Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 15 Dec 2017 15:33




Post new topic Reply to topic  [ 82 posts ]  Go to page Previous  1 ... 5, 6, 7, 8, 9
Author Message
PostPosted: 13 May 2017 02:14 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 80


Những lời nhẹ nhàng ấy lọt vào tai Hoàng hậu thực chẳng khác gì tiếng sấm rền vang khiến trái tim vốn bình lặng của nàng hơi xao động. Ngước mắt lên chăm chú nhìn nam tử trước mặt, một hồi lâu sau mới nói: “Hoàng thượng muốn hỏi điều gì?”

Hắn khẽ nở nụ cười nhưng giọng nói đã lạnh lẽo hẳn đi: “Cha nàng xảy ra chuyện trong Ký An vương phủ, vậy nhưng nhà họ Hạ Hầu lại chẳng có một ai ra nói giúp, trẫm cảm thấy rất kỳ lạ. Có phải là có chuyện gì đó mà trẫm không biết nhưng cha nàng lại biết không ?”

Hoàng hậu thoáng tỏ ra nghi hoặc nhưng ngay sau đó lại lắc đầu nói: “Hoàng thượng cả nghĩ rồi.”

“Vậy nàng tin rằng cha nàng mưu phản sao?”

Sắc mặt bất giác u ám hẳn đi, Hoàng hậu cúi đầu xuống, cất giọng bi thương: “Cha thiếp tất nhiên sẽ không mưu phản. Từ khi mẹ thiếp phát điên, cha vẫn luôn cảm thấy áy náy với bà. Chẳng lẽ Hoàng thượng không cho rằng cha làm như vậy là vì nhị muội của thiếp sao? Tiên hoàng nhận ra nhị muội của thiếp, biết được thân phận thật sự của nhị muội.”

Đầu ngón tay nam tử hơi máy động, là vì Lệnh Viên sao? Giải thích như vậy quả thực cũng khá hợp lý nhưng hắn không tin vào giả thiết này. Chỉ một Lệnh Viên thì chưa đủ để Tô Thái phó phải liều mạng, thậm chí còn định hi sinh toàn bộ Tô phủ như vậy. Đôi hàng lông mày nhíu chặt, nhưng hắn không định hỏi tiếp vì hắn tin Tô Tố sẽ không gạt hắn, nàng nói không biết thì nhất định sẽ không biết.

Tiếng hò reo vui mừng vang lên không ngớt, lần này vương phủ còn náo nhiệt hơn so với lần trước Thế tử cưới vợ.

Sau đên nay, trong vương phủ sẽ lại có thêm bốn vị nữ chủ nhân.

Dương Dĩnh đứng dưới hành lang, đôi bờ môi trắng bệch run lẩy bẩy không ngừng. Ả thị nữ đứng sau lưng nàng nhỏ giọng khuyên nhủ, đại khái đều là những lời nghe đến nhàm tai, chẳng hạn như trong lòng Thế tử có nàng, với thân phận Thế tử có tam thê tứ thiếp là lẽ đương nhiên, rồi thì bảo nàng không cần phải để bụng quá.

Dương Dĩnh ngẩn ngơ đứng đó hồi lâu, đột nhiên bật cười thành tiếng.

“Trắc phu nhân, người ... người đừng như vậy.” Ả thị nữ không khỏi có chút sợ hãi.

Dương Dĩnh xoay người lại: “Ta thật sự cảm thấy vui.”

Vui vì sự lựa chọn của mình.

Nàng vốn dĩ là người của Tiên đế, khi đó nếu hoàn toàn nghe theo lời của Tiên đế thì làm sao có được lời hứa của Thế tử. Bây giờ, sau khi Tân hoàng đăng cơ, Thế tử nạp thêm thê thiếp mới thực ra cũng là kết quả tất yếu. May mà nàng đã quyết định nhanh khiến Thế tử nợ mình một mối ân tình, sau này... sau này còn sợ gì cuộc sống tẻ nhạt quá nữa?

Tóm lại, nàng sẽ có đứa con của mình.

Trên dãy hành lang phía đằng xa, một đám người đang vây quanh nam tử mặc bộ đồ màu đỏ rực đi về phía phòng tân hôn.

Ký An vương gia và Vương phi dắt tay nhau đứng trên dãy hành lang phía đối diện.

Vương phi ngoảnh mặt qua nhìn người bên cạnh, trên khuôn mặt xuất hiện một nụ cười hiếm hoi: “Kiếp này tôi thực sự chưa từng nghĩ rằng mình còn có thể nhìn thấy Quân nhi cưới vợ, hơn nữa còn là cưới thiên kim của Tô thái phó...”

Ký An vương gia hơi cau mày: “Bà đừng hồ đồ nữa, ở đây làm gì có người của nhà họ Tô.”

Vương phi mím môi cười, nói: “Phải, phải, là tôi hồ đồ. Tôi thức vui mừng quá, chúng ta phải đối xử thật tốt với Huyên nhi, cũng coi như không thẹn với người dã khuất.” Trên khuôn mặt Vương phi là nụ cười nhưng nơi đáy mắt lại thấp thoáng ánh lệ, giọng nói cũng nhỏ hẳn đi: “Vương gia, ông nói xem, cứ để Quân nhi sống thế này cả đời có tốt không ?”

Ký An vương gia dõi mắt về hướng xa, sau khi nhìn thấy Doãn Duật đã đẩy cửa đi vào phòng tân hôn mới khẽ thở dài nói: “Nó cảm thấy tốt là được.”

Tấm màn màu đỏ khẽ đung đư trong gió, bức rèm châu cũng đã được thay bằng màu đỏ tươi bắt mắt. Trong mơ màng, thời gian dường như đã quay ngược về quá khứ, khi mà Lệnh Viên vẫn còn ở trong cung Thịnh Diên.

Doãn Duật mặc bộ đồ cưới đỏ rực rảo bước đi vào.

Lệnh Viên ngồi lặng lẽ bên mép giường, lắng nghe tiếng ngọc bội va chạm ‘tinh tang’, bóng dáng cao lớn đó đã tới gần. Đây không phải là lần đầu tiên ngồi trong phòng tân hôn của y và nàng , nhưng nàng vẫn thầm cảm thấy căng thẳng. nàng cứ luôn cảm thấy chuyện này không chân thực, chỉ sợ nó sẽ đột nhiên vỡ tan ra như bóng nước.

Doãn Duật cầm chiếc đòn cân cẩn thận vén tấm khăn trùm đầu của nàng lên, lại thấy nàng đang khóc.

“Kiều nhi...”

Y cầm lấy bàn tay nàng , cảm thấy đầu ngón tay nàng vô cùng giá lạnh, bèn nắm lại thật chặt, bỗng nghe nàng nghẹn ngào nói: “Bắt đầu từ khoảng khắc hoàng huynh ban hôn cho muội, muội chưa từng nghĩ còn có ngày hôm nay, cũng không dám nghĩ tới...” Về sau, nàng nhất quyết yêu cầu Thế Huyền để nàng tới Nam Việt hòa thân, gả cho Dận vương. Về sau nữa, nàng vì muốn phục quốc mà khuất mình với Khánh vương ... Sau bao nhiêu điều bất hạnh, nàng thực sự chưa từng nghĩ rằng mình còn có thể đến với Doãn Duật.

Y khom người xuống, hôn lên giọt nước mắt bên khóe mắt nàng, dịu dàng ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Sau này, không phải nghĩ tới nữa, ta sẽ mãi ở bên nàng .”

Nàng run rẩy rúc vào lồng ngực ấm áp của y. Trước giờ chưa từng có khoảng khắc nào nàng cảm thấy yên tâm như lúc này.

Y cúi đầu xuống hôn lên môi nàng , nàng cũng ngoan ngoãn đáp lại y.

Quần áo lần lượt được cởi ra, hai bóng hình nam nữ hòa quyện vào nhau cùng chiu vào trong màn. Ngọn đèn lưu ly đung đưa qua lại, soi sáng khung cảnh hữu tình ướt át trong phòng.

...

Giữa đêm khuay, vương phủ sau khi tân khách cáo từ rời đi hết sớm đã trở nêm tĩnh lặng, các phòng cũng đều đã tắt đèn.

Nhưng không rõ bắt đầu từ bao giờ, có tiếng kêu kinh hãi từ khu nhà chái phía tây vọng lại.

Lệnh Viên nghe thấy âm thanh liền mơ màng tỉnh dậy, Doãn Duật cũng đã thức giấc ngồi ở một bên rồi. Có bóng người chạy qua hành lang bên ngoài, chiếu lên cửa phòng, rồi một giọng nói mang theo sự nôn nóng của ả thị nữ vọng tới: “Thế tử gia, trắc phu nhân Dương thị muốn tự vẫn.”

Lệnh Viên không khỏi cả kinh. Dưới ánh trăng mờ tối, sắc mặt Doãn Duật có chút khó coi. Nàng đẩy nhẹ y nói: “Huynh mau qua đó xem sao.”

“Kiều Nhi...”

“Mau đi đi.” Nàng lại giục.

