Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 25 Nov 2017 03:21




Post new topic Reply to topic  [ 266 posts ]  Go to page 1, 2, 3, 4, 5 ... 27  Next
Author Message
PostPosted: 28 Aug 2017 23:20 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
HoaSiHoangHau.jpg


Tác giả : Hồng Chu

Edit by: LinhMaroon


Văn Án

Hoa si, đơn giản chính là, yêu hoa thành si.

Mỗ băng sơn ngày nào đó dạo qua hoa viên, nhìn thấy bóng người đang ngồi bên bụi hoa, thật khinh thường, "Hoa si!"

Hương Diệp lạnh lùng nhìn qua, "Làm phiền tôn giá rời đi cho, hoa của nô tì đều bị người làm cho đông lạnh hết cả rồi!" Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời này của Hương Diệp chính là cái ngày bị Hoàng Đế bệ hạ dụ dỗ vào tẩm cung của hắn, cô không tài nào tưởng tượng được Đại hoàng tử ngày trước đột nhiên hóa thân thành sói, tìm cô làm giải dược, một gậy giáng xuống, ngọc đứt đoạn, ngay cả linh hồn của Hoàng Đế ca ca cũng bị cô đuổi cho chạy luôn.

Bỗng dưng lại chồi ra một tên mặt lạnh như băng thế này là chuyện gì xảy ra? Đích thân khiến cho người ta xuyên qua, cô thừa nhận, nhưng mà đây cũng đâu phải lỗi của cô.

"Phải, nhưng mà liên lụy làm cho tôi xuyên qua chính là lỗi của cô." Cho nên, cô phải phụ trách.

Được rồi, dù sao trong cung nhiều kỳ hoa dị thảo như vậy, chăm sóc hoa cỏ, thuận tiện trông nom cái tên Hoàng Đế giả kia cũng được.... Nhưng mà là, còn có thể quá đáng hơn được không hả?

Ăn mặc cử chỉ lời nói sửa chữa từng cái một, triều chính võ nghệ từng thứ không ngừng học đi học lại, bây giờ còn muốn cô thực hiện nghĩa vụ của thê tử? Hừ ~ Hoàng Đế này, cô không cần!


You do not have the required permissions to view the files attached to this post.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:23 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 1 : Mở màn, tấn công hạ bộ của hắn.


Mỗi ngày khi rời giường chuyện đầu tiên mà Hương Diệp làm, chính là mở cửa sổ ra nhìn đám hoa hoa cỏ cỏ của cô một chút, đôi chân nhỏ nhẹ nhàng dạo bước, chóp mũi ngẩng lên giữa đám hoa, hưởng thụ hương thơm của sáng sớm.

Nếu như muốn tìm Hương Diệp, tốt nhất hãy vào vườn hoa mà tìm, bởi vì trừ thời gian ăn cơm và ngủ ra, cô lúc nào cũng phụng bồi đám hoa hoa cỏ cỏ của mình.

Nhưng mà, từ sau khi Hương Diệp tới thế giới này, mỗi ngày trừ bỏ làm bạn với đám hoa hoa cỏ cỏ ra, còn phải làm bạn với những thứ khác....

Ví dụ như, Ngũ hoàng tử.

“ Hương Diệp Nhi, bông hoa này sắp chết rồi, muội còn ôm nó không buông làm chi?”

“Vạn vật trên thế gian đều có quyền được sinh tồn của nó.” Tiểu Hương Diệp vẻ mặt nghiêm chỉnh nói với tiểu hoàng tử đang đứng sau lưng mình, '' Huynh còn nhỏ, không hiểu được.”

Ngũ hoàng tử, cũng chính là Ngọc Tiểu Cẩm, trán khẽ đổ mồ hôi, hắn nhỏ?? Hắn rõ ràng còn lớn hơn nàng ba tuổi! Tiểu Cẩm không hiểu, tại sao hắn lại bị một cô nhóc tám tuổi dạy dỗ nói hắn nhỏ?

“Tình hình của Nhị hoàng tử thế nào?” Hương Diệp nhàn nhạt nói, thật ra thì cô căn bản chẳng thèm quản Nhị hoàng tử kia sống hay chết.

Nhắc tới hắn, khuôn mặt tuấn tú của Tiểu Cẩm khẽ biến sắc: “Tiểu Thanh Tử còn chưa hỏi thăm được tin tức... Hương Diệp Nhi, không phải ta đã xuống tay quá nặng chứ?”

“Không cảm thấy.” Hương Diệp nhàn nhạt bĩu môi, ánh mắt tràn đầy khinh thường.

Vị Tiểu Hương Diệp này chính là tiểu chủ xuyên qua của chúng ta, vốn tên là Tần Hương Diệp, tuổi sinh lý thì là tám, còn về tâm lý, là hai mươi mốt. Nửa năm trước, khi cô xuyên vào cơ thể cô nhóc gần tám tuổi này, cha của cô bé, cũng chính là Tây Ngọc Quốc hộ quốc Tần tướng quân vì nước hy sinh, cho nên Tiểu Hương Diệp do cái chết của phụ thân mà tính tình đại biến, hợp lý hợp tình.

Mà Ngọc Tiểu Cẩm là do Minh Phi được đương kim Hoàng Thượng sủng ái sinh ra, phụ thân của Hương Diệp lại là huynh trưởng của Minh Phi, bởi vì tầng quan hệ này, sau khi Tần tướng quân chết, Minh Phi liền tấu xin Hoàng thượng, mang Hương Diệp cùng ca ca Tần Khê tiến cung để tiện chăm sóc .

Còn chuyện này phải nói đến hơn một canh giờ trước, Nhị hoàng tử cùng với Ngũ hoàng tử tỷ thí ở giáo trường, Nhị hoàng tử vốn lớn hơn Ngũ hoàng tử hai tuổi, mặc dù chỉ có hai tuổi, nhưng khoảng cách cũng khác nhau một trời một vực, mấy ngày trước, Tiểu Cẩm bị đánh cho một thân bầm tím ứ thương, Hương Diệp nhìn thấy, mặt lạnh muốn hắn cùng Nhị hoàng tử so một lần nữa, vậy nên hôm nay, lúc Tiểu Cẩm ở trên đài bị đánh cho te tua sắp thua, dưới đài đột nhiên có một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vọng tới một câu, “ Tiểu Cẩm, tấn công hạ bộ của hắn.”

Gần như là phản xạ có điều kiện, Tiểu Cẩm trên đài đột nhiên nhấc chân, hướng về phía giữa hai chân của Minh Lam đứng đối diện đá một phát...

Thế giới thật sự yên lặng...

Dưới đài bọn thái giám đang hô hào trợ uy theo bản năng che lại thân dưới, trên mặt tràn ngập vẻ đau đớn quặn thắt, Nhị hoàng tử à, đây chính là thương ở trên thân người, đau ở trong tim chúng ta nha~

Mà Nhị hoàng tử điện hạ, khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn nhăn lại, nhói đau.... Tiếp theo ngã quỵ, đau đớn kêu lên....

Dưới đài nhất thời nổ tung: “Trời ạ ~ mau truyền thái y! Nhị điện hạ bị thương!”

“Mau sai người báo cho Vân phi nương nương ~”

“Nhị điện hạ!”

Tình cảnh một đám hỗn loạn, Tiểu Hương Diệp lại thừa dịp mọi người hốt hoảng, kéo Tiểu Cẩm trốn xuống đài, đảo mắt, lại đối diện với một cặp mắt đầy sự nghiền ngẩm, thiếu niên đẹp đẽ đang nhẹ nhàng tựa bên một gốc cây khô cách đó không xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt ngạo nghễ, thu hết tình cảnh hỗn loạn này từ đầu đến cuối vào trong mắt.

