt xinh đẹp hung hăng nhìn về phía hắn, quát lên:

” Ngươi bị bệnh tâm thần sao, Vũ Khuynh Thành với ngươi có ân oán gì...? Về phần ngươi ...Đối với một nữ nhân nhu nhược lại động tay động chân, ngươi có phải là nam nhân không?”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 138 posts ]  Go to page 1, 2, 3, 4, 5 ... 14  Next


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download