Đèn trong các phòng lại được thắp sáng. Mọi người nhìn thấy Thế tử vội vã đi ra từ trong phòng tân hôn của chính thất phu nhân, đi thẳng về phía phòng của Dương Dĩnh.

Đại phu vừa khéo mới đi ra từ bên trong, ả thị nữ đứng một bên khóc lóc nghẹn ngào. Doãn Duật xua tay bảo tất cả mọi người lui đi, sau đó mới xoay người đi vào phòng trong. Sắc mặt Dương Dĩnh trắng bệch, thấy y đi vào liền vội vàng đứng dậy rồi quỳ xuống: “Thiếp thật đáng chết, đã làm kinh động tới Thế tử gia.”

Doãn Duật nhìn cái cổ tay được băng bó bằng vải thưa của nàng ta, hơi cau mày: “Tại sao phải tự vẫn, việc đã hứa với nàng ta không hề có ý nuốt lời.”

Không hề có ý nuốt lời...

Dương Dĩnh trong lòng thoáng động, bất giác ngước mắt lên nhìn y chăm chú.

Y đưa tay đỡ nàng đứng dậy, thấy nàng khẽ nở nụ cười, thỉnh thoảng lại ngoảnh mặt qua một bên lau nước mắt: “Đây là hiểu lầm thôi, thiếp không hề muốn tự vẫn, chỉ là đang đêm ra ngoài rót trà, sơ ý làm rơi chiếc chén, nó vỡ ra bên mép bàn, khi thiếp hoang mang định đón lấy thì bị mảnh chén vỡ cứa đứt cổ tay. Thiếp cũng không biết tại sao... tại sao tin tức truyền ra ngoài lại thành như vậy...”

Nhưng cho dù là thế y cũng vẫn tới đây, không hề vì nàng không phải là người trong lòng y mà bỏ mặc nàng không hỏi han gì tới. Y không yêu nàng nhưng lại là một bậc quân tử khiêm nhường, lễ độ. Nàng rốt cuộc cũng không nhìn nhầm người.

Doãn Duật quả nhiên có chút lúng túng. Mảnh chén vỡ cứa đứt cổ tay, lại đúng trong ngày đại hôn của y, đám người dưới tất nhiên sẽ suy nghĩ quá lên.

Dương Dĩnh lén đưa mắt nhìn y, thấy y không hề nôn nóng rời đi mà ngồi xuống bên cạnh bàn. Nàng vội bước lên trước một bước, nhỏ giọng hỏi y: “Chàng uống nước không?”

Nàng đưa tay định cầm lấy bình trà nhưng bị y ngăn lại. Y hờ hững nói: “Để ta tự làm.”

Ngọn đèn trong phòng đã được thắp lên, ánh đèn dìu dịu chiếu lên một bên mặt y khiến những đường nét sắc sảo càng thêm phần cuốn hút. Dương Dĩnh tới lúc này mới dám tỉ mỉ quan sát phu quân của mình, thấy y tới vội vàng, trên người chỉ mặc một chiếc áo ngủ màu trắng, lại khoác hờ một chiếc áo choàng bên ngoài. Nàng xoay người lại, đóng chặt cánh cửa sổ vừa rồi bị ả thị nữ đẩy ra một nửa. Thời tiết về đêm mùa này cũng đã hơi lạnh rồi, chỉ sơ sẩy một chút thôi là sẽ bị cảm lạnh ngay.

Y quả nhiên không rời đi, mà lặng lẽ ngồi ở đó uống trà.

Dương Dĩnh đêm nay không hề có ý định tự sát, việc vừa xảy ra chỉ là ngoài ý muốn, nhưng trong đáy lòng nàng tất nhiên cũng hy vọng y sẽ tới đây và không lập tức rời đi. Y quả nhiên đã ở lại, cho dù nàng hiểu rằng tại sao y lại quyết định ở lại như thế... Đêm nay Thế tử thành thân, nhưng là chính phu nhân và ba vị trắc phu nhân đồng thời qua cửa. Những người đó là do Hoàng thượng chọn cho y, y không muốn đắc tội với Hoàng thượng, cũng sợ chính phu nhân mình bị ghen ghét. Viếc ngoài ý muốn xảy ra với nàng vừa hay đã mang tới một cơ hội cho y.

Có lẽ, y không hề thật sự tin rằng vết thương của nàng là một chuyện ngoài ý muốn. Có lẽ, y cho rằng nàng đã bày trò gạt y tới, muốn ở riêng một chỗ với y. Thế là y đã tương kế tự kế, hai người đều có được thứ mình cần. Cho dù như thế, nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Ngày hôm sau có tin tức truyền ra, nói rằng người Thế tử để tâm nhất quả nhiên vẫn là trắc phu nhân Dương thị. Trong đêm tân hôn, không ngờ Thế tử lại không qua đêm trong phòng của chính phu nhân. Còn có người nhìn thấy sau khi Thế tử tới phòng của trắc phu nhân, trắc phu nhân đã tự mình đi đóng cửa sổ lại.

Lúc này các vị trắc phu nhân vừa qua cửa cũng không còn cảm thấy buồn bã nữa. Nếu nói bọn họ bi thảm, chính phu nhân há chẳng phải càng bi thảm hơn sao?

Lệnh Viên ngồi trước bàn trang điểm để cho các thị nữ trang điểm giúp mình, bản thân thì lại cứ cười ngặt nghẽo.

Về sau, đám người dưới trong phủ lén đồn thổi với nhau, chính phu nhân đã tức giận đến phát điên rồi, đêm qua Thế tử rời khỏi phòng tân hôn suốt cả đêm vậy mà bây giờ nàng ta vẫn còn cười được.

“Ta cho rằng nàng đã giận rồi.” Doãn Duật đưa ly trà tới cho Lệnh Viên.

Lệnh Viên đưa tay đón lấy, khẽ nở nụ cười: “Muội có gì mà giận chứ. Đúng rồi, khi nào thì chúng ta đi đón mẹ muội tới đây?” Thân thể Tô phu nhân không được khỏe, Lệnh Viên vẫn luôn lo lắng cho bà. Bây giờ Tô Tố đã trở thành Hoàng hậu , không tiện chăm sóc cho Tô phu nhân, chỉ còn nàng là có thể dốc lòng báo hiếu.

Doãn Duật mỉm cười bảo: “Ta đã cho người đi chuẩn bị rồi, đến chiều nay là chúng ta có thể khởi hành đi đến phía nam.”

“Nhanh ậy sao?” Lệnh Viên ngạc nhiên nói.

Doãn Duật gật đầu đáp: “Nàng đã quên mất câu tam nhật hồi môn rồi sao? Dù sao chúng ta có đi vào chiều nay thì cũng khó mà kịp về nhà trong ba ngày.”

Bọn họ không mang theo người nào, chỉ có hai người rời thành với nhau nhưng lại không đi thẳng xuống phía nam mà trước tiên vòng qua thăm mộ của Lương Vương.

Doãn Duật vén áo quỳ trước mộ, Lệnh Viên cũng lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh y. Y cứ ngẩn ngơ quỳ ở đó nhưng không nói câu nào.

Mùi hương trầm thanh đạm vương vất trong khắp ngự thư phòng, có gã thị về rảo bước đi thẳng vào trong.

Hoàng đế đặt bản tấu chương trong tay xuống, ngước mắt lên hỏi: “Sao rồi?”

Gã thị vệ cúi đầu thưa: “Thế tử và phu nhân đã tới Phong Sĩ làm lễ lại mặt nhưng có điều kỳ lạ là trước đó, khi đang trên đường, bọn họ còn đi tế bái một người. Trên bia mộ của người đó không viết gì, cho nên không thể biết được là ai.”

Sắc mặt hơi biến đổi, Hoàng đế cau mày nói: “Mau đi điều tra.”

Gã thị vệ vâng lời lui đi.

Nam tử trong bộ đồ màu vàng tươi đột nhiên đứng dậy, chắp tay sau lưng chậm rãi bước tới bên cửa sổ. Lệnh Viên vốn là người Bắc Hán, người trong ngôi mộ đó chắc không có liên quan tới nàng. Phụ mẫu song thân của Doãn Duật vẫn đều khỏe mạnh, mà người đó lại không có danh tính, vậy rốt cuộc là ai đây?

Hắn thầm ngẫm nghĩ trong lòng, bất giác nắm chặt hai bàn tay lại.

Ký An vương phủ quả nhiên còn giấu bí mật gì đó sao?

“Hoàng thượng .” Từ ngoài cửa vọng vào giọng nói của gã thái giám.

Hoàng đế tỉnh táo trở lại, hờ hững nói: “Vào đây.”

Gã thái giám xách theo hộp đồ ăn đi vào, khẽ cười thưa: “Hoàng thượng, đây là trà sâm Mục Chiêu nghi phải người đưa tới. Nương nương lo rằng Hoàng thượng đã phải làm việc quá vất vả. Hoàng thượng , ngài uống một chút chứ?”

Hoàng đế ‘ừm’ một tiếng, đoạn xoay người đi tới ngồi xuống chiếc ghế rộng, đưa tay lên day day trán: “Mục Chiêu nghi đâu rồi?”