Là Đại hoàng tử Ngọc Sanh Hàn, Hương Diệp trong lòng khẽ run. Cô từng sơ sơ thấy qua vị Đại hoàng tử điện hạ này, chẳng qua là không thích lắm, so với Đại hoàng tử tâm cơ thâm trầm, cô thích Tiểu Cẩm thuần lương vô hại hơn.

Hương Diệp không mở mắt, kéo Tiểu Cẩm chạy về phía bên kia.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:25 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 2 : Tôi có rất nhiều ca ca


Núp bên trong ngự hoa viên, ung dung tự tại, hoàn toàn không có ý thức rằng đã gây ra đại họa.

”Hương Diệp Nhi, hay là, ta đi thỉnh tội với Văn phi nương nương?” Hắn đả thương cũng không phải là chỗ bình thường, đó chính là vận mệnh của nhị ca nha~

“Huynh là đồ ngốc.” Hương Diệp đang nhổm người dậy, đỉnh đầu đột nhiên tối sầm, ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Ngọc Sanh Hàn, cặp mắt đen nhìn thẳng về phía cô, ánh mắt giống như đang nhìn một món đồ chơi thú vị.

Hương Diệp nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu, hơi ngẩn ra, ngay sau đó liền bỏ cái xẻng xuống, cung kính hành lễ, “Tham kiến Đại hoàng tử điện hạ.”

Trước mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo chút ngây thơ lại có chút thanh đạm thờ ơ này, trong mắt Ngọc Sanh Hàn mang theo chút nghiền ngẫm, đột nhiên nhẹ nhàng cười nói: “Vẫn nghe nói trong cung Minh Hoàng nương có thêm một vị muội muội mà không có cơ hội gặp mặt, hôm nay gặp được cũng thật đặc biệt.” Vừa nói, nhẹ nhàng kéo qua bàn tay nhỏ bé của Hương Diệp, thân thiết tựa như một người huynh trưởng ôn hòa: “Về sau bổn hoàng tử cũng là ca ca của ngươi, ở trong cung nếu có người bắt nạt ngươi cứ việc nói với bổn hoàng tử, bổn hoàng tử sẽ thay ngươi ra mặt.”

Hương Diệp chớp chớp mắt, nhất thời không có phản ứng kịp, vị Đại hoàng tử này vừa mới xướng khúc ở đâu ra vậy?

Ngọc Tiêu Cẩm nhìn bàn tay của nàng bị lôi kéo, vội nói: “Ta cũng là ca ca của Hương Diệp Nhi, ta sẽ không để cho Hương Diệp Nhi bị bắt nạt.”

“Đại hoàng tử, Ngũ hoàng tử.” Lại một giọng nói vang lên, ca ca chính quy Tần Khê cuối cùng cũng xuất hiện.




Trong nháy mắt, Hương Diệp liền bị ba người kẹp ở giữa, chỉ cảm thấy một trận nhức đầu, cái kia, cô căn bản đâu có cần nhiều ca ca như vậy, huống hồ, đều là một đám thiếu niên bé tí miệng còn hơi sữa~

“Hương Diệp Nhi, Thái hậu nương nương phái người tới truyền chỉ, để muội theo ma ma một chuyến.” So với hai vị hoàng tử này, trên người Tần Khê lại mang theo một luồng ảm đạm, hắn và Đại hoàng tử xấp xỉ bằng tuổi, tính tình lại trầm hơn một chút.

“Muội đi ngay đây.” Hương Diệp vỗ vỗ bụi đất trên người, Tần Khê nhìn vạt áo cô lại khẽ cau mày, thấp giọng nói, “Quay về đổi y phục đã, gặp Thái hậu nương nương nhất định phải thận trọng từ lời nói đến việc làm mới được.”

Hương Diệp gật đầu một cái, dân chúng thì phải cúi đầu. Cô chưa quên, bọn họ vẫn đang ăn nhờ ở đậu.

Ở bên trong hoàng cung này, quy củ vẫn luôn có người nhắc nhở bên tai, đương nhiên không thể quên, cúi người kính cẩn hướng về mấy người kia, ngay sau đó bước đi.

Thay y phục, một thân xanh nhạt thanh nhã khả ái, có chút cảm giác phấn nộn của trẻ con, lúc ra khỏi cửa, đã thấy hai vị hoàng tử cũng ở trong sảnh, nhìn thấy cô, vuốt thẳng vạt áo trên người, đứng đắn nói: “Hoàng tổ mẫu phái người bảo chúng ta cùng tới.”

Hương Diệp gật đầu một cái, đột nhiên nó: “Tiêu Cẩm ca ca, huynh tới đây giúp ta lấy chút đồ được không?” Hương Diệp vừa nói đã kéo Tiêu Cẩm vào trong nhà, kéo cao tay áo của hắn, lộ ra vết bầm đã hơi mờ bên trong, đột nhiên khẽ mỉm cười nhìn về phía Tiêu Cẩm, nói: “Tiêu Cẩm ca ca, huynh phải chịu đựng một chút.”

“Hở?” Tiêu Cẩm còn chưa có phản ứng kịp, đã thấy Hương Diệp dùng sức siết lấy cánh tay nhỏ bé kia, một tiếng kêu thảm thiết như giết heo nhất thời xuyên thủng Hoa Hinh các…

Bên ngoài điện Minh Hòa, Hương Diệp bị kẹp giữa hai vị hoàng tử chậm rãi đi tới, Tiểu Hương Diệp muốn lùi lại phía sau hai người, hai người lại lui về sóng vai cùng cô, một lần hai lần, Hương Diệp cũng đành tùy ý đi giữa bọn họ, giống như nàng công chúa được bảo vệ vậy, nhìn lướt qua đám cung nhân đang quỳ trên đất, hướng về phía vị Thái hậu hiền lành đang ngồi phía trên, quỳ xuống, cung kính hành lễ.

“Hương Diệp Nhi không cần đa lễ, đến đây cạnh ai gia nào.” Vũ Thái hậu hiển nhiên rất thích Hương Diệp, nhìn Hương Diệp mỉm cười không ngừng, Hương Diệp đứng dậy, trưng ra nụ cười ngây thơ mà trẻ con nên có, bước lên phía trước lại gần một chút, vẫn duy trì một đoạn khoảng cách quy củ như cũ.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:27 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 3: Vẫn còn là trẻ con


Thái hậu vươn tay kéo cô đến trước mặt mình, ngửi thấy mùi bùn đất thơm tho trên người Hương Diệp, so với mùi sữa trên người các công chúa non nớt kia càng làm cho bà cảm thấy tâm hồn trong sạch, cười nói: “Hương Diệp Nhị đây là mới từ vườn hoa tới đây sao? Tuổi còn nhỏ, cũng không ngại hoa cỏ kia buồn chán?”

“Hồi Thái hậu nương nương, hoa cỏ không buồn chán, làm vườn cũng giống như tu thân dưỡng tính…”

Hương Diệp dừng một chút, lại dùng bộ mặt ngây thơ chất phác, cười ngọt ngào tặng thêm một câu: “So với đám thú nhỏ kia còn thú vị hơn rất nhiều.”

“Vậy sao?”

Vũ Thái hậu nghe Hương Diệp nói như thật, cười đến càng thêm hòa ái: “Hương Diệp Nhi thích là tốt rồi, khó thấy ngươi còn nhỏ tuổi, mà đã có tính cách như vây...”

Trong lòng Hương Diệp cười đến quắt queo, người không nên bị vẻ ngoài của tôi lừa gạt. (mọi người cũng đừng để bề ngoài của Hương Diệp lừa gạt!)

Vũ Thái hậu nhìn Hương Diệp, lại quay đầu nhìn về hai người vẫn đứng yên như cũ, ánh mắt dừng lại trên người Ngọc Tiêu Cẩm, ý cười trên mặt giảm xuống.

“Tiêu Nhi, ai gia nghe nói, con đá bị thương Lam Nhi?”

