Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 25 Nov 2017 03:29




Post new topic Reply to topic  [ 83 posts ]  Go to page Previous  1 ... 5, 6, 7, 8, 9
Author Message
PostPosted: 16 Aug 2017 04:15 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 80 : Ngoại truyện 2.... Tiểu Bạch


Năm chữ sống nương tựa lẫn nhau này có thể toát lên mối quan hệ giữa cậu bé Trần Ngộ Bạch và Trần Thế Nhàn.

Trần gia là gia tộc lớn, năm xưa di dân tới nước ngoài, sau khi giàu có thì lá rụng về cội, áo gấm về nhà. Trần Ngộ Bạch là con trai độc nhất của con trưởng Trần Thế Cương lúc bấy giờ nên bị rèn luyện như thể bóc lột. Mà tính tình khó chịu của anh đều khiến những con người khốn khổ kia càng ngày càng sầu muộn lo lắng. Anh dần dần trở thành thiếu niên lạnh lùng, trừ người cô Trần Thế Nhàn – người khác biệt trong nhà, anh không tin tưởng thương yêu ai cả.

Cho nên cô em họ hờ An Tiểu Ly vừa quê vừa đần này vẫn luôn là mối hận trong lòng Trần Ngộ Bạch suốt thời gian dài.

Sau khi Trần Thế Nhàn đoạn tuyệt quan hệ cùng cả nhà, trước khi Trần Ngộ Bạch ra nước ngoài du học, anh đã tới thành phố R một chuyến. Khi đó anh vẫn là đại công tử của Trần thị, vừa ra khỏi nhà đã có tài xế và bảo vệ theo đuôi, ngồi trong chiếc xe xa hoa chờ cô mình.

Lúc đó trường trung học R đã cho học sinh nghỉ, sân trường không còn một bóng người. Xe Trần Ngộ Bạch dừng bên ngoài sân thể dục trường R.

Đó là buổi xế chiều cuối thu lá rơi chậm rãi, trường R cổ xưa như tranh vẽ, ánh mặt trời rát vàng khung cảnh nên thơ. Bên sân thể dục trống trải, một cô bé buộc tóc đang tập xe đạp. Trần Ngộ Bạch vừa liếc mắt nhìn đã nhận ra đó chính là nhóc ngốc Trần Thế Nhàn dẫn tới.

Hồi đó An Tiểu Ly không cao, đẩy chiếc xe đạp nam cao đến ngực, chân mang đôi giày giữ ấm to ngang mặt. Đẩy xe chạy lấy đà với dáng điệu tức cười, khó khăn lắm cô mới đặt chân được lên bàn đạp nhưng lại làm bay mất chiếc giày ở chân phải. Xe xiêu xiêu vẹo vẹo lao thẳng về phía trước, cô hoảng hốt quay đầu nhìn giầy, tay không vững, miệng hô hoán tiếng gì đó. “Bịch” một tiếng, cả người cô ngã xuống đất theo xe. Cô giáo Trần nhận được điện thoại của cháu, vội vã chạy ra khỏi kí túc xá của công nhân viên chức. Đúng lúc bắt gặp Tiêu Ly chà đạp chiếc xe đạp bảo bối của mình và An Bất Tri thành thế kia thì bừng bừng nổi nhận, nhướng mày giơ tay lên định đánh Tiểu Ly. An Tiểu Ly vừa nhìn thấy cô giáo Trần thì xoa mông hoảng sợ bò dậy, chân thiếu một giày, khập khễnh ra sức chạy, thỉnh thoảng còn quay đầu lại xem cô giáo Trần còn đuổi theo không. Cái miệng nhỏ mấp máy mấy lời cầu xin tha thứ, khuôn mặt đỏ bừng lộ rõ vẻ ngốc nghếch.

Trần Ngộ Bạch thấy cảnh tượng này, khóe miệng cũng cong lên không đừng được, cuối cùng cất tiếng cười to. Kể từ khi anh nhớ được mọi chuyện, anh chưa từng có nụ cười từ tận đáy lòng như vậy.

Mấy năm sau, trong lúc con sâu độc Lương Phi Đan không làm ăn được gì quyết định trở về thành phố C phát triển, điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là kế hoạch tương lai, mà lại là cô. Nhưng khi đó Trần Ngộ Bạch vẫn chưa rõ thật ra cảm giác đó là niềm nhớ nhung.

Máy bay hạ cánh, tư liệu của cô được đưa đến nhanh chóng. Vuốt ve khuôn mặt tròn xoe tươi cười của cô trong ảnh, cảm giác có thể gọi là “rốt cuộc” bất chợt dâng trào trong lòng Trần Ngộ Bạch.

An Tiểu Ly, tương lai của chúng ta còn dài.

Ăn hết An Tiểu Ly, trong lòng Trần Ngộ Bạch cũng không có cảm giác đặc biệt gì. Anh chưa bao giờ cho rằng mình là một người tốt, cho nên anh không quan tâm đến những đạo lý ràng buộc gì đó.

Vô tình hay cố ý, anh tự cho rằng mọi chuyện luôn nằm trong tay anh. Cho đến buổi sáng nóng bức kia, trên đường tới buổi hội nghị, trợ lý Jack đi theo anh sáu năm nhanh chóng báo cáo những hạng mục công việc trong ngày. Nói xong lời cuối cùng, mắt của anh ta mang ý cười gian xảo, giọng nói có vẻ ung dung khác thường: “Bó hoa ngài đặt đã được vận chuyển hàng không đến từ sáng nay, quà cũng đã gói, ngài muốn đặt bữa tối dưới ánh nến ở Thịnh Khai không?” Trần Ngộ Bạch chợt dừng bước khiến Jack thót tim, “Đưa hoa và quà tới chỗ Lynda, còn bữa tối hủy bỏ.” Trầm tư hồi lâu, nụ cười nhạt trên môi Trần Ngộ Bạch lạnh đi, dặn dò Jack.

“Dạ?” Jack giật mình, không phải mấy thứ này chuẩn bị để chúc mừng thư ký nhỏ tốt nghiệp ngày hôm nay sao? Anh còn tưởng rằng lần này ông chủ thật lòng với cô thư ký nhỏ dễ thương đó rồi, sao lại tìm Lynda phát tiết nhanh vậy?

“Bảo Lynda tối nay tới nhà chờ tôi.” Nói xong Trần Ngộ Bạch đẩy cửa vào phòng họp với lực hơi mạnh.

Cuộc đời của anh chỉ có thể do mình anh khống chế, tại sao anh phải tốn sức cho An Tiểu Ly – cô gái không thể kết hôn như vậy? Trần Ngộ Bạch hiểu rằng càng lún càng sâu, cho nên anh quyết định phải tìm đường lui.

Vừa vào cửa Lynda đã nhào tới, đầu tóc ướt sũng, thân thể thướt tha tỏa mùi hương thơm ngát quấn chiếc áo tắm trắng tinh. Nụ cười của cô ta vừa ngọt ngào vừa ngây thơ, ánh mắt nhìn Trần Ngộ Bạch lại vô cùng nóng bỏng.

“Rất... rất... rất... rất .... lâu rồi anh không nghĩ đến người ta gì cả!” Lynda dài dọng khẽ khàng oán trách, quấn trên người anh như gấu koala.