Gã thái giám đã bưng chiếc chén ngọc tới, cẩn thận đưa cho hắn, thấp giọng thưa: “Dạ, đã về rồi, nói là sợ làm phiền tới Hoàng thượng.”

Hoàng đế cúi đầu khẽ nhấp một ngụm, đột nhiên lại nhớ tới điều gì, nói: “Phue Nội vụ vừa nhập về một í thỏi vẽ lông mày, lát nữa hãy mang một phần qua cho Mục Chiêu nghi.”

Gã thái giám tươi cười vâng lời.

Ba ngày sau, trăng sáng treo giữa trời, bóng dáng cao lớn của Hoàng đế in xuống ao nước xanh biếc bên cạnh.

Hắn đột nhiên xoay người nhìn kẻ đang quỳ trên mặt đất, gằn giọng hỏi: “Không điều tra được sao?”

Gã thị vệ trầm giọng đáp: “Thưa vâng, thậm chí ngay đến việc là ai đã mai táng cũng không thể biết rõ. Nếu như mở qua tài nghiệm thi... e là thời gian đã quá lâu rồi nên cũng chẳng ích gì.”

Hoàng đế đưa tay với lấy một cành liễu trước mặt, nhẹ nhàng bẻ gãy rồi cầm chắc trong tay. Hắn đưa mắt nhìn mặt ao xanh biếc trước mặt, ánh sáng lờ mờ chiếu ra từ những ngọn đèn lồng gần đó khiến cho mặt nước trở nên huyền ảo lung linh. Hắn đột nhiên sầm mặt xuống, thấp giọng nói: “Việc này không được tiết lộ ra ngoài. Lui xuống.

Gã thị vệ sau lưng lặng lẽ lui đi.

Nam tử vẫn vận bộ long bào màu vàng tươi, đứng một mình lặng lẽ bên ao nước xanh biếc.

“Nhị tiểu thư về rồi. Cô gia cũng tới rồi.”

Ả a hoàn tươi cười mừng rỡ chạy đi thông báo với mọi người. Lệnh Viên rảo bước đi vào, nhìn thấy Tô phu nhân đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn lá trà bồng bềnh trong ly trà trước mặt đến thẫn thờ. Lệnh Viên nhẹ nhàng cất bước đi tới, khẽ gọi một tiếng ‘mẹ’. Tô phu nhân ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn Lệnh Viên , ánh mắt chẳng thay đổi chút nào. Lệnh Viên nắm lấy bàn tay bà, khẽ nói: “Mẹ, con là Huyên nhi.”

“Huyên nhi?” Bà khẽ cất tiếng lẩm bẩm, sau đó ánh mắt vốn ảm đạm đột ngột sáng rực lên, bà vui mừng nói: “Huyên nhi, con rốt cuộc đã về rồi sao? Con đi Khâm Châu với mẹ nhé, cha con và chị con đều ở Khâm Châu cả đấy.”

Lệnh Viên bất giác ngây người, thì ra Tô phu nhân chỉ còn nhớ được việc trước kia khi ‘Tô Huyên’ chưa trở về bên cạnh bà. Trong lòng không khỏi thầm buồn bã nhưng nàng vẫn dịu dàng nói: “Được, con sẽ đi cùng với mẹ.” Không nhớ được thực ra cũng là việc tốt, như vậy sẽ không phải bi thương.

Lệnh Viên dặn dò a hoàn đi sắp xếp đồ đạc của Tô phu nhân, rồi bất giác lại nhớ tới Tô Anh. Khi đi ra ngoài cửa, nàng nhìn thấy Doãn Duật bước tới từ phía đông. Y cau mày nói: “Không nhìn thấy Anh Anh đâu.”

Lệnh Viên vội gọi ả a hoàn ở gần đó lại hỏi: “Tam tiểu thư đâu?”

Ả a hoàn có chút ấp úng, nghe thấy Lệnh Viên lặp lại một lần nữa mới trả lời: “Nhị tiểu thư không biết đấy thôi, quãng thời gian này tam tiểu thư không ở trong phủ, nói là... là tới ở với một vị thiếu gia họ Liễu.”

“Cái gì?” Doãn Duật bất giác buột miệng thốt lên. Có điều, hiện giờ Tô thái phó đã không còn nữa, Tô phu nhân lại như vậy, hẳn nhiên là chẳng còn ai có thể quản được Tô Anh nữa rồi. Doãn Duật suy nghĩ một chút rồi nói: “Phái người tìm tam tiểu thư về đây.”

Đám a hoàn, gia đinh đều chạy ra ngoài tìm kiếm nhưng đến khi chiều tối lại là Tô Anh tự mình quay về. Lúc mới vào cửa, nàng đã nhìn thấy một xe hành lý chất đầy, lại nhìn thấy Lệnh Viên và Doãn Duật, tất nhiên biết là đã xảy ra chuyện gì. Đi cùng với Tô Anh đến đây còn có vị Liễu thiếu gia kia, hắn nói là tới để cầu hôn.

Vị Liễu thiếu gia này nhìn bề ngoài cũng tuấn tú, lịch sự, nhưng Lệnh Viên chẳng hiểu gì về con người hắn. Nàng nói: “Đại tỷ của ta không ở đây, việc này ta không làm chủ được, chi bằng Liễu thiếu gia hãy theo bọn ta về kinh trước đã.”

Ai ngờ Tô Anh không chịu. Nàng ta thản nhiên kéo tay Liễu thiếu gia, nhìn đăm đăm vào Lệnh Viên nói: “Ta đã ăn ở với huynh ấy như vợ chồng rồi, chẳng lẽ các người còn muốn gả ta cho người khác sao?”

“Muội nói cái gì?” Lệnh Viên buột miệng thốt lên, Doãn Duật cũng không kìm được đứng bật dậy.

Tô Anh chẳng cảm thấy ngượng ngập, vẫn bình thản nói: “Ta không được may mắn như nhị tỷ, được gả hết cho người này đến người kia.”

Doãn Duật cau mày trách mắng: “Nói bậy cái gì thế?”

Nàng ta đưa mắt thoáng liếc nhìn y, sau đó lại ngoảnh mặt qua hướng khác: “dù sao muội cũng nhất định phải lấy huynh ấy, không ai có thể ngăn được muội.”

“Anh Anh...”

“Cô là người không có tư cách ngăn cản ta nhất.” Tô Anh hậm hực cất tiếng ngắt lời Lệnh Viên.

Tính cách nàng ta là như vậy, càng có người phản đối nàng ta lại càng muốn làm cho kỳ được. Lệnh Viên hiểu nàng ta, do đó không nhất quyết ngăn cản mà chỉ hỏi thêm cho có lệ. Liễu thiếu gia lại nói mình là người Bắc Tề. Lệnh Viên nghe xong, sắc mặt biến đổi hẳn, trầm giọng nói: “Không được.”

Tô Anh cười nhạt một tiếng, nhìn thẳng vào mắt nàng: “có gì mà không được? Bây giờ cô còn không hận cả Hoàng thượng, chẳng lẽ lại muốn quản việc phu quân ta có phải là người Bắc Tề hay không sao?”

Những ngón tay bên dưới ống tay áo rộng lớn đột nhiên nắm chặt lại, nơi đáy mắt Lệnh Viên đã xuất hiện nét giận dữ. Không hận... Nàng sao có thể không hận chứ.

Thấy sắc mặt Lệnh Viên biến đổi, trong lòng Tô Anh đột nhiên cảm thấy đắc ý, dướng như cứ nhìn cảnh Lệnh Viên không vui là nàng ta lại thấy vui mừng, lời nói cũng trở nên vênh váo ngang ngược hơn: “Cô lấy người của cô, ta có hạnh phúc của ta, cô không quản ta được.” Rồi nàng ta đột nhiên trừng mắt nhìn Doãn Duật: “Huynh cũng không được nói gì hết, nhị tỷ phu.”

Ba chữ nhị tỷ phu nàng ta nói bằng giọng nhấn mạnh, Doãn Duật nghe mà sắc mặt cũng hơi biến đổi.

Lệnh Viên ngoảnh đầu qua nhìn Tô Anh, nàng ta nói tới hạnh phúc sao? Nàng ta hiểu được thế nào là hạnh phúc sao? Nàng đột nhiên nở nụ cười, xoay người lại nói: “Tùy muội thôi.”

Nàng đâu phải nhị tỷ của nàng ta, nàng ta nhất quyết muốn tự mình sa đọa thì có liên quan gì tới nàng. Lần này đến đây chủ yếu là để đón Tô phu nhân, Lệnh Viên tuy mang ơn thì biết báo đáp nhưng chưa làm được đến mức lấy đức báo oán.

Về sau Doãn Duật lại khuyên Tô Anh thêm mấy lần nữa nhưng nàng ta vẫn nhất quyết làm theo ý mình.

Khi Lệnh Viên và Doãn Duật về kinh, Tô Anh rốt cuộc không đi theo. Không cần có sự đồng ý của cha mẹ cùng với lời giới thiệu của người mai mối, nàng ta đã tự gả mình cho vị Liễu thiếu gia kia.