Tiêu Cẩm nghe vậy, cúi gằm mặt yên lặng không lên tiếng, Vũ Thái hậu lại hỏi: “Con có biết con làm bị thương đến chỗ nào của hoàng huynh không?”

Tiêu Cẩm càng cúi đầu thấp hơn, Vũ Thái hậu tựa hồ như thở dài một tiếng, nghiêm nghị nói: “Thủ đoạn như vậy rốt cuộc là học từ ai? ”

Thân mình Tiêu Cẩm chợt run lên, Hương Diệp lại giành trước hắn từ từ quỳ xuống, kéo lấy tay áo Vũ Thái hậu, tiếng nói vo ve như muỗi

“Thái hậu nương nương, Hương Diệp thật vất vả mới nghĩ ra phương pháp để cho Tiêu Cẩm ca ca không bị bắt nạt đó.”

Vũ Thái hậu nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, nhìn Hương Diệp tràn ngập không thể tin được: “Hương Diệp Nhi, con nói là, thủ đoạn này là do con dạy?”

Hương Diệp nâng lên đôi mắt ngây thơ hồn nhiên, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy...”

Vũ Thái hậu hiển nhiên không nghĩ đây là chủ ý của Hương Diệp, trên tay khẽ run, miễn cưỡng nói:

“Hương Diệp Nhi đừng nói bừa, con làm sao biết được những thứ bàng môn tà đạo như vậy, nhất định là có kẻ nào đó, sau lưng ai gia dạy hư hoàng tử.”

Vũ Thái hậu nói vậy, mắt lạnh quét qua mọi người đang quỳ, khí thế không giận mà uy, làm cho cung nhân phía dưới toát ra một thân mồ hôi lạnh.

“Thái hậu nương nương, có phải Hương Diệp đã làm sai chuyện gì hay không? ”

Hương Diệp đột nhiên kéo kéo Vũ Thái hậu, khuôn mặt nhỏ nhắn rũ xuống muốn khóc, thoạt nhìn hết sức khiến người ta thương xót.

Tiêu Cẩm thấy thế vội vàng đứng dậy, “Hoàng tổ mẫu, là Tiêu Nhi phạm lỗi, Hương Diệp Nhi căn bản không hề dạy Tiêu Nhi cái gì….”

“Tiêu Cẩm ca ca, là Hương Diệp không thích Minh Lam ca ca, Tiêu Cẩm ca ca mới không có lỗi.”

Hương Diệp bướng bỉnh quay đầu, ở góc độ Vũ Thái hậu không nhìn thấy được, chợt trừng hắn, ý tứ là, huynh cút qua một bên, đừng có phá rối!

Có câu nói rất hay, không sợ kẻ thù giống như cọp, chỉ sợ đồng minh giống như heo. Hiển nhiên, Tiêu Cẩm rất có tiềm chất làm heo.

Mà Vũ thái hậu cũng không phải lang sói, quả nhiên, bà yêu mến hỏi cô, “Hương Diệp Nhi tại sao không thích Lam Nhi?”

“Minh Lam ca ca hư, bắt nạt Tiêu Cẩm ca ca. “

Hương Diệp làm bộ như khóc thút thít, chạy xuống, đột nhiên vươn tay kéo ra tay áo của Tiêu Cẩm, lộ ra vết bầm lúc trước, nói đúng ra, thì phải là vết bầm đã tiêu bớt mới vừa rồi lại bị Hương Diệp siết cho hiện ra bầm tím, trên cánh tay nhỏ bé trắng nõn, một vết bầm xanh tím ứ lại, trông mà đau lòng.

“Hương Diệp sợ Tiêu Cẩm ca ca sẽ chết mất. “

Hương Diệp vừa nói vừa kéo tay áo Tiêu Cẩm làm bộ lau nước mắt, cố ý nói một cách nghiêm trọng, bàn tay nhỏ bé lại ác ý chọc chọc vào vết thương của Tiêu Cẩm, Tiêu Cẩm nhất thời đau đến rên rỉ, Vũ Thái hậu thấy vậy, trên mặt chuyển thành lo lắng

“Tiêu Nhi, mau tới đây để ai gia coi một chút, làm sao lại bị thương thành như vậy?”

Ngọc Sanh Hàn vẫn ở bên cạnh nhìn,cuối cùng mới hiểu tiếng kêu thảm thiết như giết heo kia từ đâu mà tới, rõ ràng là vết bầm đã mờ, lại bị nàng làm cho xanh một khối tím một mảng hiện ra, khó trách từ nãy đến giờ mặt Tiêu Cẩm vẫn đau khổ như khổ qua, nghĩ đến đây, Ngọc Sanh Hàn không nhịn được buồn cười ...!

Vũ Thái hậu kéo lấy cánh tay Tiêu Cẩm nhìn thật kỹ, vết tím bầm trên cánh tay trắng nón kia, nhìn thấy mà giật mình, làm cho người ta đau lòng không dứt, Hương Diệp thấy dáng vẻ đau lòng này của Vũ Thái hậu, đã biết mình không có đánh cuộc nhầm.

“Hoàng tổ mẫu, Lam đệ tỷ võ từ trước đến giờ không biết đúng mực, chuyện hôm nay, coi như là cho hắn một bài học lâu dài, huống chi Tiêu đệ bị thương “nặng” như vậy, hoàng tổ mẫu cũng không nên trách phạt quá mức ..

Ngọc Sanh Hàn đúng lúc mở miệng, hiển nhiên là cố ý thiên vị Hương Diệp Nhi cùng Tiêu Cẩm, ánh mắt liếc qua Hương Diệp Nhi, trong lòng Hương Diệp cũng biết Ngọc Sanh Hàn là cố ý phối hợp, ánh mắt nhu hòa một chút, khẽ gật đầu như cám ơn.

Ngọc Sanh Hàn chỉ cảm thấy nàng rất là thú vị, trước kia chưa từng thấy nàng, cũng không ngờ trong cung lại có một cô nhóc thú vị như vậy ..!

Vũ Thái hậu nhìn qua Ngọc Sanh Hàn một chút, mười bốn tuổi, kiểu gì cũng so với hai đứa trẻ trước mặt này trầm tĩnh bình ổn hơn, thở dài, “Sanh Nhi nói cũng đúng, Lam Nhi cũng cần một bài học lâu dài, thái y cũng nói Lam Nhi không có đáng ngại, ai gia cũng không muốn truy cứu nhiều làm gì.”

Phân phó cho cung nhân lui ra, lại kéo lấy Hương Diệp nói mấy câu, đột nhiên chuyên sang Tiểu Ngọc Sanh Hàn, hỏi:

“Sanh Nhi sao không nói chuyện vậy?”

Ngọc Sanh Hàn cũng có sự mẫu mực của Đại hoàng tử, lại cố ý cười nói

“Sanh Nhi đang nghĩ, Hoàng tổ mẫu thương yêu Hương Diệp muội muội như vậy, con cùng Tam đệ ngược lại thành làm nền mất rồi.”

Vũ Thái hậu nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó không nhịn được cười to thành tiếng:

“Sanh nhi đây là đang ăn dấm chua với Hương Diệp Nhi sao? Ai gia thực đúng là coi Hương Diệp Nhi như người trong nhà, sau này Hương Diệp Nhi lớn lên rồi, ai gia chọn một người trong đám hoàng tử các con thành hôn với cô bé, được không?”

Lời này vừa nói ra, cả ba người cùng đồng loạt nhìn qua Hương Diệp, Hương Diệp thì vẫn còn sửng sốt, khóe mắt giật giật, đang yên đang lành, sao lại lôi cô ra làm gì? Cô cũng đâu định gả cho mấy đứa nhóc tóc còn lơ thơ này….