“Nhưng mà hoa đẹp lắm! Con gấu Teddy kia cũng rất dễ thương!” Cô gái chủ động đưa lên đôi môi đỏ mọng, Trần Ngộ Bạch lại lạnh lùng quay đầu đi, đẩy cô ra. Lynda hôn lên mặt anh, cong miệng làm nũng: “Đáng ghét!” Vẻ mặt Trần Ngộ Bạch càng lạnh lùng.

Từ lúc quyết định không tham gia lễ tốt nghiệp của An Tiểu Ly, lòng anh bỗng thấy nặng trĩu. Cô ngốc kia thấy Tiểu Ngũ đi cùng Tần Tang có phải lại cau mặt nhăn mày? Có phải lúc chụp ảnh sẽ nhìn khắp nơi xem anh có tới hay không?

Hoặc là. . . . . . Bây giờ tới vẫn còn kịp?

“Anh đang nghĩ gì thế?” Lynda chớp chớp đôi mắt to, dè dặt cất tiếng hỏi. Cô có thể cảm giác được Trần Ngộ Bạch đã thay đổi. Núi băng trong đôi mắt anh như thể bị người nào đó đánh cắp mất phần nào.

Điện thoại bỗng kêu lên, Trần Ngộ Bạch hoàn hồn, lấy ra nhìn, là một tin nhắn. Cô ngốc bị vài nam sinh uống say nam vây lấy, một loạt móng vuốt khoác lên vai cô. Cô cười nhe răng trợn mắt, anh thấy vậy cực kỳ khó chịu. Cô gái Tần Tang xấu xa kia còn ung dung mà thêm một dòng chữ ở phía sau, “Tuổi trẻ căng tràn nhựa sống” (Đây là một câu trong “Thấm Viên Xuân, Trường Sa” được Mao Trạch Đông viết năm 1925. Đoạn này miêu tả hình tượng của thanh niên thời kỳ Mao Trạch Đông, mang khí khái dũng cảm và sẵn sàng đấu tranh cho Tổ Quốc ).

Nhớ những tháng ngày sôi nổi thuở xưa

Vừa đồng học tuổi xuân

Tài hoa đang độ

Hiên ngang khí phách

Vùng vẫy tha hồ

Việc nước phê bình

Văn chương chiến đấu ...(Trích thơ. Người dịch: Hoàng Trung Thông, Nam Trân)

“Tôi đi trước tắm.” Anh tức giận, gập điện thoại di động lại, giọng nói có phần khó chịu.

Nước nóng xối xả nhưng Trần Ngộ Bạch lại cảm thấy làn da khắp người vẫn cứng ngắc, vội vã cọ rửa một chút rồi ra ngoài. Lynda vẫn còn trong phòng tắm. Anh nghiên người tựa trên giường, nhìn sắc trời tối dần ngoài cửa, trong lòng có phần hoảng loạn.

Cho đến khi An Tiểu Ly gọi điện thoại tới, anh chợt nghe thấy tiếng thứ gì đõ vỡ tan, sau đó nhẹ nhõm hẳn.

“Tiểu Bạch?” Chỉ cần hai chữ khẽ khàng của An Tiểu Ly, toàn bộ ý niệm đấu tranh trong lòng anh đều tan thành mây khói.

“Chờ anh.” Anh vội vã ra ngoài.

Trên đường, anh gọi điện thoại cho Jack. Jack đã tan ca trêu chọc anh: “Nếu Lynda hỏi tôi vì sao ngài không hài lòng với cô ta thì tôi biết nói sao?”

“Chuyện này còn cần tôi dạy cho cậu sao?” Gặp phải đèn đỏ, Trần Ngộ Bạch nhìn chằm chằm vào giây đếm ngược, bực mình lên tiếng.

“Vậy tôi nói, cuối cùng ngài cũng hiểu được chân lý của tình yêu, cho nên muốn kết thúc hết thảy những mối quan hệ nam nữ không chính đáng.” Jack cười ha ha.

Trần Ngộ Bạch im hơi lặng tiếng ngắt điện thoại.

Không phải ai cũng muốn có tình yêu ngọt ngào này, người như Trần Ngộ Bạch lại càng không muốn.

Nhưng bây giờ càng ngày anh càng nghi ngờ. Nếu đổi lại anh là Lương Phi Phàm, An Tiểu Ly là sủng phi kia, có lẽ anh cũng sẽ dùng cả thế giới để đổi lấy nụ cười của cô.

Trong năm anh em, người đầu tiên hiểu rõ Cố Yên là tai hoạ chính là Trần Ngộ Bạch anh. Người nhận ra vẻ mờ ám giữa Dung Nham và Tiểu Tứ cũng là Trần Ngộ Bạch anh. Lý Vi Nhiên đã từng hỏi anh tại sao, anh trả lời, nuông chiều.

Nếu một người đàn ông sẵn lòng nuông chiều một cô gái, như vậy chắc hẳn có liên quan đến tình yêu.

Thế nên vào buổi sớm bầu trời trong xanh kia, cô ngốc nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu, rón rén lấy điện thoại di động ra, anh cũng không mở mắt ngăn cản cô.

Thật ra anh rất muốn được nhìn cô ngẩn người, mỗi khi cô ngốc nghếch mừng thầm, anh cảm thấy lòng mình rất đỗi ngọt ngào.

Cô nhẹ nhàng dựa đầu vào gần anh, tiếng chụp hình “tách” vang lên khe khẽ, anh thấy hơi buồn cười. Nghe tiếng cô nói thầm bên tai, anh cong khóe miệng lên. Sau một tiếng “tách” nữa, cô cười rung cả người.

Sau đó, trong lúc vô tình thấy tấm ảnh đó được cô cài đặt thành hình ảnh cuộc gọi đến. Khi đó cô đang xem TV, cô yên lặng nắm lấy điện thoại di động của mình. Đứng sau lưng cô, anh nghe rõ tiếng thình thịch từ vật nào đó.

Năm Trần Ngộ Bạch mười sáu tuổi anh đã kiếm được một trăm vạn đầu tiên trong đời, sau đó lại cùng Lương Phi Phàm kề vai chiến đấu, từ hắc đạo đến thương đạo, Trần Ngộ Bạch anh chưa bao giờ cau mày trước bất cứ chuyện gì.

Mà đối mặt với phím đàn hai màu trắng đen tương phản, mỗi ngày anh đều thở dài tới mấy chục lần.

Tần Tang nói, cô ấy muốn gì thì cho cô ấy cái đó. Ai bảo anh hạ mình yêu cô?

Vậy thì cho cô ấy đi. Trần Ngộ Bạch thở phào nhẹ nhõm, xoa trán, gọi ông thầy vừa lo sợ vừa lo lắng tới: “Ông giảng lại cho tôi cách đặt ngón tay lần nữa.”

Một ngày trước tiệc mừng thọ anh vẫn chưa học được đến đâu, Trần Ngộ Bạch bực mình đến mức rối tinh rối mù, cuối cùng bất đắc dĩ mà phải dựa vào trí nhớ hơn người để nhớ thứ tự phím đàn, một tay miễn cưỡng tạo ra âm điệu.

Quả nhiên Tần Tang hiểu cô ngốc đó nhất, sự nhiệt tình của An Tiểu Ly đêm đó là điều anh chưa từng thấy.