Tô phu nhân ngồi trong xe ngựa, nghe thấy tiếng nhạc mừng trên con đường bên ngoài, bèn vén rèm xe lên nhỏ giọng hỏi: “Là việc mừng nhà ai thế?”

Lệnh Viên đưa tay kéo bà qua phía mình, thay bà buông rèm xe xuống, nhẹ nhàng trả lời: “Là người không liên quan thôi. Mẹ, đại tỷ còn đang đợi chúng ta đấy.”

“Ừm.” Tô phu nhân ngoan ngoãn buông tay ra, ngồi xuống bên cạnh Lệnh Viên. Đột nhiên, bà dường như lại nhớ tới điều gì, bèn buột miệng hỏi: “Anh Anh sao không thấy đâu nữa vậy?”

Lệnh Viên và Doãn Duật đưa mắt nhìn nhau, rồi Doãn Duật khẽ cất tiếng: “Muội ấy ra ngoài chơi rồi, lúc nào muốn vè thì tự khắc sẽ về thôi.” Lệnh Viên không nói gì, tình cảm giữa Doãn Duật và Tô Anh tất nhiên không giống như nàng, y rốt cuộc vẫn có chút không nhẫn tâm.

Xe ngựa và kiệu hoa đi sát qua nhau, hai bên cách nhau càng lúc càng xa dần...

Khi về tới Sùng Kinh thì đã là cuối tháng mười.

Tô Tố hiện nay đã là Hoàng hậu tôn quý, Tô phu nhân không tiện vào cung, tất nhiên đàng để Tô Tố ra ngoài cung gặp bà. Hai mẹ con họ đã rất lâu không gặp, ngồi trong phòng nói chuyện với nhau suốt một lúc lâu.

Khi Lệnh Viên ra ngoài, từ xa đã nhìn thấy Ký An vương gia và Vương phi đang nói chuyện với nhau, thần sắc cả hai đều có vẻ lạ thường. Nàng bước tới cất tiếng chào hai người một tiếng, Vương phi lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười, nói với nàng: “Sao không ở trong phòng với mẹ con nữa vậy?”

“Mẹ con đang nói chuyện với đại tỷ.” Lệnh Viên điềm tĩnh hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì ạ?”

Vương phi không khỏi cảm thấy do dự, Ký An vương gia thì sau khi trầm ngâm trong chốc lát bèn cất tiếng: “Hoàng thượng đã mấy lần phái người tới hỏi khi nào thì bọn con về nhưng không giống như hỏi thay Hoàng hậu nương nương.”

Lệnh Viên hơi cau mày: “Vậy phụ thân cho rằng...”

“Tạm thời vẫn chưa thể nói trước được.” Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Con đừng suy nghĩ quá nhiều, cũng không cần phải nói cho Quân nhi biết.”

“Vâng.” Lệnh Viên gật đầu vâng lời.

từ khi bọn họ về kinh, Hoàng đế mãi vẫn không có động tĩnh. Tô Tố mấy lần tới vương phủ nhưng cũng chưa từng nhắc tới chuyện gì.

Ngày mùng ba tháng mười một, trong cung truyền ra tin tức, Hoàng thượng triệu các vị vương gia vào cung.

Tân hoàng mới đăng cơ không lâu, đột nhiên lại nói muốn ban đất cho các vị vương gia để bọn họ có thể làm vua các nước chư hầu, sau này mỗi người đều có thể đến vùng đất phong của mình mà tiêu dao khoái hoạt. Hai ngày sau, trong cung lại truyền lệnh xuống, gia phong cho các vị vương phi thành vương hậu, đồng thời còn đặc biệt ân chuẩn cho những người mẹ còn tại thế của các vị vương gia chư hầu được theo con trai đến đất phong, làm thái hậu của nước chư hầu. Nhưng, các vương gia chư hầu không được tuyên triệu thì không cần phải về kinh.

Lệnh Viên nghe xong lời bẩm của gia đinh thì không kìm được cười nhạt thành tiếng. Nói dễ nghe thì là tiêu dao khoái hoạt, nhưng nói khó nghe một chút thì chẳng qua là Hoàng đế sợ các vị vương gia ở trong kinh biết được các động tĩnh của hắn. Không cần phải về kinh... thực ra là không được phép về kinh mà thôi. Cứ dứt khoát đuổi hết cả đám vương gia đến các vùng đất xa xôi, như vậy sau này tình hình trong kinh sẽ không dễ bị người ngoài biết được nữa.

“Kiều nhi.” Doãn Duật không biết đã tới từ lúc nào, thấy nàng đứng dưới hành lang bèn tiện tay cởi chiếc áo ngoài trên người ra khoác lên cho nàng: “Trời lạnh rồi, cẩn thận bị cảm lạnh đấy.”

Lệnh Viên khẽ gật đầu, bỗng nghe bên ngoài có những tiếng bước chân dồn dập, rồi kế đó là giọng nói the thé chói tau của một gã thái giám vang lên: “Thánh chỉ tới...”

Lệnh Viên và Doãn Duật đưa mắt nhìn nhau, rồi bèn cùng mọi người đi ra ngoài.

Hoàng đế hạ chỉ, gia phong Doãn Duật làm Di vương, đem tám trăm dặm đất phì nhiêu vùng phía tây liệt làm quốc thổ nước Di, ban làm phong ấp cho Doãn Duật. Đồng thời phong Lệnh Viên làm Di vương hậu, bốn vị trắc thất còn lại đều được thăng lên làm Vương phi, lệnh cho Doãn Duật chọn ngày khởi hành tới nước Di.

Gã thái giám cười nhìn Doãn Duật: “Di vương điện hạ, còn không tiếp chỉ sao?”

Doãn Duật ngẩn ngơ đón lấy, buột miệng hỏi: “Phụ thân ta thì sao?”

Gã thái giám vẫn mỉm cười: “Hoàng thượng ngẫm thấy lão Vương gia suốt nửa đời vất vả, không nỡ để Vương gia và Vương phi tuổi già còn phải bôn ba, nên ân chuẩn cho bọn họ ở lại Sùng Kinh dưỡng lão. Điện hạ, đây là một ân điển to lớn vô cùng đấy.”

“Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt lạnh lẽo hẳn đi, Doãn Duật định bước lên phía trước. Phía bên cạnh, một cánh tay thon đã đưa tới lặng lẽ kéo vạt áo y. Doãn Duật ngoảnh đầu nhìn qua thấy Lệnh Viên đang khẽ lắc đầu với mình.

Gã thái giám không để tâm tới sắc mặt đã tái xanh của Doãn Duật, vẫn nói tiếp: “Việc này Hoàng thượng sớm đã nói với lão Vương gia từ trước, nô tài còn nghĩ Điện hạ cũng đã biết rồi. Ồ, nhiệm vụ của nô tài hiện đã xong, xin phép không làm phiền Điện hạ nữa, nô tài cáo lui.” Nói đoạn hắn liền phất nhẹ cây phất trần trong tay, cùng với đám thị vệ sau lưng rời khỏi vương phủ.

Doãn Duật nắm chặt cuộn thánh chỉ vào lòng bàn tay, nghiến răng nói: “Hắn rốt cuộc muốn làm gì?”

Lệnh Viên đưa tay tới nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay y, mím môi khuyên nhủ: “Bây giờ thiên hạ đã là của hắn, hắn muốn làm gì không ai có thể ngăn cản được. Doãn Duật, huynh phải giữ bình tĩnh.”

“Giữ bình tĩnh?” Y lạnh lùng lẩm bẩm: “Giữ bình tĩnh rồi thì sao chứ?”

Lệnh Viên cúi đầu xuống nhìn những ngón tay thon dài bên dưới ống tay áo rộng, chợt khẽ nở nụ cười.

Nếu không muốn nằm im chờ người ta xâu xé, vậy thì phải tự mình làm chủ. Chỉ là bây giờ vẫn còn chưa tới lúc.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 May 2017 02:15 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 81


“Phụ thân, một chuyện lớn như vậy sao người không nói với con?” Doãn Duật vứt cuộn thánh chỉ màu vàng tươi xuống mặt bàn, cất giọng nặng nề hỏi.

Ký An vương gia vẫn tươi cười vẻ rất thản nhiên: “Nói hay không nói thì cũng không thể thay đổi được gì. Con cũng đừng nghĩ quá nhiều, có lẽ Hoàng thượng không hề có ý gì khác.”

Ký An vương phi rót cho con trai một ly trà, cất tiếng an ủi: “Bây giờ đang là buổi thái bình thịnh thế, có thể có chuyện gì được? Hoàng thượng muốn các con đi, vậy thì hãy đi. Dù sao mỗi năm đều phải về kinh báo cáo tình hình, tới khi đó mẹ và phụ thân con sẽ chờ các con về.”

Lệnh Viên đứng ở một bên lặng lẽ nhìn hai người bọn họ, nơi đáy lòng bất giác trào dâng một thứ cảm giác vô cùng khác lạ.