Cô không có chứng luyến đệ nha, cứ cho là thân thể nhỏ bé, nhưng tư tưởng của cô cực kỳ khổng lồ…

“Hương Diệp Nhi thấy thế nào? Có muốn làm cháu dâu của ai gia không?”

Vũ Thái hậu thấy Hương Diệp kinh ngạc không nói, cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng hỏi, Hương Diệp thất thần xong, ngay sau đó liền lập tức bình tĩnh nói

“Vẫn còn là trẻ con, những chuyện này để sau này hãy nói.”

Vũ Thái hậu nghe vậy, hơi ngẩn ra, ngay sau đó liền cười vui vẻ ra tiếng, đối với dáng vẻ đứng đắn này của Hương Diệp thích thú vô cùng

“Được được được, té ra là ai gia quan tâm sớm quá ... ha ha... “

Hương Diệp cũng không ngờ rằng, chỉ bởi vì câu nói kia của Vũ Thái hậu, khiến cho hai hoàng tử trong lòng đều có hy vọng, vẫn còn là tuổi mười bốn ngây thơ, bởi vì những lời này, bắt đầu có mục tiêu kiên định giống như:

Sau này lớn lên, cưới nàng làm vợ.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:36 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 4: Baidu không thấy thì qua Sohu


Bước nhỏ từng bước từ từ trên đường về, đang ngẩng đầu, bên cạnh bờ ao phía trước, một bóng người từ từ đi qua, dường như có chút không yên lòng. Hương Diệp nhận ra đó là ca ca nội liễm của cô, khóe mắt thoáng nhìn, liếc thấy bên chân Tần Khê chính là là cái bồn hoa nho nhỏ cô cố ý đặt ở chỗ đó hôm qua để hút hơi ẩm, vội vàng gọi:

“Ca ca, cẩn thận hoa của ta!”

Tần Khê không ngờ tới Hương Diệp lại đột nhiên gọi hắn, phục hồi lại tinh thần, mới nhìn thấy bồn hoa nhỏ dưới chân, mới bước ra một bước chợt ngưng lại, chuyển bước không kịp, đạp trúng phải bồn hoa nhỏ kia, dưới chân trượt một cái, thân thể xiêu vẹo, cả người cứ như vậy bùm một tiếng văng xuống ao.

Bàn tay vươn ra của Hương Diệp còn cứng lại ở giữa không trung, Tần Khê đã ở trong ao đạp nước, Hương Diệp trợn tròn mắt.

Được rồi, cô tạo nghiệt rồi….

Tần Khê được người đưa về Trân Minh điện của Minh Phi, ngất đi, Minh Phi để cho thái y chẩn bệnh qua, nói là vớt lên kịp thời, nước trong phổi cũng được Hương Diệp ép ra ngoài, cũng không đáng ngại.

Hương Diệp áy náy trong lòng, không thể làm gì khác hơn là ở lại chăm sóc.

Trời chiều dần ngả về Tây, Tần Khê chuyển mình tỉnh lại, chợt bắn người, câu đầu tiên nói chính là

” Ha, cút đi Thiên Sơn đi! Baidu không thấy thì qua Sohu !”...( " Baidu " ...cổng thông tin internet và bộ máy tìm kiếm, có thể nói là Google của TQ _ " Sohu "... Trang web chuyên về giải trí online của TQ )

Loảng xoảng, bên cạnh cung nữ bưng trà tiến vào mắt choáng váng, nước trà nhất thời văng ra đầy đất, Hương Diệp còn sững sờ một chút, vẫn khôi phục tinh thần lại đầu tiên: “Ca ca, huynh thấy sao?”

“Nhóc gọi ai là ca ca? Gọi anh? Tiểu muội muội anh chưa từng gặp nhóc bao giờ nha, anh biết ca ca anh ngọc thụ lâm phong, đẹp trai không gì sánh kịp, gọi thêm mấy tiếng nữa cũng không sao, ca ca anh thích nghe!”

“Tần Khê” tự cho răng mình cười rất hòa ái dễ gần, nhưng mà, ở trong mắt Hương Diệp, kiểu gì cũng giống như cái loại quái thục thử (quái thúc thúc) chuyên đi lừa bán trẻ em.

“Tiểu muội muội thật đáng yêu nha~ để cho ca ca nhéo hai cái có được không hả?”

Tần Khê mới thấy Hương Diệp đã thích cực kỳ, cái mặt béo béo mập mập mịn mịn như trứng gà kia, mới nhìn đã khiến người ta sinh ra xúc động muốn nhéo, Hương Diệp chợt lui về phía sau một bước, hiển nhiên, hắn bây giờ còn càng thêm bỉ ổi hơn.

“A!” Cung nữ còn đang sững sờ bên kia rốt cục đã phục hồi lại tinh thần, sợ hãi kêu liên tiếp chạy ra ngoài, người ngoài đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người, Hương Diệp mới mắt lạnh nhìn người trên giường, lạnh giọng hỏi

“Anh là ai?”

“Này này, ánh mắt kiểu này không thích hợp với tiểu muội muội đâu nha, nhóc có phải nhập diễn quá rồi hay không? Lại nói bộ đồ cổ trang này của nhóc rất đáng yêu nha, ca ca anh thích ~”

“Anh không phải Tần Khê.” Hương Diệp chăc chắn nói, Tần Khê khẽ mỉm cười

“Anh cũng đâu có nói anh là Tần Khê gì gì đó…Chờ một chút, cái kia, tiếp theo nhóc không định nói với anh cái gì mà xuyên qua chứ? Kiểu đó chẳng sáng tạo tí nào ... ha ha ha…”

“Tôi nghĩ anh thật sự đã xuyên qua.” Hương Diệp có chút líu lưỡi không nói nên lời, trong giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ.

Tần Khê cũng ngừng cười, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm “Cô gái nhỏ” trước mặt, hai người cùng im lặng, ngưng trọng….

Lại nói cung nữ kia chạy thẳng một mạch, hoảng hốt lúng túng đem tình trạng của Tần Khê thiếu gia báo lên, Minh Phi nghe xong lập tức mang theo một đám cung nhân kể cả Ngọc Tiêu Cẩm cùng chạy tới, đẩy cửa vào, chạy thẳng vào nội thất, chỉ thấy Tần Khê vẻ mặt suy yếu nửa nằm nửa ngồi trên giường, Hương Diệp vẻ mặt nhu thuận bưng chén thuốc, cẩn thận tỉ mỉ thổi thổi đem đến bên cạnh Tần Khê, mang theo nụ cười thân thiết của trẻ con, ôn nhu nói

“Ca ca, cẩn thận nóng.”

“Cám ơn muội muội.”

Tần Khê vẻ mặt cảm động nhận lấy chén thuốc, rồi lại không thể không cố ra vẻ suy yếu, chỉ có thể mở to mắt nhìn Hương Diệp, hốc mắt tràn đầy lệ quang….

Tất cả mọi người vừa vội vã bước vào trong đều ngây ngốc, bước chân cũng cứng ngắc tại chỗ, hiện tại đây là….

Một màn huynh cung muội thân thật là hay ho!

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:40 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 5: Suy yếu giống như chẳng còn sống được bao lâu?


“Cô cô.”

Hương Diệp nhìn thấy người đến, đứng dậy khẽ hành lễ, ngẩng đầu cười đến rực rỡ, “Cô cô, ca ca đã tỉnh lại.”

“Tỉnh lại…là tốt rồi.”

Minh Phi nhìn nhìn cô, lại nhìn người đang nằm trên giường, chỉ có thể lúng ta lúng túng lặp lại câu nói kia, ngược lại Tiêu Cẩm lại đứng lên trước, kéo Hương Diệp qua

“Hương Diệp Nhi, cung nữ vừa mới nói đường ca Tần Khê… ách, có chút không được bình thường...(anh họ bên mẹ thì là đường ca, bên cha là biểu ca )..?”

“Ca ca không bình thường?”