Đã nói buổi sáng phải đi tiễn Tần Tang. Chiếc đồng hồ báo thức hình quả táo vang lên, cô lại hừ hừ vùi vào lòng anh. Anh cũng đang ngủ, đưa tay ôm cô vào lòng, vuốt ve sống lưng bóng loáng của cô. Anh mơ màng nói không đi, dù sao Tần Tang cũng nói là sẽ trở lại.

Đêm trước An Tiểu Ly bị anh hành hạ đến mức mệt mỏi rã rời, vừa nghe anh nói như vậy, lập tức gạt phăng ý niệm rời giường yếu ớt trong đầu, ậm ừ nói “Dạ” một tiếng, đưa tay vòng qua hông anh, gác chân lên rồi chìm vào mộng đẹp.

Trần Ngộ Bạch ôm cô thật chặt, dù buồn ngủ mê man nhưng lại cảm nhận được sự tuyệt diệu của buổi sớm bình yên. Thật ra thì tình yêu có đủ loại đủ kiểu phải không? Trọng trách anh không dám cũng không muốn gánh vác lúc trước có lẽ chưa từng tồn tại. Cũng như bây giờ, ôm cô ngốc vào giấc ngủ, đâu thèm quen tâm tới thế sự chuyển rời long trời lở đất ngoài kia.

Chỉ cần gặp được người thích hợp, ai cũng sẵn lòng trở thành một hôn quân hạnh phúc.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 16 Aug 2017 04:15 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Chương 81 : Ngoại truyện 3 .... Tiểu Ngũ


Bạn đã từng đau đớn như vậy chưa? Tựa như trời đất đảo lộn, bạn tuyệt vọng bị đưa vào một cái máy trộn bê-tông khổng lồ, thân thể bị cắn nát từng chút một. Sau khi cơn đau dữ dội qua đi, chỉ còn tĩnh lặng, ngươi bạn yêu nhất và người bạn thương nhất đứng trước mặt bạn. Trái tim bạn thật sự như bị một con dao cùn lăng trì, không thể cất lên một từ nào.

Phải nói thế nào đây? Nói tất cả như đinh chém sắt cho Tiểu Lục nghe. Kết quả sao đây? Tiểu Lục cho anh dùng thuốc. Nói thế nào đây? Chuyện rành rành ngay trước mắt, nói thế nào để Tang Tang quên được đây?

Nếu bạn giống Lý Vi Nhiên, có một đứa em họ cùng cởi truồng lớn lên, bạn sẽ hiểu. Dù đau đớn như ruột gan đứt đoạn từng khúc, bạn cũng không đành lòng phá hủy em bạn trước mặt cô gái mà nó yêu điên cuồng. Dù sao thế giới của con người, thứ có thể ảnh hưởng đến bạn đâu chỉ có tình yêu.

Nếu bạn giống Lý Vi Nhiên, có một người yêu chỉ cần nghĩ tới đã thấy lòng mình ấm áp, bạn sẽ hiểu. Cảnh tượng đồi bại như vậy bị cô hấy chứng kiến hết thảy, cho dù bạn không hề muốn, nhưng ngay lập tức trái tim bạn sẽ nát tan, cho rằng mình không thể nào xứng với cô ấy nữa. Bởi vì khi tình cảm đủ sâu đậm, không chỉ có phụ nữ mới cố chấp thủ thân như ngọc.

Tần Tang ứa lệ khẽ khàng nhắm hai mắt lại, Tần Tống liếc nhìn bằng ánh mắt áy náy mà điên cuồng. Lý Vi Nhiên thở dài từ tận đáy lòng, mất hết can đảm để tiếp tục tiến vào căn phòng tối đen vốn đã đóng sầm cửa của Tần Tang.

“Xin lỗi.”

Đây là câu xin lỗi tuyệt vọng nhất trong cuộc đời Lý Vi Nhiên.

Đêm đó ở ngoài bệnh viện, Lý Vi Nhiên ngồi trong xe, cả người đau đớn không thể động đậy, ngồi cứng đờ ở đó suốt đêm, cho đến khi trời hửng sáng.

Cuộc đời bạn đã từng trải qua sự lạnh buốt tĩnh lặng, dù chỉ một phút ngắn ngủi chưa? Tựa như đột nhiên bị đẩy vào bộ phim câm đen trắng. Thật sự cũng không cường điệu đến mức nói quanh mình tĩnh lặng như tờ, mà là cảm giác cho dù thế sự chuyển dời, chỉ còn mình tôi cô đơn trong cơn lạnh buốt ngày đông.

Đúng thật là, chẳng còn hứng thú gì nữa.

Mà bây giờ đối mặt với vẻ căm tức của anh hai, Lý Vi Nhiên lại càng cảm thấy mệt mỏi.

“LÝ VI NHIÊN!” Dung Nham nghiến răng nghiến lợi, cứ như muốn mài nhỏ ba chữ kia mà nuốt vào bụng, “Sao cậu dám thế chấp tất cả cố phiếu Lương thị có trong tay?! Não cậu tàn rồi!”

Lý Vi Nhiên cúi đầu, một tay kẹp điếu thuốc, tay kia day huyệt thái dương, giọng nói hơi khàn, “Tiền mặt trong tay em không đủ.”

“Tiền mặt cậu ném sạch vào công ty của Tần Uy rồi!” Dung Nham nổi giận, đập ầm một cái lên bàn, “Cậu có biết thật ra hai năm qua phải ném bao tiền vào hạng mục xây dựng kia của Tần Uy không? Huống chi hạng mục đã kéo dài như vậy, giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, sau khi Trình gia rút lui, thứ Tần gia cần là cả một đống tiền, tốt nhất là cả một tập đoàn tài chính! Chỉ bằng một mình cậu mà muốn chống đỡ sao?”

“Nếu không thì sao? Anh sẽ giúp em sao?” Lý Vi Nhiên hút một hơi thuốc, tiếp tục cúi đầu hỏi không nhanh không chậm.

Dung Nham không nhịn được nữa, đẩy cái ghế ra đi tới, kéo Lý Vi Nhiên dậy định đánh cho anh một trận. Kỷ Nam vội vàng chạy lại ngăn cản anh, Trần Ngộ Bạch lách mình tới, chắn ở giữa.

Dung Nham hiếm khi kích động như vậy, bình tĩnh lại càng cảm thấy khó chịu, bực mình đạp đổ ghế.

Kỷ Nam chán nản vò mái tóc ngắn, chuyện thu thập tin tức vốn là nhiệm vụ của cô. Gần đây vốn lưu động của Lý Vi Nhiên thật sự quá kỳ dị, cô bèn điều tra. Mặc dù trước sau đều ném cho những công ty khác nhau, nhưng những công ty đó về sau đều có hành động tương tự, bơm tiền cho hạng mục của Tần thị mà Trình gia đã rút lui đó. Thấy Lý Vi Nhiên ngay cả cổ phiếu Lương thị cũng thế chấp cho ngân hàng, cô không dám vờ như không biết nữa. Vì vậy hôm nay, Lương Phi Phàm triệu tập tất cả ngoại trừ Tần Tống để bàn bạc chuyện này.