Bên dưới hành lang, Hoàng hậu trong bộ đồ gấm lộng lẫy rảo bước nhanh về phía ngự thư phòng. Phương Hàm đi sát theo sau, thấy sắc mặt Hoàng hậu khó coi nên thị cũng không dám tùy tiện nói gì.

Gã thái giám hầu hạ bên ngoài đã nhìn thấy Hoàng hậu từ xa, bèn vội vàng bước xuống bậc thềm đá cung kính hành lễ, sau đó hỏi: “Nương nương sao lại tới đây?”

“Đi bẩm với Hoàng thượng, bản cung muốn gặp ngài.”

Gã thái giám bỗng ngẩn người, rồi vào trong bẩm báo, sau một lát lại trở ra mời Hoàng hậu đi vào.

Hoàng đế vừa mới viết xong chữ cuối cùng, đặt cây bút qua một bên. Nhìn thấy bóng hình tha thướt của nữ tử đã đẩy cửa đi vào, hắn nở một nụ cười với nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Có việc gì mà nôn nóng như vậy?”

Hoàng hậu khom người hành lễ với hắn rồi mới nói: “Thần thiếp biết là tới ngự thư phòng vào lúc này là không thích hợp nhưng có chuyện này thần thiếp muốn hỏi Hoàng thượng.”

Hoàng đế hơi cau mày, đi vòng qua án ngự xuống dưới đích thân đỡ nàng đứng lên, thấp giọng nói: “Khi không có người ngoài ở bên, đừng dùng giọng cung kính ấy nói chuyện với trẫm, cũng không cần tự xưng là thần thiếp. Tô Tố, nàng và trẫm hãy cứ giống như trước kia là được.”

Khi bị bàn tay hắn chạm vào, thân thể nàng không kìm được hơi run lên một chút. Hắn nói là giống như trước kia, thật sự có thể giống như trước kia sao? Hoàng hậu cúi thấp đầu xuống, cất tiếng hỏi: “Chàng đã cho phép các chư hầu được mang theo mẹ ruột của mình tới đất phong, tại sao lại muốn giữ Ký An vương gia và vương phi ở lại?”

Sắc mặt Hoàng đế thoáng biến đổi, thầm nghĩ nàng quả nhiên đến vì chuyện của nhà họ Hạ Hầu. Nhưng hắn vẫn tươi cười, nói: “Ký An vương gia và Vương phi đã ở Sùng Kinh suốt nửa đời người , cho nên cũng không muốn rời đi. Trẫm chẳng qua là thành toàn cho họ thôi.”

“Chàng đang hoài nghi điều gì?” Hoàng hậu áp bàn tay lên mu bàn tay hắn, giọng nói đã trở lên run rẩy.

Khi hoàng vị đổi thay đã hoàn toàn chôn vùi nhà họ Tô rồi, chẳng lẽ hắn còn không chịu buông tha cho nhà họ Hạ Hầu sao? Mấy ngày nay Tố Tố cùng đã bình tĩnh suy nghĩ xem liệu có phải cha mình thật sự biết được bí mật gì đó của nhà họ Hạ Hầu không, chỉ là suy đi nghĩ lại vẫn chẳng có kết quả gì. Có lẽ chỉ là Tân hoàng vừa đăng cơ nên lòng nghi ngờ hơi nặng một chút.

Hắn lật tay nắm lấy bàn tay nàng , chăm chú nhìn vào đôi mắt nàng: “Trẫm không hoài nghi gì cả.” Hắn thực ra không hề gạt nàng , mà chỉ cảm thấy tò mò vì rốt cuộc là có bí mật gì mà ngay cả bản thân hắn cũng không được biết.

Gió nhẹ vi vu thổi, ánh trăng trắng lóa từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào. Lệnh Viên bất giác ôm gối ngồi dậy, đạo thánh chỉ hồi ban ngày đó khiến nàng khó có thể ngủ được. Khoác một tấm áo ngoài lên rồi đẩy cửa phòng ra ngoài, nàng nhìn thấy đèn trong thư phòng của Doãn Duật vẫn còn đang sáng. Có tiếng bước chân từ chỗ rẽ trên hành lang vọng lại, Lệnh Viên ngoảnh đầu nhìn qua thì thấy Mạt Nhan, thị nói Ký An vương gia muốn gặp nàng.

Lệnh Viên thoáng có chút kinh ngạc, lại đưa mắt nhìn về phía thư phòng, sau đó mới đi theo Mạt Nhan.

Trong hậu hoa viên của vương phủ, Ký An vương gia đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đá giữa ngôi đình. Mạt Nhan dừng bước, để Lệnh Viên một mình đi tới đó.

“Phụ thân... muộn như vậy rồi còn tìm con tới là có chuyện gì?” Doãn Duật hiện không có ở đây, Ký An vương gia hẳn nhiên biết rõ, vậy tức là muốn nói chuyện riêng với Lệnh Viên rồi.

Ký An vương gia ra hiệu cho Lệnh Viên ngồi xuống, lại đưa tay rót trà cho nàng. Lệnh Viên không khỏi cả kinh, vội vàng đứng dậy nói: “Phụ thân, để con tự làm được rồi.”

Ông nhẹ nhàng chặn bàn tay nàng lại, khẽ nở nụ cười, nói: “Không cần gò bó quá như vậy, phụ thân hôm nay tìm con là muons nói với con mấy lời. Có một số chuyện, phụ thân muốn con nhớ kỹ.” Ông đưa ly trà tới trước mặt Lệnh Viên , sau đó lại ngồi về chỗ của mình.

Thấy nụ cười hiền từ trên khuôn mặt ông, Lệnh Viên đột nhiên không thể cười nổi nữa. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét điêu khắc tinh tế trên ly trà, nàng trầm giọng hỏi: “Phụ thân biết được nguyên nhân hắn giữ hai người lại rồi sao?”

“Ta không biết.” Ông nhẹ nhàng xóa tan sự lo lắng trong lòng Lệnh Viên, sau đó chợt hỏi: “Con có biết hồi đó tại sao Quân nhi biết được chân tướng của việc Bắc Hán vong quốc không?”

Câu hỏi đột ngột ấy khiến Lệnh Viên không khỏi ngây người , bàn tay đang cầm ly trà cũng bất giác run lên lẩy bẩy... Doãn Duật làm sao biết được, dường như nàng chưa từng hỏi, chỉ bởi vì sợ sẽ bị tin tức tàn nhẫn ấy làm tổn thương. Nàng đã chôn vùi mối thù vong quốc vào sâu tận đáy lòng nhưng chưa bao giờ thật sự quên đi.

Ký An vương gia khẽ nhấp một ngụm trà, thấp giọng nói: “Trong quân đội có một vị phóa tướng tên là Diêu Hành Niên, y đã từng nhận được ân huệ của Quân nhi, tin tức này là do y tiết lộ cho nó. Ta cũng từng ngầm quan sát, thấy thiếu niên đó không cam tâm trước hiện trạng, là một người có thể làm được việc lớn.”

Lệnh Viên cả kinh, buột miệng nói: “Tại sao phụ thân lại nói với con điều này?”

Ông lại cười, nói: “Không có gì, ta nói với con chỉ là vì sau này có lẽ con sẽ cần dùng đến.”

“Sau này... Sau này sẽ như thế nào?”

“Sẽ như thế nào thì không ai có thể biết được, nhưng phụ thân biết con là một người thông minh. Thân thể của Quân nhi con cũng đã biết rồi, ta chỉ có thể làm cho con đến thế này thôi.”

Lệnh Viên thầm chấn động nhưng lại không thấy thương cảm, ngược lại, trái tim còn bị lấp đầy bởi sự ấm áp của tình cha.

Ký An vương gia chăm chú nhìn nàng , đột nhiên lại nói: “Ta và Vương phi chỉ sinh được hai người con, đứa lớn gặp nạ vào năm Kiến Chương thứ mười, đứa nhỏ cũng mắc bệnh chết yểu trong năm đó. Về sau có Quân nhi rồi, vì phải mang trên người gánh nặng quá lớn nên ta không dấm có con thêm nữa, chỉ sợ sau này sự việc bại lộ sẽ làm liên lụy đến đứa nhỏ vô tội. Nhưng Quân nhi thì khác, phụ thân không hi vọng nó quá đơn bạc dòng con cái, nếu có chuyện bất ngờ gì dù có hối hận cũng không kịp.”

Ký An vương gia sớm đã chẳng còn con ruột để kế thừa hương hỏa. Lệnh Viên lòng thầm chua xót, cúi đầu thưa: “Lời người nói con đã hiểu. Chỉ cần là con của chàng, con quyết sẽ không làm hại.”

Ông nở một nụ cười thư thái: “Hoàng thượng đuổi các vị vương gia tới đất phong chnhs là bởi vì không tin tường. Tiên đế kiến công lập nghiệp nhưng Hoàng hậu của y lại không thể dạy dỗ đám con cái cho tốt, cái gọi là huynh đệ kính nhau chẳng qua là diễn kịch cho người ngoài xem. Phụ thân hy vọng trong tay con sẽ không xảy ra sự việc như vậy.”