Hương Diệp vẻ mặt mờ mịt, hết sức vô tội nói

“Sao lại thế? Ca ca mới vừa tỉnh lại, thân thể nhiễm lạnh, sợ rằng còn có chút yếu.”

“Vừa nãy, Tần thiếu gia rõ ràng bắn người lên, quát to một tiếng mắng, vẻ mặt còn… còn lỗ mãng cợt nhả Hương Diệp tiểu thư….”

Cung nữ mới vừa chạy trốn đứng dậy, có chút sợ hãi nói, khóe mắt đảo qua Tần Khê, lại sợ hãi rút về, Tiêu Cẩm nghe vậy kinh ngạc nhìn về phía Tần Khê, không khỏi đem Hương Diệp kéo xa một bước, dảng vẻ như người bảo hộ vậy.

Tần Khê nghe mà đau đến sốc hông thở không nổi, hắn như vậy mà gọi là cợt nhả sao... Hắn sờ còn chưa sờ tới.. Cái gì coi là cợt nhả? Cô đừng có oan uổng cho tôi chứ?!

“Ngươi có phải nhìn lầm rồi hay không? Ca ca thân thể yếu ớt như vậy, làm sao có thể giống như ngươi nói được.”

Hương Diệp khẽ tránh khỏi bàn tay vẫn nắm lấy tay cô không buông của Tiêu Cẩm, vẻ mặt “Hồn nhiên” ngồi xuống bên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mê man, bàn tay nhỏ bé cũng ở vị trí mọi người không thấy được lặng lẽ chui vào trong chăn, ở trên mu bàn tay của Tần Khê nhéo mạnh một cái, phóng về phía hắn chính là ánh mắt lạnh lùng mười phần uy hiếp.

Tần Khê không nhịn được hít một hơi, cô nhóc con này làm sao lại lạnh như vậy?!! Trái tim nhỏ bé của hắn hơi bị sợ nha!

Nhịn đau, Tần Khê cố ra vẻ khó chịu ho khan hai tiếng, Hương Diệp vừa nãy nói phải suy yếu, được rồi, hắn bây giờ là một quý công tử cực kỳ suy yếu đây

“Thật sự là….Khụ khụ, ôi mệt! Khụ khụ, ta và Tiểu Hương Diệp yêu thương nhau như vậy, khụ khụ., ta làm sao lại…khụ khụ, Tiểu Hương Diệp, ca ca không được rồi… muội đừng có khổ sở, ca ca thật sự không bỏ được muội, khụ khụ,,, cung nữ này có lẽ là hồ đồ, mấy người….đừng có…trách nàng….”

Tần Khê vừa nói vừa làm bộ ho lên ho xuống, cộng thêm dáng vẻ oán trời thương dân, nên nói thế nào nhỉ, Hương Diệp không biết cảm giác của những người khác thế nào, ít nhất cảm giác của cô chính là không còn gì để nói, cô chỉ bảo anh ta giả bộ suy yếu một chút, đâu có bảo anh ta giả bộ giống y như là bệnh nhân mắc trọng bệnh nằm trên giường chẳng còn sống được bao lâu….

“Khê nhi không thoải mái thì đừng nói nữa, các ngươi còn ngây ra đấy làm gì? Còn không truyền thái y tới đây xem một chút.”

Minh Phi rốt cục cũng rõ ràng tình huống trước mắt, vẻ mặt đầy quan tâm bước tới, lại mắt lạnh liếc cung nữ kia

“Miệng lưỡi lung tung, công tử không sao cũng bị ngươi nguyền rủa, còn đứng đó làm gì? Còn không mau cút ra ngoài.”

“Dạ, dạ, nương nương bớt giận.”

Cung nữ kia thật sự rất oan uổng, rõ ràng đều là nói thật, không ngờ hai người trong cuộc này đều lên tiếng không nhận, coi như hạ nhân nàng thật là kẻ xui xẻo, chẳng lẽ, lúc nãy thật là nàng nghe nhầm?? Bộ dáng bỉ ổi kia cũng là ảo giác của nàng?

Hương Diệp ngồi ở bên cạnh, nhìn Minh Phi hỏi han ân cần một lát, tiếp thái y tới bắt mạch, từ đầu đến cuối Hương Diệp đều chăm chú nhìn, Tần Khê cũng căn cứ theo kinh nghiệm trong lòng, một mạch “Suy yếu” đến cùng, vừa mới mở miệng ra đã là “Sinh ly tử biệt”.

Hương Diệp bất đắc dĩ, trực tiếp bưng bát canh lên chặn cái miệng của hắn lại, anh đừng có nói nữa.

Sau cùng, Minh Phi cũng đứng dậy, mấy cung nhân đi theo sau cũng đều có động tác

“Khê Nhi hai ngày này cũng đừng đến thư phòng học làm gì, Bổn cung sẽ phái người nói với Lý Thái phó một tiếng, con cứ nghỉ ngơi tử tế là được.”

Nói xong lại quay qua Hương Diệp, nhẹ nhàng bảo:

“Hương Diệp Nhi lần này cũng vất vả từ trưa đến giờ, để cho cung nhân trông nom là được rồi, con đi xuống nghỉ ngơi trước đi.”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:43 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 6: Hai cái phiền toái


“Đúng vậy, Hương Diệp Nhi, muội cũng mệt rồi, ta đưa muội đi nghỉ ngơi một chút.”

Tiêu Cẩm không kiêng kị gì chút nào kéo bàn tay nhỏ bé của Hương Diệp nói một câu, Minh Phi nhìn qua chẳng qua chỉ có chút sửng sốt, nhưng cũng không nói gì, ngược lại đôi mắt của Tần Khê lại vòng qua vòng lại giữa Tiêu Cẩm cùng Hương Diệp, trong nháy mắt cho ra một câu kêt luận, thằng nhóc này muốn tán tỉnh muội muội Tiểu Hương Diệp của hắn!

” Tiêu Cẩm ca ca, Hương Diệp không mệt, Hương Diệp nghỉ ngơi ở nhuyễn tháp bên cạnh một chút, như vậy khi tỉnh dậy còn có thể cùng nhau dùng bữa với ca ca.”

Hương Diệp vừa nói, không lộ dấu vết đem tay của mình từ trên tay hắn rút về, thuận thế thay Tần Khê dịch dịch góc chăn, Tần Khê nhìn lại thêm một trận cảm động, đây thật là…..

Muội muội tốt nha!

Tiêu Cẩm thấy vậy, không thể làm gì khác hơn là bước theo đoàn người của Minh Phi rời đi, Hương Diệp sau khi tiễn mấy người kia rời đi xong, trở lại gian phòng, chỉ thấy Tần Khê nở nụ cười, nụ cười kia, nói thế nào đây, khụ, Hương Diệp vẫn cảm thấy có chút bỉ ổi…

“Muội muội à, muội muội tốt của anh à ...”

Tần Khê lẩm bẩm như vậy, Hương Diệp chẳng qua chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái

“Vị vừa nãy là cô cô của anh, còn có đường biểu đệ của anh, gọi là Ngọc Tiêu Cẩm, anh nhớ lấy đừng có mà quên, đến lúc đó lại làm liên lụy đến tôi.”

“Tiểu Hương Diệp em nói như vậy làm anh hơi bị thương tâm đó ... lại nói, em thật sự chỉ có bảy tuổi...?”

Tần Khê vẻ mặt không tin, nhìn cô quả thật rất nhỏ, nhưng mà cặp mắt kia, mặc dù óng ánh trong suốt lại không hề ngây thơ hồn nhiên, giống như hắn vậy, hắn rõ ràng đã hai mươi mấy tuổi, nhưng thân thể này, rõ ràng chỉ là một thằng nhóc đậu đỏ gần mười tuổi.

Không đúng, bây giờ nhóc đầu đỏ này là hắn, hắn không phải nhóc đậu đỏ!