“Tiểu Ngũ, cậu không thể như vậy! Vì Tần Tang, cậu định táng gia bại sản thật sao?” Yên lặng một lát, Dung Nham bình tĩnh hơn. Nãy giờ anh cả không nói gì, Trần Ngộ Bạch từ trước đến nay chẳng bao giờ quan tâm đến những chuyện này, chỉ có anh đứng ra nói mà thôi, “Lùi một vạn bước mà nói, bây giờ cho dù có người nổi cơn giận dữ vì hồng nhan, thì cũng nên là Tiểu Lục……” Dung Nham còn chưa nói hết, Kỷ Nam đã đưa tay ra từ sau, nện mạnh lên lưng anh.

Lý Vi Nhiên không yếu ớt như Kỷ Nam nghĩ. Anh chỉ cúi đầu hút thuốc lá, hút hết mới phủi bụi trên quần. Anh ngả người tựa lên ghế sô pha, vẻ mặt cứng ngắc, “Các người chết cùng em đi. Bây giờ em không làm gì cả, trong lòng trống rỗng, cực kỳ khó chịu.”

“Số tiền kia nói ít cũng không ít, nhưng phải xem vì ai. Người khác không hiểu, mấy người các anh còn không hiểu sao?” Lý Vi Nhiên lại châm thêm một điếu thuốc, nghịch bật lửa trong tay, giọng nói có vẻ xa xăm, “Về phần Tiểu Lục, em luôn luôn che chở cho nó, bảo vệ thành thói quen rồi… Không có chuyện gì đâu.” Anh nở nụ cười thoải mái, “Các anh yên tâm đi! Em thật sự không sao cả, rất tốt…”

“Nhưng cậu cũng nên nói cho bọn này biết …” Kỷ Nam cau mày, “Lúc trước bọn này còn cho rằng Tần thị chuyển mình là nhờ công lao của Tiểu Lục.” Cô không nói tiếp đoạn sau. Ai ai cũng tưởng là vậy, liệu Tần Tang có thể cũng nghĩ như vậy không? Mà có khi, ngay cả Tiểu Lục cũng cho rằng như thế?

Lý Vi Nhiên không nói gì, bởi vì mất ngủ liên miên, bây giờ anh đang trong trạng thái mệt mỏi nhưng không ngủ được, lúc nào tinh thần cũng hoảng hốt.

Lương Phi Phàm ngồi một bên vẫn không có ý kiến gì, lúc này lạnh lùng hừ một tiếng. Trần Ngộ Bạch ngước mắt nhìn anh, anh khẽ gật đầu. Vì vậy Trần Ngộ Bạch rút một tập văn kiện từ trong cặp công văn ra, nện mạnh lên đầu Lý Vi Nhiên.

Lý Vi Nhiên bị đau, gục đầu xuống, chụp lấy tập văn kiện, hỏi: “Cái gì đây?”

Trần Ngộ Bạch cười lạnh, “Cậu còn ác độc hơn mấy anh. Bọn anh không thể trơ mắt nhìn bao nhiêu cổ phần của Lương thị rơi vào tay người khác, nên chuộc lại cho cậu.”

Lý Vi Nhiên ngạc nhiên, quay đầu nhìn Lương Phi Phàm, “Anh cả?”

“Trong tay mình có hàng loạt công ty nhỏ thu mua được mà còn không cần, đi cầu người khác biếu quà cho cậu làm gì chứ?” Lương Phi Phàm nâng tách cà phê lên, vuốt ve dọc theo tách, “Hạng mục kia cũng coi như có thể, cứ coi như bỏ vốn từ xa đi. Nhưng giao thiệp với lão già Tần Uy kia hơi khó chút, bố vợ do cậu chọn thì tự đi mà lấy lòng. Lão tam đã chia tiền cho cậu, những chuyện che giấu tai mắt người khác mà chẳng được lợi lộc gì đó thì cậu tự đi mà làm.”

Trần Ngộ Bạch gật đầu, Kỷ Nam và Dung Nham liếc nhìn nhau, Lý Vi Nhiên cau mày thật chặt, không biết nói gì cho phải. Nhận lấy văn kiện mà Trần Ngộ Bạch đã chuẩn bị xong, không nói gì.

“Tiểu Ngũ.” Trần Ngộ Bạch chợt nói, “Đừng một gánh vác nhiều thứ như vậy. Mặc dù anh không tán thành cách làm của cậu, nhưng chúng ta là anh em.”

Lý Vi Nhiên gật đầu, không nói gì nữa, xoay người rời đi.

Dung Nham nhìn anh khép cửa lại. Một lúc lâu sau mới hỏi Lương Phi Phàm: “Anh, chị Yên bất bình giùm Tiểu Ngũ à?” Họ đều biết Lương Phi Phàm không thích cô vợ của Tiểu Ngũ, tại sao lần này lại hào phóng như vậy?

Lương Phi Phàm lắc đầu, “Cha Tiểu Ngũ đích thân gọi điện tới. Anh vẫn phải nể mặt ông ấy.”

Kỷ Nam kinh ngạc, cô đã gặp Lý Ý vài lần, là một chính khách vô cùng nghiêm khắc. Giờ đây mọi chuyện thành thế này, sao ông có thể đứng ra nói được?

“Tần tang đê lục chi.” Lương Phi Phàm cười cợt, “Tam tiểu thư Tần gia mê hoặc Tiểu Ngũ Tiểu Lục đó, hình như cũng có chút tài năng.”

“Đúng là hồng nhan họa thủy…” Dung Nham kéo dài giọng, bị Kỷ Nam đấm một phát phải kêu rên.

Lương Phi Phàm và Trần Ngộ Bạch chợt nhớ tới họa thủy của mình, đều cúi đầu cười một tiếng.

Bạn đã từng trải qua tai họa này ảnh hưởng tới cả cuộc đời bạn chưa? Sau khi cơn lạnh qua đi, đau đớn phai dần, đến khi Lý Vi Nhiên từ từ hồi phục lại sau cái chết lặng, tế bào khắp người anh đều đang ngẩng đầu rơi lệ.

Mai này cho dù ngàn vạn khúc ca lầm lỡ

Bay tới phương xa trên đường em

Mai này cho dù ngàn vạn ánh sao đêm

Soi sáng ánh trăng đêm nay

Vẫn không sánh được đêm diệu kỳ này

Cũng chẳng thể cho em thích thú

Ah. . . . . .

Bởi vì đêm nay chúng ta cùng hát

Tang Tang, bởi vì tối nay em hát cùng anh.

Lý Vi Nhiên đứng cách xa cô, ngay cả bóng lưng cũng lộ vẻ cô đơn.

“Thế nhân là giống tình si, Hận này đâu phải tại vì gió trăng (Ngọc Lâu Xuân Kỳ – Âu Dương Tu)..!”

Không biết Cố Minh Châu chạy từ đâu đến, đứng bên cạnh anh. Nhìn theo ánh mắt của anh, cười với vẻ sâu xa. Bình thường Lý Vi Nhiên đã quen giỡn với cô, bây giờ lại không để ý tới.

“Bình thường cậu nói nhiều lắm cơ mà, hôm nay sao thế? Nói chuyện với chị chút đi.” Trong số những người của Lương thị, Cố Minh châu thích nhất cậu nhóc Lý Vi Nhiên vẫn còn được coi là lương thiện này. Mặc dù tuổi của cô cũng chẳng lớn hơn cậu, nhưng theo vai vế của Cố Yên, Lý Vi Nhiên vẫn phải gọi cô một tiếng chị Minh Châu.