“Con quyết sẽ không như vậy.” Nàng đáp, giọng kiên định.

Cảnh tượng giết chóc tanh máu để tranh đoạt ngai vàng trong hoàng gia Lệnh Viên đã nhìn thấy quá nhiều, nàng quyết không cho phép ở trong tay mình lại xuất hiện sự việc như vậy. Sau này... Sau này bất kể Doãn Duật có bao nhiêu đứa con, nàng thân là Vương hậu của chàng nhất định sẽ dạy dỗ bọn chúng thật tốt, tuyệt đối không để huynh đệ bọn chúng tàn sát lẫn nhau.

Ký An vương gia khẽ gật đầu nói: “Phụ thân biết con sẽ không khiến phụ thân thất vọng. Lần này đi đến đất phong, con hãy khuyên nhủ Quân nhi đừng giữ lòng nhân đàn bà. Bọn con dù sao cũng là thần tử, lệnh vưa không thể làm trái.”

Lệnh Viên cúi đầu vâng lời.

Gió dần mạnh lên khiến quần áo bay lất phất.

Trăng sáng treo cao giữa trời, kéo hai cái bóng trong đình dài ra vô tận.

Ký An vương gia đột nhiên trầm giọng nói: “Phụ thân từng ngầm yêu cầu con rời khỏi Quân nhi, bây giờ lại nhờ cậy con nhiều việc như vậy, con không trách phụ thân chứ?”

Những lời nhẹ nhàng ấy như một nhát búa nặng nề giáng xuống khiến trái tim Lệnh Viên nhói đau. Nàng vội vàng đứng dậy, quỳ xuống trước mặt ông, thành khẩn nói: “Con cũng không làm được việc đã đồng ý với người, cuối cùng vẫn ở lại bên Doãn Duật, còn làm liên lụy đến Tô Thái phó...”

“Kiều nhi!” Ký An vương gia cất tiếng ngắt lời nàng, lại đưa tay đỡ nàng dậy. Nàng rưng rưng nước mắt nhìn ông: “Con không trách phụ thân đâu, chuyện hôm nay con cũng không nói với Doãn Duật.”

“Tốt, tốt...” Con dâu thông minh tuyệt đỉnh, không cần ông phải chỉ dạy quá nhiều, đây cũng là điều Ký An vương gia an tâm nhất.

Ngày các vị vương gia rời kinh, Sùng Kinh đón nhận trận tuyết đầu tiên trong mùa đông.

Hoàng đế và Hoàng hậu đích thân đưa tiễn các vị vương gia tới tận cổng thành.

Hoàng hậu nắm tay Lệnh Viên, đứng một bên nói chuyện hồi lâu. Lát sau Doãn Duật tới, giũ chiếc áo choàng trong tay ra khoác lên người cho Lệnh Viên. Hoàng đế chắp tay sau lưng, đứng bên dưới chiếc lọng lớn ở phía đằng xa, ngẩn ngơ nhìn khung cảnh trước mặt. Dường như đã lâu lắm rồi không gặp, Tố Tố từng hỏi có phải là hắn không cam tâm không ? Hắn đã phủ nhận.

Thật sự là như thế sao?

Hoàng đế nhếch mép, để lộ nụ cười tự giễu. Ngày đó, dưới khóm hoa tường vi, hắn từng cho rằng nữ tử này cuối cùng cũng trở thành nữ nhân của hắn, hắn sẽ có được thiên hạ, có được nàng. Bây giờ, hắn thật sự đã trở thành chủ nhân của Đại Việt, trở thành Hoàng đế , nhưng nàng thì đã là vương hậu của người khác.

Có rất nhiều nguyên nhân khiến cho khoảng cách giữa bọn họ càng lúc càng xa, ai đúng ai sai bây giờ sớm đã không còn quan trọng nữa, chẳng qua không có duyên với nhau mà thôi.

Bây giờ vị trí thuộc về nàng trong lòng hắn càng lúc càng mờ nhạt, nàng thì thậm chí còn chẳng buồn nhìn hắn lấy một lần.

Hoàng đế thu ánh mắt về, lẳng lặng xoay người lại.

“Yên tâm đi, trong kinh còn có ta.”

Lệnh Viên nhìn Hoàng hậu bằng ánh mắt cảm kích: “Đại tỷ, cảm ơn tỷ.”

Lệnh Viên hoàn toàn cảm kích nữ tử trước mặt. Doãn Duật vốn còn không yên tâm, có được câu nói này của Tô Tố chắc hẳn cũng nhẹ lòng không ít.

Hoàng hậu lại khẽ cười, đưa mắt nhìn về phía chiếc xe ngựa sau lưng bọn họ: “Phiền muội chăm sóc mẹ cho tốt. Từ kinh thành tới đất phong của bọn muội đường sá xa xôi, ta cũng chẳng dễ gì đi thăm mẹ được.”

“Yên tâm.” Ở với nhau lâu như vậy, Lệnh Viên sớm đã coi Tô phu nhân là người thân của mình, không ai lại bỏ mặc người thân không chăm sóc cả.

Xe ngựa đã khởi hành, Tô phu nhân vén rèm xe lên nhìn về phía sau, thấy bóng dáng Hoàng hậu càng lúc càng nhỏ. Bầ đột nhiên đỏ hoa hai mắt, nắm lấy bàn tay Lệnh Viên hỏi: “Chúng ta chỉ đi một chút sẽ về ngay chứ?”

Đi một chút rồi sẽ về ngay... Ngày đó, nàng đã từng gạt Chiêu nhi như thế. Hai mắt bất giác đỏ hoa, Lệnh Viên miến cướng cười, nói: “Dạ, đi một chút rồi sẽ về ngay.”

Nàng đã lại nói dối một lần nữa nhưng nơi đáy lòng không hề có gánh nawmgj như lúc xưa, ngược lại còn càng thêm phần thanh thản.

Thời gian bình lặng trôi qua, thoáng chốc đã lại tới cuối năm, Hoàng đế bày tiệc mời quần thần đến dự.

Trên đài cao, đám vũ nữ múa khúc thái bình, tiếng nhạc vi vang lên réo rắt.

Trong điện, các thần tử vui vẻ uống rượu chuyện trò, Hoàng đế cũng thả mình vào cuộc vui.

Cuối giờ Dậu, bữa tiệc kết thúc, các vị đại thần lần lượt cáo lui rời đi. Bữa tiệc đã tàn bắt đầu được dọn dẹp, buổi đêm cuối năm thanh bình lạ thường, nhưng một phen kinh tâm động phách lại chỉ mới bắt đầu sảy đến.

Hoàng đế sớm đã có lời giữ Ký An vương gia ở lại.

Tả hữu đều lui ra hết, trong tòa cung điện trống trải chỉ còn lại hai người bọn họ. Ký An vương gia vẫn ngồi ngay ngắn ở đó, điềm đạm cất tiếng hỏi: “Hoàng thượng có gì muốn nói với thần sao?”

Hoàng đế đưa mắt nhìn ông chăm chú. Lai lịch ngôi mộ đó hắn đã phái người đi tra xét rất lâu rồi, đến tận bây giờ vẫn chưa có kết quả. Hắn không muốn vòng vo thêm nữa, đưa mắt nhìn đăm đăm vào ông lão phía dưới, trầm giọng hỏi: “Trẫm muốn biết người vô danh mà Doãn Duật đi bái tế ở ngoài thành rốt cuộc là ai?”

Chỉ một câu nói đã khiến thần sắc Ký An vương gia biến đổi hẳn. Ông nhìn nam tử phía trên bằng ánh mắt khó tin, không ngờ được hắn lại đột nhiên hỏi tới chuyện Doãn Duật đi tế bái Lăng vương ... Hoàng thượng vẫn luôn giám sát Doãn Duật sao? Lòng bàn tay rỉ ra đầy mồ hôi lạnh nhưng Ký An vương gia vẫn bình tĩnh trả lời: “Thần không biết Hoàng thượng đang nói gì.”

“Không biết sao?” Hắn khẽ cười, cất tiếng: “Ở đất kinh thành này, nếu để trẫm tự mình điều tra được chỉ e sẽ không hay chút nào, Ký An vương gia cứ nên nói ra thì hơn.”

Ký An vương gia im lặng không nói gì. Trong thời gian ngắn, hắn chắc chắn không thể điều tra ra được, nhưng về lâu về dài thực khó biết thế nào, thậm chí hắn có thể dúng ông và vương phi để uy hiếp, đến lúc đó chỉ e Quân nhi sẽ thỏa hiệp. Thì ra Hoàng thượng giữ bọn họ lại là còn chuẩn bị một thủ đoạn thế này, may mà hắn vẫn chưa biết thân phận thật sự của Quân nhi.

Sắc mặt vốn căng cứng của Ký An vương gia thoáng buông lỏng, bên khóe miệng cũng dần dần xuất hiện nét cười.

Đầu năm mới, khắp nước Di phủ tuyết trắng phau, mấy ả a hoàn đang tụ tập trong sân nghịch tuyết. Chợt nghe từ bên ngoài vọng vào những tiếng vó ngựa dồn dập, đám a hoàn vội vã ngoảnh đầu nhìn lại.