“Hai mươi mốt!”

Hương Diệp nhàn nhạt trả lời, ánh mắt Tần Khê sáng lên, chấp tay hành lễ

“Vậy đại khải đây chính là cái gọi là cùng là người lưu lạc chốn thiên nhai, có muội muội thật tốt ”

Gương mặt nho nhỏ của Hương Diệp vẫn là vẻ mặt lạnh lùng khinh bỉ người trước mắt, trong lòng lại không nhịn được than ôi, biết mà, vẫn là ca ca cổ hủ nghiêm cẩn trước kia dễ ứng phó hơn một chút….

“Tiểu Hương Diệp Nhi ... anh sau này sẽ là ca ca của em đấy ...”

Tiểu Tần Khê vẻ mặt vui mừng, vươn tay ôm chầm lấy Hương Diệp vào trong ngực

“Đến đến, về sau ca ca nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt ~”

Hương Diệp liếc hắn một cái, tựa như nhìn một vật thể mang mầm bệnh vậy, ngay sau đó liền day day mi tâm

“Mình đột nhiên cảm thấy nản quá đi.”

Đến đây, đội hình xuyên qua của Tây Ngọc quốc tăng lên hai người, đây cũng là ngày đầu tiên Tần Khê chính thức đi vào cổ đại .

Hương Diệp ở một ngày này, đột nhiên tăng thêm hai cái phiền toái, một là Ngọc Sanh Hàn, một cái khác, đương nhiên chính là Tần Khê.

Sáu năm sau.

Hương Diệp đứng trong sân của Minh Hòa điện, bàn tay khéo léo tỉa hoa, ánh mắt chuyên chú cắt sửa đám hoa cỏ trước mặt, vẻ mặt chăm chú thanh tịnh, trên mặt vẫn mang theo vài phần ngây thơ như cũ, một thân váy xanh nhạt viền lam, nhàn nhạt thanh lịch, tôn lên vẻ thông minh lanh lợi trên khuôn mặt nhỏ nhắn, gương mặt đó tuy không phải khuynh thành tuyệt sắc, nhưng cả người cô đều tản ra một loại khí chất trong trẻo lạnh lùng, yên bình hấp dẫn người ta.

Vũ Thái hậu đứng ở cổng hoa viên nhìn cô cùng cả vườn hoa thược dược tôn lên vẻ đẹp của nhau, tròng mắt nhất thời rạng rỡ ánh lên, đáy lòng vui mừng khen ngợi nói, Hương Diệp Nhi này, dáng dấp càng ngày càng thích hợp làm cháu dâu của bà.

“Thái hậu.”

Hương Diệp xoay người, đặt cây kéo xuống, nhìn về phía Vũ Thái hậu nhẹ nhàng hành lễ, lại đi tới bên cạnh bà, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của bà, đôi mắt trong suốt, hỏi

”Thái hậu, cuối tháng này, Tiêu Cẩm ca ca sẽ trở về sao?”

“Đúng vậy, sau khi Tiêu Nhi đến đất phong , cũng đã một năm không gặp.”

Vũ thái hậu khẽ cảm thán, một năm trước tiên hoàng đột nhiên ra đi, Ngọc Sanh Hàn mới hai mươi tuổi đã vội vàng kế nhiệm ngôi vị hoàng đế, theo tổ huấn, mấy vị hoàng tử trong cung từng người đều được phong Vương, ban cho đất phong cách xa quốc đô.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:45 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 7: Sáu năm sau


Khi đó, Tiêu Cẩm vốn là kiên trì muốn dẫn Hương Diệp cùng đi, không ngờ Ngọc Sanh Hàn lại đột nhiên phong cho Tần Khê làm “Ngọc Khê Hầu”, phụng mệnh ở lại quốc đô, Tiêu Cẩm hiểu rõ, đây là thủ đoạn mà Ngọc Sanh Hàn dùng để lưu lại Hương Diệp, Tần Khê nếu ở lại quốc đô, Hương Diệp đương nhiên cũng lưu lại, mặc dù ra khỏi cung, nhưng dù sao, nàng vẫn ở trong quốc đô của hắn.

” Hương Diệp Nhi, Tiêu Nhi sau khi hồi cung, ai gia liền làm chủ hôn sự cho các ngươi được không?”

Vũ Thái hậu nhìn Hương Diệp nhẹ giọng nói, tay Hương Diệp chợt run lên, không hiểu sao Vũ Thái hậu lại đột nhiên nói ra lời như vậy.

“Nếu không phải Sanh Nhi ngăn cản, Tiêu Nhi nhất định sẽ đưa con cùng nhau rời khỏi quốc đô.”

Vũ Thái hậu mềm giọng nói, Hương Diệp đỡ bà tản bộ giữa vườn hoa, nhìn gấm hoa rực rỡ, Vũ Thái hậu cũng lộ ra vẻ già nua, đúng vậy, bà cũng đã là Thái hoàng thái hậu rồi, có thể nào không già cho được.

“Hoàng thượng tâm tư bá đạo, ai gia hiểu được, con từ trước đến giờ đều gần gũi với Tiêu Nhi hơn.”

Hương Diệp yên lặng không nói, mấy năm nay, dây dưa tranh chấp, cô làm sao không thấy rõ, hơn nữa, Ngọc Sanh Hàn cùng Ngọc Tiêu Cẩm dần dần lớn lên, ánh mắt mỗi khi nhìn cô, đều mang theo chờ đợi, đó là ánh mắt chờ đợi cô cũng mau mau lớn lên.

Nếu chỉ nói đến gần gũi, cô cùng với Tiêu Cẩm quả thật tương đối thân, cô thích sự chân thành của Tiêu Cẩm, thích sự thiện lương của hắn, mà Ngọc Sanh Hàn, quá mức bá đạo, từ sâu trong xương tủy mang theo một cỗ ngang ngược, cô nhìn thấy sự trưởng thành của hắn, trong lòng càng phát ra cảm giác mê man, bởi vì hắn đang trưởng thành như một đế vương, đó không phải là điều cô muốn.

Nhưng mà, bản thân muốn là cái gì, cô biết rõ được bao nhiêu?

“Thái hậu, những chuyện này, chờ Hương Diệp lớn lên một chút hãy nói không tốt hơn sao?”

“Hương Diệp Nhi năm nay cũng mười bốn rồi, ai gia nhìn con lớn lên, tính tình con thế nào ai gia rất rõ ràng.”

Vũ thái hậu nhàn nhạt nói một câu, khiến cho bàn tay Hương Diệp bỗng nhiên siết chặt, khẽ lạnh cả người, Vũ Thái hậu tựa hồ như cảm giác được, bàn tay nhăn nheo khẽ đặt lên tay Hương Diệp

“Ai gia chỉ là muốn nhìn con cùng Tiêu Nhi sớm định ngày, chớ để phát sinh chuyện gì mới tốt.”

“Thái hậu… Hương Diệp hiểu.” Hờ hững buông ra một nụ cười đơn thuần, vẫn là nhân vật mà Hương Diệp đã sắm vai trong sáu năm qua, một đứa con gái của cựu thần, mười bốn tuổi.

Vũ thái hậu nghe thấy lời này của cô, cười cười, vỗ vỗ tay cô

“Ai gia để con vào cung ở cũng đã nửa tháng, cũng nên về thăm nhà một chút, tránh cho Tần Khê hầu cả ngày cứ tìm ai gia đòi người.”

Hương Diệp gật đầu một cái, nhớ tới Tần Khê, vẫn có chút nhức đầu như cũ.