“Ha ha.” Lý Vi Nhiên thấm men say, cười nhẹ bẫng, “Thà rằng không gặp sắc khuynh thành.”

Trên ban công ẩn khuất trên tầng hai, anh nhìn khuynh thành đứng trong đại sảnh, nhìn ngó quanh quất, nói với Tần Tống vài lời rồi một mình đứng sang một bên, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tiểu Ngũ, thật ra cậu đau khổ bao nhiêu, người mà cậu nhường đi đó đau khổ bấy nhiêu. Các cậu có tình nghĩa anh em, nhưng có nghĩ tới cảm nhận của con gái người ta không?” Bốn bề vắng lặng, Cố Minh Châu cũng không cần đeo tấm mặt nạ lạnh lùng khôn kéo thường ngày. Cô có phần thô lỗ vươn tay vỗ vai Lý Vi Nhiên, “Chặt đứt tay chân, cậu còn có thể chạy tới chạy lui, nhưng không mặc quần áo, cậu có thể sao?”

Lý Vi Nhiên nghe lời nói khi say rượu của Cố Minh Châu mà cười không nổi. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tần Tang ở dưới lầu. Ánh mắt của anh sâu thẳm, như thể cái hòm đựng quần áo mùa đông dầy cộm nặng nề, không chịu được áp lực mà cái nắp dần dần căng phồng lên.

Buổi tối anh trở về, vẫn mơ hồ co rúc trên giường như thường lệ. Lúc hơn hai giờ sáng, anh dậy uống một viên thuốc ngủ, mơ màng lăn qua lăn lại. Lúc hơn ba giờ lại uống tiếp một viên, lại tiếp tục mơ màng. Tầm năm rưỡi, mặt trời tỏa ánh sáng mông lung. Lại qua một đêm nữa rồi.

Máy bay cất cánh lúc bảy giờ?

Lý Vi Nhiên đờ đẫn rời giường, đánh răng rửa mặt, sau đó ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, ôm cái gối cô mua, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải làm sao.

Từ khi con sáo tới nhà anh, vẫn được cô quét dọn vệ sinh cho ăn, vì vậy cũng học được giọng điệu của người Đông Bắc. Nó bị Lý Vi Nhiên đánh thức, vỗ cánh đứng trên giá kêu la, hát một bài mới học được từ cô quét dọn.

Bài hát linh tinh vang vọng, phòng khách càng tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Lý Vi Nhiên bất tri bất giác đi tới, lẩm bẩm với con sáo, “Tang Tang…”

Con sáo vẫn luôn lên cơn khi thấy người, trí nhớ ập tới như hồng thủy, tưng bừng phấn chấn không thôi, “Tang Tang là một tiểu yêu tinh! A! A! Tang Tang là một tiểu yêu tinh!”

Tang Tang, tiểu yêu tinh dễ thương đó. Từng cảnh tưởng rồi từng cảnh tưởng, từng khoảnh khắc ngọt ngào điên cuồng ập tới.

Con người luôn có điểm giới hạn của áp lực, Lý Vi Nhiên đã tới điểm giới hạn của mình.

Anh xoay người, loạng choạng đá đổ ghế và vài món đồ trong nhà, rốt cuộc cũng mà khoác lên mình bộ đồ chỉnh tề trong đống ngổn ngang, chạy thẳng tới sân bay.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 16 Aug 2017 04:16 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47354
Thanks: 321
Thanked: 29211 times
Ngoại Truyện 4: Làm lành.


Lý Vi Nhiên từng thấy đủ kiểu phụ nữ tức giận, nhưng duy chỉ có Tần Tang là khiến anh thấp thỏm trước nay chưa từng có.

Cô cũng không ầm ĩ, cũng không náo loạn, hoàn toàn không hề từ chối gặp mặt anh, không hề nói đến bất kỳ câu chia tay hay làm huề nào. Dùng lời trêu chọc của Tiểu Tứ để hình dung là: Không bạo lực, không hợp tác.

Lý Vi Nhiên chỉ cảm thấy có hàng trăm móng vuốt cào nát tim gan phổi của mình.

Bình yên qua ngày, Lý Vi Nhiên trong ánh mắt giễu cợt của các anh em xem kịch vui là thu dọn đồ đạc đúng giờ tan việc, hấp tấp chạy đến nơi Tần Tang quyến rũ.

Tiết thu dần đến, buổi sáng nóng nực của ngày hè hôm qua đã bị không khí lạnh lẽo tách rời, hoàng hôn thành phố C ở trong ánh nắng chiều đầy trời vô cùng yên tĩnh. Lý Vi Nhiên đỗ xe tại tầng hầm, lúc đi ra ngoài một tay còn mang theo một bó thủy tiên to, một tay cầm chiếc hộp, bên trong là bánh trứng nỏng hổi mới ra lò. Dọc theo đường đi có hàng xóm chào hỏi anh, có cậu nhóc choai choai đuổi theo anh hẹn anh chiều chủ nhật đá cầu. Lý Vi Nhiên mỉm cười trả lời từng người một.

Lên lầu, anh vừa đi ra khỏi thang máy đã hô to “bà xã mở cửa”. Tần Tang mặc tạp dề vội vã chạy đến, anh cười ha ha ngây dại, lúc vào cửa nghiêng đầu hôn lên má cô một cái.

Ăn cơm tối xong Tần Tang ngã lên ghế salon xem tivi, Lý Vi Nhiên ngoan ngoãn rửa chén, sau đó dọn dẹp phòng bếp. Anh bưng đĩa trái cây ra, gọt quả táo, cắt thành miếng nhỏ, để vào đĩa bạc nho nhỏ đặt trước mặt Tần Tang. Anh không thích xem tivi, ngồi ở bên cạnh cô nghịch phá đồ đạc, rồi nhàm chán nhìn ra cửa sổ.

Tần Tang âm thầm cảm thấy buồn cười, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ hừng hờ với anh.

Đến giờ ngủ anh ở lì không đi, cô cũng không đuổi anh. Trên chiếc giường nệm thật to, anh cẩn thận nằm cách cô nửa chiếc gối, chịu đựng hơi thở dần ổn định của cô, anh mới bất an trở mình.

“Ngủ không được à?” Trong bóng tối, Tần Tang bỗng dịu dàng cất lời. Lý Vi Nhiên nghe thế xúc động, cố dừng tay lại, suýt nữa đã buông vũ khí bắn ra.

Anh kéo lại quần lót của mình, nhanh chóng trở mình ngang nhiên xông qua, ôm lấy người yêu thơm tho mềm mại trong lòng, anh thỏa mãn thở hắt ra một hơi thật dài: “Tang Tang…”

Tần Tang đưa lưng về phía anh, lập tức cảm nhận được một khúc cây nóng bỏng khẽ run dán vào mông mình. Cô như vô ý nhúc nhích, cọ xát thứ đang quật cường cách lớp váy ngủ mỏng manh kia. Bên tai nghe thấy tiếng hít vào cố nhẫn nhịn của anh, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Anh tỉ mỉ hôn lên vành tai cô, ngậm vào miệng vành tai lành lạnh của cô, hơi thở trong mũi càng tỏa nóng hơn, cơ thể cứng rắn dán sát vào cô. Nhưng cô không nói câu nào, anh cũng chỉ dám cọ xát buồn tẻ như vậy.