Người tới mặc một bộ đồ vải màu xám, vội vã cất bước đi vào, để lại trên mặt tuyết một hàng dấu chân rất nhỏ.

TRong phòng vọng ra tiếng đồ sứ vỡ vụn khiến mấy ả thị nữ đi ngang qua đều sợ đến giật nẩy mình.

Sùng KInh truyền đến tin tức, Ký An vương gia và Vương phi đồng thời mắc phải bệnh hiểm nghèo, đều đã rời xa nhân thế.

Lệnh Viên khi biết được tin tức này cũng hoàn toàn chấn động, chiếc khăn lụa trong tay bất giác rơi xuống đất. Khi bọn họ rời kinh, Ký An vương gia và Vương phi vẫn còn khỏe mạnh, bây giờ mới chưa qa bao lâu mà đã nói là cả hai đồng thời mắc bệnh hiểm nghèo qua đời, ai có thể tin được.

“Ta phải về kinh.”

Lệnh Viên vội đưa tay kéo bóng người đang nôn nóng cất bước ra ngoài đó lại: “Về rồi thì sao? Hắn đã cho hỏa táng thi thể của phụ thân và mẹ, gửi tro cốt đến nước Di, vậy tức là không muốn huynh về kinh. Huynh không được tuyên triệu mà tự tiện trở về, đó là tội lớn.”

Trong đáy mắt y bùng lên một nỗi bi thương và căm phẫn tột cùng: “Là hắn ép chết bọn họ.”

Sắc mặt ảm đạm hẳn đi, Lệnh Viên chẳng thể nói được một câu nào. Thực ra, ngay từ lúc Ký An vương gia gọi nàng tới nói với nàng những lời đó, nàng sớm đã phát giác ra một số điều rồi. Hoàng đế nhất định đã nảy lòng nghi ngờ nhưng còn chưa có chứng cứ, Ký An vương gia không muốn cho hắn cơ hội nên lựa chọn cái chết.

Sau này thì sao?

Sau này sự việc chẳng lẽ cứ dây dưa mãi hay sao?

Nàng đã hứa với Tô Tố rằng khi Tô Tố còn sống sẽ không xảy ra chuyện giết chóc nữa, Doãn Duật cũng đồng ý với Dận vương sẽ không nhòm ngó ngai vàng nhưng Tân hoàng lại ép bọn họ không còn con đường nào khác.

Phản kích!

Bọn họ có thực lực đó sao?

Lệnh Viên thoáng ngẩn người , ba chữ ‘Diêu Hành Niên’ bất giác lại lóe lên trong đầu. Ký An vương gia nói đó là một người không cam tâm với hiện trạng, sau này ắt sẽ làm được việc lớn. Nhưng bây giờ Diêu Hành Niên chẳng qua chỉ là một phó tướng nhỏ nhoi, còn xa mới đủ sức kháng cự lại Hoàng đế. Hơn nữa, cũng còn cần y đồng ý mới được.

“Ẩn mình.” Lệnh Viên nhìn đăm đăm vào cặp mắt căm phẫn của Doãn Duật , dùng giọng kiên định nói.

Nàng sẽ không để Hạ Hầu vương phủ phải sống trong cảnh lo lắng nữa, sẽ không để hậu nhân của bọn họ phải gặp nguy hiểm nữa, nàng cần lặng lẽ chờ đợi một cơ hội.

Nước Di bây giờ cách Sùng KInh cả ngàn dặm xa xôi, núi cao Hoàng đế xa, muốn làm việc gì cũng rất dễ dàng.

Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.

Ba tháng sau, trong cung truyền ra tin tức Mục Chiêu nghi có thai. Hoàng đế cả mừng, mấy ngày sau liền tấn phong nàng ta làm Mục phi. Đến tháng mười, Mục phi sinh hạ một vị Công chúa , cũng là đứa con đầu tiên của Hoàng đế Đại Việt, được ban tên là Chiêu Dương, ngụ ý rằng đứa bé như ánh dương buổi sớm, hào quang tỏa khắp bốn phương.

Trong bữa tiệc đầy tháng của tiểu Công chúa, Hoàng hậu đột nhiên cảm thấy không khỏe, ngự y sau khi bắt mạch kiểm tra thì cả mừng, nói rằng Hoàng hậu cũng có thai được hơn hai tháng. Hoàng đế hay tin lại càng mừng rỡ tột cùng. Từ sau lần sảy thai trước, phượng thể của Hoàng hậu vẫn luôn không được tốt lắm, sau đó lại sảy ra việc vợ chồng Ký An vương gia đồng thời qua đời, nàng lại càng thêm ưu tư lo lắng. Các ngự y nghĩ đủ mọi cách cho Hoàng hậu điều dưỡng nhưng vẫn không cách nào trừ bỏ được hết tâm bệnh của Hoàng hậu.

Năm sau, Hoàng hậu hạ sinh được một Hoàng trưởng tử. Chỉ nửa năm sau đó, từ nước Di truyền đến tin tức Di Vương vừa có quý tử.

“Vậy sao?” Hoàng đế cẩn thận giao Hoàng trưởng tử trong tay cho nhũ mẫu, sau đó liền xoay người đi ra ngoài. Gã thị vệ vội vã đi theo, thấp giọng thưa: “Thưa vâng, Di Vương hậu đã chiếm con trai của Dụ phi về làm của mình.”

Bên tai Hoàng đế lại vang lên những lời mà Lệnh Viên đã nói với mình trước mộ Thiếu đế Bắc Hán năm xưa... Ta không giết được ngươi nhưng ngươi cũng không xứng làm cha của con ta, ta cũng quyết sẽ không sinh con cho ngươi.

Bây giờ nàng chiếm lấy con trai của Dụ phi, so với việc sinh con cho Doãn Duật lại càng khiến Hoàng đế cảm thấy bi ai hơn. Nàng muốn có đứa trẻ đó, chứng tỏ rằng nàng bằng lòng đi tranh giành sự sủng ái, chỉ bởi vì Doãn Duật. Sắc mặt Hoàng đế lạnh lẽo hẳn đi, sau đó, lại chậm rãi nở một nụ cười.

Vở kịch chiếm con tranh sủng diễn ra ở nước Di mặt khác lại nói với hắn rằng, thiên hạ đã thái bình. Có thời gian tranh sủng, vậy sẽ không còn thời gian mà để ý tới Sùng Kinh nữa.

Thời gian trôi đi, không có ai là vĩnh viễn không thay đổi.

“Nương nương , tại sao người lại đem tặng tiểu chủ nhân cho Vương hậu nương nương ?” Ả thị nữ hỏi với giọng không cam tâm.

Cặp đồng tử bất giác co rút lại, Dương Dĩnh thấp giọng quát: “Sau này không được nhắc đến chuyện này nữa.”

Nàng vốn cho rằng có đứa con rồi thì sau này coi như có được chỗ dựa cả đời, nào ngờ bụng của Vương hậu mãi không thấy lớn lên. Có một lần nàng vô ý nghe thấy Di Vương và đại phu nói chuyện với nhau trong phòng, loáng thoáng biết được Vương hậu trước đây đã từng bị thương tới thai khí, không dễ mang thai... Vương hậu bị thương tới thai khí khi nào? Dương Dĩnh không biết, và đây cũng không phải là chuyện mà nàng có thể hỏi tới.

Người ngoài đều cho rằng nàng nhận được hết sự sủng ái của Di vương cho nên mới sinh hạ được trưởng tử trước Vương hậu một bước, nhưng sự thực là như thế nào chỉ có bản thân nàng biết rõ. Huống chi, đứa con này còn là kết quả giao dịch giữa Di Vương và nàng. Đứa bé đi theo nàng không bằng đi theo Vương hậu, không ai hiểu điều này hơn nàng.

Sau này con trai nàng nhất định sẽ là Thế tử, tất cả mọi thứ của nhà họ Hạ Hầu đều sẽ thuộc về nó. Nhưng nếu đi theo một người mẹ không được sủng ái như nàng, kết cục của đứa bé hẳn cũng sẽ là không đắc sủng.

Đứa bé múm mĩm trước mắt khẽ khóc một tiếng, Lệnh Viên vội khom người xuống bế nó vào lòng. Thân thể mềm mại của đứa bé dán sát vào ngực nàng , đó là một thứ cảm giác khó có thể dùng lời miêu tả được. Nàng đã từng có Chiêu nhi, cũng từng bế, từng hôn thằng bé, vậy nhưng khi đó lại chẳng hề hay biết rằng thằng bé chính là con của mình.

Nàng vỗn cho rằng kiếp này mình sẽ không bao giờ được trải nghiệm cảm giác làm mẹ nữa, nhưng Dương Dĩnh lại nhất quyết giao đứa bé cho nàng nuôi.

Lệnh Viên hiểu được nỗi khổ tâm của Dương Dĩnh, cũng biết một khi tin tức này truyền tới Sùng Kinh, Hoàng đế sẽ có suy nghĩ như thế nào. Hơn nữa, tận đáy lòng nàng cũng thích trẻ con.