Sáu năm trước hắn rơi xuống nước xuyên qua, để cho mọi người không nghi ngờ, cô không thể không trông nom thật chặt cái người kêu là “ca ca” này, dạy anh ta sinh hoạt ở cổ đại, dạy anh ta cách dùng từ, lần nào cũng bị anh ta chọc cho nhức đầu phiền lòng, chẳng qua là, bọn họ cùng nhau diễn nhân vật mà mình nên diễn, mặc dù không nói ra, nhưng mà, Tần Khê tới, khiến cho cô bớt đi cảm giác cô quạnh phần nào, ít nhất, cô không còn một mình.

Một năm trước, bọn họ cuối cùng cũng có một ngôi nhà của riêng mình, bớt đi sự trói buộc trong cung, cuối cùng cũng có thể thoải mái hít thở.

Ra khỏi Minh Hòa điện, đi qua điện Tây Ninh, Hương Diệp không nhịn được đi vòng qua ngự hoa viên xem tình trạng của mấy bông hoa.

Yêu hoa như mạng, đây chính là ấn tượng mà Hương Diệp để lại cho đám cung nhân trong hoàng cung, Hương Diệp tiểu thư yêu hoa, mọi người đều biết, cô có thể che giấu tính tình của bản thân, sắm vai tốt nhân vật của mình, cũng không nguyện ý bỏ xuống sở thích duy nhất của mình.

Bên trong điện Thi Ngưng, Ngọc Sanh Hàn lạnh lùng nhìn bát canh trên bàn, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh

“Bát canh Bình Phi đưa tới, thật đúng là thuốc bổ a ...”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:46 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 8: Sắc tím lưu ly


Một bên An Quế đương nhiên nhìn ra vị thiếu niên thiên tử này trong lòng không vui, nhìn qua bát canh trên bàn, cẩn trọng tỉ mỉ hỏi, “Hoàng thượng, có cần đem bát canh này bưng đi?”

“Sao lại bưng đi? Bình Phi dám đưa thuốc bổ đến, dĩ nhiên là được mẫu hậu cho phép, nếu trẫm không uống, mẫu hậu sao có thể bở qua.” Ngọc Sanh Hàn nói xong, nụ cười lạnh trên khóe miệng càng sâu, giờ chính quyền đều nằm trong tay mẫu hậu tôn quý của hắn, để cho ai mang thai, lập người nào làm phi, đâu phải hắn có thể lựa chọn?

Sắc mặt càng thêm âm trầm, hắn vốn muốn, đợi thêm một năm nữa, chỉ chờ Hương Diệp tròn mười lăm tuổi, trước tiên hắn sẽ thu nàng nhập cung, bất kể mẫu hậu có phản đối thế nào, hắn cũng phải giữ nàng lại bên mình.

Tròng mắt chuyển qua đóa hoa sen màu tím lưu ly đặt bên cửa sổ, đây là trân phẩm hắn sai người tìm kiếm hồi lâu mới thấy, thiên hạ chỉ có duy nhất một gốc này, hắn nghĩ, Hương Diệp Nhi nhất định sẽ rất thích, Hương Diệp Nhi a, luôn chỉ để ý đến những thứ này.

Cánh hoa màu tím lưu ly, khiến cho tròng mắt Ngọc Sanh Hàn khẽ ngẩn ngơ, khóe miệng cong lên, đột nhiên hỏi, “Anh Quế, Hương Diệp Nhi bây giờ còn ở trong cung không?”

“Hồi Hoàng thượng, Tần cô nương vẫn còn ở trong ngự hoa viên…” An Quế nói xong, đột nhiên biến sắc mặt, tựa hồ đoán được dụng ý của vị thiếu niên thiên tử này, quả nhiên, khóe miệng Ngọc Sanh Hàn treo lên một nụ cười, bưng bát canh đi tới trước nhánh hoa sen tím kia, tinh tế vuốt ve cánh hoa, đột nhiên bưng miệng bát lên, đem bát canh uống sạch.

Trên mặt An Quế khẽ biến sắc, “Hoàng thượng!…” Canh kia đã bị hạ dược a!

“Đi mời Hương Diệp Nhi tới đây, nói trẫm vì nàng tìm được thiên hạ độc nhất hoa sen tử lưu ly, nếu nàng muốn nhìn, thì tới tẩm cung của trẫm tìm trẫm đi.” Ngọc Sanh Hàn nói xong, quay lưng về phía An Quế, nhìn không ra sắc mặt của hắn.

Hắn làm sao có thể phục tùng, mới đăng cơ ngôi vị hoàng đế, hắn dùng điều kiện lập phi cùng mẫu hậu đổi lại kết quả để Hương Diệp ở lại quốc đô, bởi vì hắn biết, nếu Hương Diệp đi theo Tiêu Cẩm, sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Hương Diệp Nhi, nàng nhất định phải tới đây a.

Mang tai Ngọc Sanh Hàn khẽ phiếm hồng, gọi cung nhân, phân phó, “Hương Diệp Nhi tiến vào xong, không có lệnh của trẫm, ai cũng không được tiến vào.”

Hương Diệp cuối cùng vẫn không chống cự nổi hấp dẫn, hoa sen màu tím lưu ly, đối với cô mà nói là trân phẩm hiếm có cỡ nào chứ, cô từng coi qua một quyển sách miêu tả qua loài hoa như vậy, nhưng lại không ngờ tới, thật sự tồn tại, hơn nữa lại còn để Ngọc Sanh Hàn tìm được.

An Quế không theo vào tẩm thất, chỉ đứng hầu ngoài cửa, Hương Diệp nhìn thấy ánh nhìn cuối cùng của ông ta, trong mắt mang theo chút bất đắc dĩ, còn chưa kịp ngẫm nghĩ, liền nghe thấy giọng nói khoan khoái của Ngọc Sanh Hàn truyền tới, “Hương Diệp Nhi, mau đến nhìn cái này.”

Hương Diệp bước nhanh vào, không có nghĩ nhiều đến chuyện vì sao trong cung ngay cả một người hầu hạ cũng không có, vén rèm che lên, xuyên qua thanh âm ngọc thạch khẽ động, chỉ thấy Ngọc Sanh Hàn đứng yên bên cạnh đóa hoa, cười đến cực kỳ vui vẻ, Hương Diệp chỉ nhàn nhạt thoáng nhìn qua, , càng nhìn thấy khuôn mặt trưởng thành của hắn, càng nhớ tới người đàn ông ở kiếp trước kia, Hương Diệp cảm thán, tại sao dáng dấp của hắn lại giống người kia như vậy?

Chẳng qua chỉ là liếc mắt một cái, ánh mắt của cô lại nhanh chóng dời đi chỗ khác, không thể chờ đợi mà bước tới bên cạnh đóa hoa sen màu tím lưu ly kia, sắc tím lưu ly, ánh mặt trời dường như có thể thấm vào cánh hoa của nó, chiếu xuống cái bóng màu tím nhạt, xinh đẹp rực rỡ, bao phủ trong đôi mắt của Hương Diệp.

Ánh mắt si mê, hoàn toàn không chú ý tới sự nóng bỏng trong đôi mắt hàm chứa ý cười của Ngọc Sanh Hàn, khóe miệng Hương Diệp nhẹ nhàng lơ đãng nở một nụ cười như có như không, trên mặt tựa hồ như sáng lên, tự đáy lòng khen ngợi: “Rất đẹp…”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 28 Aug 2017 23:50 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 9: Hành thích vua


“Đúng vậy, rất đẹp.”

Ngọc Sanh Hàn giọng khàn khàn nói, nàng khen hoa, mà hắn khen nàng, dáng vẻ chuyên chú của Hương Diệp Nhi, trên mặt luôn tràn ngập vô hạn ánh sáng rực rỡ, một Hương Diệp Nhi như vậy, hắn luôn quý trọng.