“Anh là tên khốn kiếp! Đều là lỗi của anh…” Anh cọ càng ngày càng gấp, Tần Tang hơi nóng, nghe thấy anh kể lể tội trạng của mình bên tai cực nhanh cực nhỏ, cô có chút buồn cười không nhịn được.

Người biết đi oán hận có lẽ cũng không yêu đến múc tận cùng đâu. Nếu quả thật yêu thương đối phương hơn cả mình, thì họ có làm gì sai mà không thể tha thứ chứ? Tần Tang không hiểu người khác sẽ xử lý chuyện rối rắm này thế nào, nhưng với cô mà nói, trong khoảnh khắc biết anh bị bỏ thuốc, cô cũng chưa từng nghĩ đến muốn níu lấy sự việc này không tha. Trước khi biết cô, nhất định anh cũng có rất nhiều phụ nữ, huống chi lần đầu tiên của đàn ông không phải cho tay trái thì cũng là tay phải của họ. Tần Tang cô không có thánh nữ đến mức muốn đi truy cứu vấn đề trinh tiết của anh.

Đến khi anh nhẫn nhịn Tần Tống, Tần Tang lại đau lòng, nhưng không canh cánh trong lòng. Lúc ban đầu cô yêu không phải là sự lương thiện của người đàn ông này hay sao?

Cũng giống như anh lạnh lùng nói chia tay khi phát hiện cô có hôn ước, bây giờ Tân Tang cũng đang hù dọa anh mà thôi. Chia tay thật ư, làm sao cô bỏ được chứ?

Trong ít nhiều tình yêu đổi thay và vô duyên với nhau, sai lầm cũng không phải do bản thân yêu nhau. Mà chỉ là có khi anh không bỏ xuống được, có khi cô nhát gan do dự. Trong lúc vô ý đổi thay, từ đó người yêu cũng trở thành chim yến chia lìa bay đi. Cho nên nếu thật sự yêu, như vậy xin hãy biết tha thứ cho nhau.

Thật tốt, Tần Tang và Lý Vi Nhiên cũng là người am hiểu sâu sắc đạo lý này.

“Tang Tang?” Lý Vi Nhiên tủi thân cọ cọ vào ót cô, “Em còn muốn tức giận bao lâu nữa?”

Ngực của anh ấm áp dễ chịu, tư thế cũng thích hợp, Tần Tang hơi buồn ngủ, “Có lẽ là sáng sớm mai.”

Dĩ nhiên Lý Vi Nhiên không nghĩ đến cô thật sự sẽ cho thời gian chính xác. Anh sửng sốt một lúc lâu, kịp phản ứng lại thì lỗ mũi đã hơi cay cay.

Anh không biết nên nói gì cho phải, nhưng Tần Tang dần dần đi vào giấc ngủ, say giấc cả đêm.

Thật đáng tiếc, Tần Tang đã bỏ lỡ lần đầu tiên Ngũ thiếu gia nổi danh bốn biển rơi lệ sau bảy tuổi.

Ngày thường mấy người già trong khu sáng sớm đã thức dậy, tập võ tâm sự chạy bộ. Đến cuối tuần biết mấy người trẻ tuổi muốn ngủ nướng, mấy người già cũng hẹn nhau không tập thể dục buổi sáng. Cho nên sáng sớm thứ bảy, trong khu an tĩnh chỉ nghe thấy tiếng chim kêu lảnh lót.

Tần Tang tỉnh lại, bị khuôn mặt tươi cười của Lý Vi Nhiên kề sát làm hoảng sợ.

“Cháo buổi sáng!” Anh vội vàng hôn cô một cái “Bé cưng của anh.”

Tần Tang thở dài, trở mình tiếp tục ngủ. Anh dựa sát vào, ôm lấy cô từ phía sau, “Tang Tang, Tang Tang, Tang Tang… Tang Tang!”

“Em nói tỉnh dậy sẽ không giận nữa.” Anh nói nhẹ nhàng, “Hơn bốn giờ anh đã không ngủ được nữa rồi.”

“Em chưa từng nói giận anh.” Tần Tang nằm nghiêng trên giường, nhắm mắt nói ngái ngủ.

“Vậy chúng ta làm lành rồi hả?”

“Làm lành? Chúng ta có cãi nhau sao?”

“Không có, không có!” Lý Vi Nhiên gục nửa người trên người cô, vội vàng phủ nhận.

Tần Tang miễn cưỡng vươn vai, đẩy anh khỏi người, “Vậy đi nha! Em cũng cảm thấy quan hệ của chúng ta chưa thân mật đến mức phải tức giận.”

Lý Vi Nhiên nhổm dậy, lật người cô qua đối mặt với anh từ bên dưới, “Em có ý gì? Chúng ta là quan hệ gì?” Anh sốt ruột.

Tần Tang lười biếng mở mắt, “Thì… quan hệ bình thường thôi.”

“Em…” Lý Vi Nhiên luống cuống, chặn giữ cô lại, “Quan hệ nam nữ bình thường có thể nằm chung một giường à?”

“Anh tự leo lên, em không có mời anh.”

“Vậy tên đàn ông khác leo lên giường em cũng không phản kháng?”

“Phải coi tâm trạng cần thiết không đã.” Tần Tang liếc nhìn thân dưới của người nào đó, mới vừa rồi cọ cô còn to lớn, bây giờ đã bị hù mất tích.

Lý Vi Nhiên ôm hi vọng đầy cõi lòng cả đêm, bây giờ bị xối một thùng nước lạnh từ đầu đến chân, lời nói lạnh lùng cũng nói không ra. Bộ ngực phập phồng lên xuống, giữ cô ở bên dưới một lúc lâu, vẫn không còn sức lực gì, buồn bực trở mình xuống giường.

Tần Tang lười nhác quấn chăn lại, thưởng thức gương mặt tuấn tú đen như đít nồi của anh bận rộn làm bữa sáng, giặt quần áo.

Buổi trưa Dung Nham gọi đến hẹn ăn cơm, Lý Vi Nhiên rầu rĩ không vui nói mấy câu rồi cúp máy. Có lẽ đánh hơi được mùi của anh, tiếp theo Kỷ Nam và Trần Ngộ Bạch, An Tiểu Ly đều gọi điện thoại đến “hỏi thăm” anh. Lý Vi Nhiên bực tức tắt điện thoại di động, ném mạnh lên bàn.

Tần Tang ngồi xếp bằng trên giường đọc sách, nghe thấy tiếng vang ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, anh vội vàng chạy đến, “Không phải là anh nổi giận với em, là hai người bọn họ đáng ghét thôi.”

“Ừ.” Tần Tang thờ ơ lật sách, thuận miệng đáp một câu.

Lý Vi Nhiên nhìn bộ dạng này của cô, không khói nghiến răng vò tóc, đi tới đi lui vài vòng trong phòng, cuối cùng nổi điên chạy đến quỳ phịch bên giường, ôm eo Tần Tang, vứt bỏ sĩ diện kêu rên: “Tang Tang, muốn chém giết muốn róc thịt em mở miệng nói thẳng đi! Đừng hạnh hạ anh như vậy nữa được không?”

Tần Tang đánh dấu lại trang sách trên tay, vỗ vỗ đầu anh, nói lạnh nhạt: “Em không muốn giết anh róc thịt anh, cũng không muốn hành hạ anh!”

“Anh van em Tang Tang, đừng nói chuyện với anh như vậy, mấy ngày nay tim anh khó chịu đến chết mất!” Lý Vi Nhiên ôm eo của cô không buông tay.

“Lúc anh hai tay dâng em cho Tần Tống có nghĩ đến tim em cũng khó chịu đến chết mất như vậy không?” Giọng nói Tần Tang lạnh lùng, nhưng Lý Vi Nhiên lại dũng cảm hơn, cuối cùng cô chịu nói ra, vậy thể hiện cô chịu giải quyết vấn đề.

“Không phải anh hối hận đến héo hon sao? Lúc đó anh choáng đầu nghĩ đến em nhất định ghét bỏ anh, cả đời này không muốn thấy anh, đau lòng tuyệt vọng ngay cả chó heo anh cũng không bằng… Anh thật sự biết sai rồi! Sau đó không phải là anh đuổi theo sao? Buổi sáng hôm đó anh đã nghĩ, nếu không thể ngăn cản em, anh lập tức bay ngay sau em đến Nhật Bản cương quyết cướp em về! Tang Tang… anh thật sự biết sai rồi, cũng không dám nữa đâu! Sau này chỉ có em ghét bỏ anh, không quan tâm anh, anh cũng không dám nói chia tay gì hết…. Tang Tang, van em, tha thứ cho anh đi, nếu không phải lo lắng cho hạnh phúc mai sau của em, hiện tại anh đã vung dao “tự cung” biểu hiện quyết tâm!”

Tần Tang nghe đến đó cũng không nghiêm trang được nữa, quay đầu đi nở nụ cười.

Lý Vi Nhiên đã thử qua đủ cách, nhưng vẫn vô kế khả thi, cùng đường bí lối. Phát hiện ra thế mà cô lại thích kiểu này, lại càng phát huy vô lại không biết xấu hổ, mắng mình không đáng giá một đồng, lại thề độc đảm bảo, tư thế không dám cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉ cầu chết cùng ngày cùng tháng cùng năm.

Tần Tang đã sớm nguôi giận, chẳng qua là muốn anh nhớ kỹ, nhân tiện nói ra mấy lời buồn nôn. Hành hạ anh nhiều ngày như vậy cô cũng cảm thấy đủ rồi.

Trên đời này không có đàn ông tốt trăm phần trăm, nhưng có đàn ông cưỡng lại được sự hấp dẫn. Tần Tang cô muốn cũng chỉ là một đời một kiếp chỉ một đôi, Lý Vi Nhiên Anh tuyệt đối cho được cũng sẵn lòng cho.

Dường như có người từng nói, nam nữ sau khi cãi nhau, thì chuyện lên giường là có thể tiêu tan hết mọi ân oán.

Nhưng Lý Vi Nhiên thật sự đáng yêu, trời vừa tối tình nguyện đợi cô ngủ thiếp đi, ôm cô len lén bắn máy bay cũng không dám cầu hoan, chỉ sợ cô hoài nghi thành ý và động cơ của anh.

Cho nên liên tục một tuần lễ, trong lúc Tần Tang ngủ mơ cũng tràn ngập tiếng thở mờ ám của ai đó. Thỉnh thoảng cô trở mình, bắp đùi không cẩn thận trượt qua nơi nào đó đang cương cứng của anh, cọ một hai cái lại nghe thấy tiếng thở dài đè nén bên tai…

“Tang Tang, không có khăn lông.” Lý Vi Nhiên hô to trong phòng tắm.

Tần Tang lấy khăn lông từ ban công cầm vào, anh đứng dưới vòi sen, hất nước trên tóc, vẻ mặt vô tội, nhìn cô mà trong lòng ngứa ngáy.

“Lưu manh…” Thấy cô cười, anh nhăn mặt cau mày, che lại bộ phận quan trọng, làm ra vẻ tủi thân.

Tần Tang cười ném khăn lông khô cho anh, anh chụp lấy theo bản năng, khăn lông rơi trên mặt đất.

“Vợ, em ngược đãi anh!” Lý Vi Nhiên nói một cách nghiêm túc.

Tần Tang thở dài, nhặt chiếc khăn kia khỏi mặt đất ném vào máy giặt, tay cầm một đống khăn lông khô đã gấp đặt vào ngăn tủ trên bồn rửa tay, lại lấy một cái ra lần nữa, ngoắt ngoắt tay với anh, “Ngoan, đến đây, em lau tóc cho anh.”

Lý Vi Nhiên bước ra khỏi bồn tắm, mừng khấp khởi chạy đến, dửng dưng ngồi trên bồn cầu, mặc cho cô cầm khăn lông phủ lên đầu anh, từ từ lau.

Tần Tang tắm rửa xong đã thay váy ngủ, chiều dài chỉ che qua nửa bắp đùi. Ánh mắt Lý Vi Nhiên nhìn từ dưới khăn lông chỉ thấy một đoạn mép váy đỏ tươi ngắn củn phủ lên làn da nõn nà như ngọc. Miệng lưỡi anh khô khốc.

Tần Tang thuận tay lau vài giọt nước trên lưng anh, lấy khăn lông ra, lại thấy vật đứng nghiêm giữa hai chân anh đang chảy dãi gật đầu hỏi thăm cô.

Cô bật cười, Lý Vi Nhiên hơi lúng túng lôi kéo tay cô, cô thuận thế ngồi quỳ xuống trên đùi anh.

“Tang Tang…” Anh khó chịu vùi đầu vào ngực cô, hôn lung tung lên nơi đẫy đà trắng nõn của cô, “Anh khó chịu chết mất…. khó chịu chết mất!”

“Ơ, nếu anh chết rồi không phải em đau lòng chết sao?” Tần Tang trêu chọc anh, cúi đầu hôn lên trán anh, anh hưng phấn ngửa mặt, tay vịn mông cô không ngoan ngoãn bóp mạnh một cái “Vậy…. bây giờ thương xót, thương xót anh đi.”

Tay chạm vào vùng trơn nhẵn, anh cẩn thận sờ tiếp, giọng nói khẽ hoảng pha thêm dục vọng nặng nề: “Tiểu yêu tinh! Em không có mặc quần lót!”

Tần Tang bám lấy bả vai anh ngồi xuống, hai chân dạng ra, bộ phận mềm mại trực tiếp cọ lên nơi cứng rắn vĩ đại của anh, rồi nắm lấy dẫn nó đi vào. Cô mở nơi cửa nhỏ nhắn mềm mại của mình ngậm vào phần đầu một chút trước, rồi dần dần nuốt vào.

Tần Tang đứng trên mặt đất bằng thế trung bình tấn gần như nửa ngồi, không chế sức lực từ từ hạ xuống. Nhưng Lý Vi Nhiên khao khát đã lâu, làm sao có thể từ từ được. Anh giữ lấy mông và eo cô, mạnh mẽ đưa lên, đồng thời cũng nhướng mình thúc thẳng lên trên, thoáng chốc đã đi thật sâu vào người cô.