Hô hấp dần dần nặng nề, lúc Hương Diệp vươn tay chạm lên cánh hoa, một bàn tay đột nhiên bắt lấy tay cô, nhiệt độ nóng bỏng khiến cô sợ hết hồn, theo bản năng nói, “Thật xin lỗi…”

Cô tưởng rằng hắn không muốn để cô chạm vào cánh hoa, nhưng không ngờ, giây kế tiếp, hắn ôm lấy cả người cô, hơi thở thô nóng phun bên xương quai xanh của cô, Hương Diệp chợt ngẩn ra, chỉ nghe thấy giọng hắn khàn khàn nói

“Hương Diệp Nhi, thật xin lỗi,…. Trẫm biết còn quá sớm.”

Trong lòng Hương Diệp chợt lạnh, chống hai tay muốn thoát khỏi cái ôm của hắn

“Hoàng thượng!… Người đang làm gì vậy?”

” Hương Diệp Nhi, trẫm thích nàng… Hương Diệp Nhi…”

Giọng nói khàn khàn lộ ra sự quyến rũ, “Ta nghĩ muốn nàng…”

“Không, không được!”

Hương Diệp hoảng hốt giãy dụa, nhưng không ngờ hắn ôm quá chặt, nhìn vào đôi mắt mê ly của hắn, bên trong lộ ra dục vọng nồng đậm, hắn cũng không nghe thấy, hơi thở nặng nề vụn vỡ, hôn lên nàng, Hương Diệp sợ hãi ngoảnh đầu đi chỗ khác, kêu lên

“Ngọc Sanh Hàn! Ngươi buông ra! Ngươi là Hoàng Đế đó!”

“Hương Diệp Nhi, đừng coi ta là Hoàng Đế, ta không giống Hoàng Đế, Hương Diệp Nhi, giúp ta... chỉ có nàng mới có thể giúp ta ..”

Giọng nói của Ngọc Sanh Hàn càng thêm khản đặc, lộ ra chút khổ sở, thân thể Hương Diệp Nhi cứng đờ, ánh mắt đột nhiên rơi vào bát canh đặt trên bàn, đè nén sự cuồng loạn của trái tim, hỏi:

“Ngươi đã ăn cái gì?”

“A..” Tiếng cười nhẹ của Ngọc Sanh Hàn rơi vào bên tai, đột nhiên xoay người cô qua, say đắm cười nói

“Hương Diệp Nhi, ta vẫn biết nàng rất thông minh~ đây chẳng qua chỉ là một bát canh đã được hạ dược mà thôi…”

Hương Diệp chợt cả kinh, hạ dược, mị dược ?!

Mới phản ứng lại, đã nghe thấy giọng nói đau khổ mang theo nhè nhẹ ẩn nhẫn

“Hương Diệp Nhi, thật xin lỗi, ta sẽ thật nhẹ nhàng.”

“A!” Hương Diệp còn chưa kịp phản ứng với hàm nghĩa trong lời nói của hắn, cả người lại bị ôm lấy, Ngọc Sanh Hàn ôm cô, bước về phía long sàng, đáy lòng Hương Diệp dâng lên một nỗi sợ hãi chưa từng có bao giờ, vùng vẫy muốn thoát khỏi cái ôm của hắn.

Ngọc Sanh Hàn nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, ngay sau đó nghiêng người đè lên, Hương Diệp nắm chặt tay đánh vào lồng ngực hắn, đanh giọng nói, “Ngọc Sanh Hàn! Ta sẽ hận ngươi!”

Rõ ràng rất hoảng hốt nhưng giọng nói vẫn cứ cố làm như trấn định, Hương Diệp Nhi luôn như vậy.

Động tác của Ngọc Sanh Hàn tựa hồ như hơi chậm lại, nhìn người phía dưới, trong đôi mắt nóng bỏng là khổ sở cùng với bất đắc dĩ, trầm giọng nói

“Hương Diệp Nhi, Trẫm không còn lựa chọn nào khác.”

“Ngọc Sanh Hàn...!”

Cô mới gần mười bốn tuổi, làm sao địch nổi khí lực trưởng thành nam tử của Ngọc Sanh Hàn, Ngọc Sanh Hàn nắm chặt vai cô không để cô giãy dụa, đang lúc lôi kéo, vạt áo xộc xêch, lộ ra một phần vai trắng mịn, da thịt nõn nà, lộ ra sắc thái động lòng người, Ngọc Sanh Hàn thấy, tia sáng trong mắt càng thêm nóng rực.

Hương Diệp run rẩy, cắn chặt môi dưới, mắt thấy bàn tay của Ngọc Sanh Hàn đã vươn tới đai lưng dưới hông của cô! Cánh tay vẫn vung loạn như trước, nhưng không có chút tác dụng gì, cô chỉ cảm thấy Ngọc Sanh Hàn trước mắt thật xa lạ đáng sợ, đột nhiên, trên tay bắt được một cây ngọc như ý dài chừng hơn một thước đặt ở đầu giường, nắm lấy ngọc như ý kia, Hương Diệp liều lĩnh, nặng nề đập xuống đầu Ngọc Sanh Hàn!

“Cốp!”

Lách cách một tiếng, chắc là tiếng ngọc như ý gãy làm hai khúc, rơi vào trên đệm mềm dày dặn, rớt xuống đất không tiếng động.

“Hương… Diệp….”

Ngọc Sanh Hàn vẻ mặt không thể tin, tựa như sự kinh ngạc khi bị một người vẫn rất tin tưởng ám sát vậy, hắn nhất định chưa từng nghĩ rằng, Hương Diệp có thể động thủ với hắn, Hương Diệp a, quả nhiên không nhỏ bé yếu ớt như bọn họ tưởng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hương Diệp vẫn còn trắng bệch, nhìn thẳng vào Ngọc Sanh Hàn, mắt thấy thân thể to lớn của Ngọc Sanh Hàn nghiêng ngả đổ xuống, nặng nề ngã trên long sàng.

Hoảng hốt từ trên giường bắn xuống, đem vạt áo của mình kéo lại tử tế, lại thấy Ngọc Sanh Hàn dường như đã mất đi tri giác, vốn định rời đi tẩm cung khiến cho cô chán ghét này, nhưng mà, ánh mắt chạm đến ngọc như ý đã bị tan thành hai mảnh kia, ngẫm lại vừa rồi cô đã dùng toàn lực đánh xuống đầu hắn, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, đầu của Ngọc Sanh Hàn có cứng rắn đi chăng nữa, cũng không thể cứng hơn ngọc thạch được chứ ?

Chuyện vừa rồi quá mức bất ngờ, cô cũng chưa từng nghĩ tới Ngọc Sanh Hàn đột nhiên lại dùng sức mạnh với mình, cứ coi như là do mị dược, cô cũng không có cách nào tha thứ, cô cũng không muốn thương tổn hắn, lại nói dù thế nào, cô cũng nhìn hắn lớn lên từ nhỏ ( thật ra thì cô lúc ấy rõ ràng nhỏ hơn so với hắn, còn dám nói, hắn nhìn cô lớn lên nghe còn được ...) nhưng đây là tội hành thích vua, nếu Ngọc Sanh Hàn thực sự trách tội xuống, sợ rằng sẽ liên lụy đến người của Ngọc Khê Hầu phủ.

Chần chừ một lúc, Hương Diệp vẫn bước trở lại bên giường, đôi bàn tay trắng nõn đưa về phía trán của Ngọc Sanh Hàn, sờ sờ, lại sờ sờ, hình như không có vết máu, chẳng qua là có sưng lên một chút, Hương Diệp lại nhấn nhấn một cái, thật sự sưng lên một khối to, nếu không bị ngoại thương, chẳng lẽ là, chấn động não?

Hương Diệp sắc mặt ngưng trọng, đầu ngón tay dời xuống mũi Ngọc Sanh Hàn, toàn thân nhất thời như rơi xuống hầm băng, không biết làm thế nào.

Không có hơi thở….

Ngọc Sanh Hàn... chết.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 266 posts ]  Go to page 1, 2, 3, 4, 5 ... 27  Next


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download