Tư thế này là vào sâu nhất, đầu vật vĩ đại của anh tiến đánh mạnh mẽ vào chỗ sâu nhất lối đi. Anh cảm giác được nơi cửa mình nhỏ hẹp bị anh nong ra, bó chặt phần đầu của anh, cảm giác căng đau tê tái nhất thời lan tỏa. Anh ngửa đầu hét to một tiếng, mắt thấy không thể kiềm nổi nữa vội vàng nhấc Tần Tang nhích lên một chút.

Tần Tang chưa đủ ướt, lại bị anh nôn nóng thúc lên liền đau đến không nói nên lời. Cô hơi hoãn lại yếu ớt gục lên người anh, cắn một cái lên bả vai anh, mặc cho anh khẽ kêu “đau quá” cũng không nhả ra.

Lý Vi Nhiên vội vã kìm nén, tuy bị cô cắn một cái cũng muốn bắt đầu di chuyển. Tần Tang bị anh làm đau miễn cưỡng không muốn hợp tác. Anh ngồi trên bồn cầu không có cách gì ra sức, thúc mấy cái cảm thấy chưa đã nghiện liền ôm Tần Tang đứng lên.

Tần Tang bị anh ôm lên đẩy vài cái, trong lúc ra vào đã ươn ướt, cảm giác đã khá hơn, cũng bắt đầu rên rỉ. Lý Vi Nhiên cảm giác thân dưới bị cô mút chặt thật tuyệt vời, lại nghe thấy tiếng rên rỉ nỉ non chỉ cảm thấy thần tiên cũng chỉ như thế.

Anh càng ra sức đẩy cô, đồng thời còn không ngừng đi tới đi lui trong phòng tắm, đi chưa được một bước thì lại đẩy vào cô một cái. Tần Tang nhanh chóng lên cao trào mãnh liệt, nơi chặt chẽ co rút lại theo quy luật, chiếc miệng nhỏ nhắn ướt át mất hồn mút vào nơi rực cháy của anh.

“Bé cưng…” Lý Vi Nhiên không ngừng khẽ thì thầm, nghe thấy trên người càng ngày càng vang lên tiếng nước chảy, anh đã phát cuồng. Rút mình ra, đặt cô trước bồn rửa tay, hai tay chống lên mặt gương, dạng hai chân cô ra, tiến vào cô từ phía sau. Không phí sức gì đã khiến cô ánh mắt mê ly, thở hổn hễn hô lên “không được”.

Hai tay anh ôm lấy trước ngực cô, bóp lấy nơi đẫy đà trắng nõn đến lộn xộn đầy dấu tay. Anh nhìn vào trong gương, cô rên lên từng tiếng cám dỗ theo từng cú xâm nhập của anh, núi đôi phía trước không ngừng lay động, anh càng nhanh thì càng lay động mãnh liệt.

“Vi Nhiên…” Tần Tang không chịu được chìm ngập trong khoái cảm liên tiếp “A ưm… Đừng nên nhanh vậy có được không…. A ưm, a ưm, ưm…. Để cho em nghỉ ngơi một chút….”

Cô càng cầu xin thì biểu cảm trên mặt càng rung động lòng người. Lý Vi Nhiên nhìn dáng vẻ quyến rũ của cô trong gương, càng tăng thêm sức lực không thu lại được, vừa nhanh lại vừa mạnh mẽ thúc vào cô ra nước liên tục, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

Cuối cùng do đã lâu anh không đụng vào cô, lại xúc động chống đở được một khắc, cũng không thể chịu được nữa, vội vàng rút ra. Tần Tang mềm nhũn như bông ngã vào bồn rửa tay, anh khép hai chân cô lại, ngay lối hoa lập tức có chất lỏng chảy ra. Anh nhét mình vào giữa hai chân trắng mịn của cô, kéo cô dựa vào ngực mình, vẫn nhìn vào trong gương, thấy dục vọng của mình ẩn ẩn hiện hiện giữa hai chân cô. Cô càng cắn môi khó nhịn khẽ rên rỉ, thính giác và xúc giác dung hợp hoàn mỹ, Lý Vi Nhiên co giật mãnh liệt, chất lỏng màu trắng sềnh sệch bắn lên gương.

Đêm đó Lý Vi Nhiên làm làm ngừng ngừng, vẫn hành hạ Tần Tang đến không chịu nổi, phải ra chiêu cuối. Anh ngồi ở trên giường, cô quỳ giữa hai chân anh, cái miệng nhỏ nhắn ngậm lấy dục vọng bừng bừng của anh. Mái tóc dài vì động tác khuấy động mà nhấp nhô lên xuống.

Lý Vi Nhiên khàn khàn hít thở, một giây trước khi bắn ra anh kéo cô lên. Anh ổn định tinh thần, không còn kích động nữa mới bò lên người cô, tiến vào nơi dư thừa nước nhất trong cơ thể cô.

Tần Tang thoải mái rên lên, bên sườn đầu gối không ngừng cọ sát người đàn ông đang chạy nước rút, anh tiến vào càng ngày càng sâu, cô có cảm giác hơi đau nhưng thỏa mãn vì được đưa lên đỉnh.

“Tang Tang… sinh cho anh một đứa con có được không?” Anh dừng lại, nhẹ nhàng lay động, nhìn cô thật sâu, hỏi nghiêm túc.

Mỗi lỗ chân lông khắp người Tần Tang cũng nở ra sung sướng tràn trề, mà còn mềm nhũn như một vũng nước quấn quanh dưới người anh. Nếu như không lấy người đàn ông như thế làm chồng thì trên đời này còn có ai để cô nương tựa.

Cô gật đầu, anh lập tức hưng phấn rút ra, lối cũ ướt át đầm đìa nước, lại vội rít gào xông vào, mạnh mẽ thúc đến nơi mẫn cảm nhất của cô. Lại thay đổi góc độ thúc thêm hai cái thật mạnh, cô kêu thét lên, một dòng nhiệt tưới vào vật vĩ đại của anh, anh cũng căng cứng thúc thật mạnh vào cô vài cái, dòng nhiệt nóng cũng vọt vào chổ sâu của cô. Tần Tang vẫn còn trong cao triều khóc lên thất thanh, ngọ ngoạy vài cái mới mơ màng thiếp đi.

Anh đè lên cô kéo dài trong chốc lát, mới hài lòng chống tay nhấc nửa người lên. Trong bóng đêm, chàng trai anh tuấn tỉ mỉ nhìn người yêu đang ngủ mê man bên dưới.

Nếu như có thể, tốt nhất thời gian nên dừng lại vào giờ khắc này.

Lý Vi Nhiên vô cùng biết ơn, cả đời này có thể để anh gặp được một Tang Tang như vậy.

“Tang Tang, anh yêu em.” Anh cụng vào trán cô, nói khe khẽ. Tựa như cô nghe thấy, trong lúc ngủ mơ cũng nở nụ cười.

Tình yêu có lẽ thật sự có trăm ngàn dáng vẻ, có lẽ hôm nay bạn ôm lòng may mắn muốn nếm thử từng thứ. Nhưng bạn yêu, đến lúc người đó từ trên trời giáng xuống, bạn sẽ phát hiện muôn hồng nghìn tía bạn đã thấy trên cõi đời này thật ra chỉ là vì đợi chờ một mình anh ấy xuất hiện.


Hết

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 83 posts ]  Go to page Previous  1 ... 5, 6, 7, 8, 9


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download