Doãn Duật đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cảnh này, trái tim không khỏi trào lên cảm giác xót xa. Y bước lên phía trước, vòng tay ôm lấy bờ vai thon của Lệnh Viên , thấp giọng nói: “Nàng sẽ có đứa con của mình. Ta sẽ tìm đại phu chữa trị cho nàng.”

Lệnh Viên thoáng ngẩn người , sau đó bèn cười gượng nói: “Không sao đâu, con của huynh cũng chính là con của muội.” Năm đó khi nàng sinh Chiêu nhi đã xảy ra việc gì, đến bây giờ nàng vẫn không nhớ được. Có lẽ, không nhớ được cũng là chuyện tốt.

“Kiều nhi...”

Nàng ngoảnh đầu lại nhìn y nói: “Phụ thân không muốn dòng tộc Hạ Hầu tiếp tục nhân đinh đơn bạc.” Đây cũng là lời tự đáy lòng nàng , không có một chút ghen tị nào. Hơn nữa, nàng tin rằng nàng nhất định sẽ không thất bại như Tiêu hậu. Nàng sẽ khiến cho người trong thiên hạ biết được, trong gia đình vương công quý tộc cũng thật sự có cảnh huynh đệ tương thân.

Mười năm dài đằng đẵng trôi qua, Hoàng đế rốt cuộc đã triệt bỏ sự giám sát đối với nước Di.

Diêu Hành Niên cũng từ một phó tướng nhỏ nhoi thăng lên làm Hữu tướng quân. Nghe nói trong Diêu phủ bây giờ có vô số mĩ nhân xinh đẹp, Diêu Hành Niên sớm đã không còn là thiếu niên đơn thuần như lần đầu gặp mặt Doãn Duật năm xưa. Dưới sự cám dỗ của lợi ích, con người ta thường càng lúc càng không biết thỏa mãn.

Trong quá trình sai người giám sát Diêu Hành NIên, Lệnh Viên đã dần dần nhận ra được dã tâm của y.

Ký An vương gia quả nhiên nói không sai.

Lệnh Viên thầm thở phào một hơi, khi cần thiết nàng có thể dùng tới con người này.

Trong cung thỉnh thoảng lại truyền ra tin tức Hoàng hậu mắc bệnh, nhưng trong tình hình bây giờ Lệnh Viên cũng không tiện vào cung thăm viếng.

Doãn Duật bám một tay lên thành cửa sổ, thấp giọng nói: “Ta đã hứa với Dận vương , sẽ không nhòm ngó ngai vàng.”

Lệnh Viên lại khẽ nở nụ cười: “Huynh có thể không nhòm ngó nhưng không thể không tranh thủ cho con trai của chúng ta. Cả đời này chúng ta đã phải chịu đủ nỗi nhẫn nhục rồi, không thể để Khâm nhi cũng như thế nữa.”

“Kiều nhi...”

“Muội đã đồng ý với đại tỷ, sẽ không để việc giết chóc tanh máu xảy ra, cho nên muội sẽ không lập mưu giết vua. Nhưng nếu có một ngày, Hoàng thượng băng hà, lòng người xao động, vậy thì đừng trách muội không khách sáo nữa. Đại Việt có một nửa cương thổ của Bắc Hán , cũng có một nửa giang sơn mà phụ thân huynh đánh hạ.” Lệnh Viên lạnh lùng cất tiếng, thù cũ hận mới, nàng không chính tay giết chết Tuân Kham là nương nhẹ tay lắm rồi.

Doãn Duật khép đôi mắt lại: “Nhưng thái tử là cốt nhục của đại tỷ.”

Lệnh Viên hờ hững nói: “Thiếp sẽ không giết nó.”

Thái tử điện hạ của Đại Việt tuy chỉ là một đứa bé ít tuổi nhưng Lệnh Viên thường xuyên nghe người ta nhắc tới sự thông minh và lương thiện của nó. Đứa con mà Tô Tố dạy dỗ nhất định sẽ là một người tốt bụng như nàng ta, có điều một người như thế hoàn toàn không thích hợp sống trong hoàng thất. Y chỉ có trí tuệ chứ không có phong thái của bậc vương giả. Không như Thế tử của nhà Hạ Hầu bọn họ, văn thao võ lược đều tinh thông, có thể công co thể thủ, biết khi nào nên tranh thủ, biết khi nào nên bỏ cuộc. Nàng muốn để nó có được sự thông minh quả cảm nh Thế Huyền , lại có được thân thể tráng kiện khỏe mạnh như Doãn Duật. Bao nhiêu nỗi không cam tâm và hối hận trước đây, nàng không cho phép xuất hiện trên người con trai mình.

Đại Việt năm Sùng Trinh thứ mười tám, Hoàng hậu Vân thị qua đời.

Năm Sùng Trinh thứ hai mươi mốt, Hoàng đế Đại Việt mắc bệnh nặng, tạm giao cho Thái tử trách nhiệm giám quốc.

Nước Di nhận được thánh chỉ của Hoàng đế, lệnh cho Di vương và vương hậu lập tức khởi hành tới Sùng KInh.

Thái tử đã triệu Di vương vào cung. lại là một mùa hoa tử vi nở, Lệnh Viên chậm rãi bước vào Cẩm Tú biệt uyển. Nơi tận cùng của con đường nhỏ, bên dưới khóm hoa tử vi, bóng dáng màu vang tươi đó đang ngồi tựa người vào cây cột trụ bên dưới hành lang.

Lệnh Viên lặng lẽ đi tới, dừng chân ngay trước mặt hắn. Hoàng đế ngước mắt lên nhìn nàng , thấy khuôn mặt nàng tràn ngập vẻ hờ hững không có một chút biểu cảm nào. Hắn lại khẽ nở nụ cười, đưa tay chỉ vào vị trí bên cạnh: “Ngồi đi.”

Sắc mặt hắn trắng bệch, có vẻ như không thể sống được bao lâu nữa.

Lệnh Viên hờ hững ngồi xuống, thản nhiên hỏi: “Triệu bọn ta về kinh là có việc gì?”

“Trẫm muốn gặp nàng.” Hắn chậm rãi cất tiếng.

Gặp nàng ? Lệnh Viên bất giác cười nhạt một tiếng, bao nhiêu năm nay, giữa hắn và nàng thật sự còn có một chút dây dưa nào nữa sao? Hắn căn bản không phải loại người rề rà làm việc theo cảm tính, đột nhiên lại nói ra một câu như vậy thực khiến người ta cảm thấy tức cười.

Hắn lại nói: “Lúc Tô Tố lâm chung, cô ấy đã nói gì với nàng ở trong phòng?” Dừng một chút, hắn lại bổ sung thêm: “Cô ấy và trẫm đồng sàng cộng chẩm với nhau bao nhiêu năm như thế, đến cuối cùng vẫn có chuyện dấu trẫm...”

Trong đáy mắt Lệnh Viên thoáng hiện một tia buồn bã. Năm đó, ở trước giường phượng, nữ tử đó yếu ớt cầm bàn tay nàng, ngẩn ngơ hỏi nàng hết lần này tới lần khác: “Huyên nhi, chuyện muội đã hứa với ta có còn nhớ không ? Có còn nhớ không ?”

Nàng đột nhiên nở nụ cười, không muốn giấu giếm hắn nữa: “Đại tỷ muốn ta hứa buông bỏ hận thù với ngươi.”

Hoàng đế hơi cau mày: “Vậy nàng nói thế nào?”

“Ta trả lời đại tỷ, khi tỷ ấy còn sống trên đời sẽ không để tỷ ấy phải nhìn thấy cảnh giết chóc.”

“Bây giờ, cô ấy đã chết rồi.” Hắn thở dài một tiếng nhưng không hề có sự sợ hãi.

Lệnh Viên bất giác nắm chặt bàn tay, đột ngột đứng bật dậy, cắn răng nói: "“ăm xưa ngươi lợi dụng ta dẫn binh vào Bắc Hán , hại chết Thế Huyền và Chiêu nhi, còn khiến Bắc Hán vong quốc, tất cả những chuyện này ta đều nhớ kĩ.”

Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ của nàng: “Nàng quả nhiên vẫn hận ta.”

Nàng nói tiếp: “Phụ thân và mẫu thân của Doãn Duật thật sự qua đời vì bệnh hiểm nghèo sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ bọn ta đều là kẻ ngốc, để mặc cho ngươi lừa gạt ư?”

Hoàng đế lại cười, nói: “Ta chẳng làm gì cả, là bọn họ tự chết đó thôi.”

Lệnh Viên căm phẫn quát: “Chẳng lẽ không phải là do ngươi hoài nghi...” Vừa nói tới đây nàng đã nhận ra mình lỡ lời.

Hoàng đế quả nhiên đã thu lại nụ cười, trầm giọng nói: “Nàng nghĩ trẫm hoài nghi điều gì?”

Lệnh Viên cẵn chặt môi, không nói thêm một chữ nào nữa. Hắn cúi đầu xuống khẽ ho mấy tiếng, sau đó bèn cất giọng xa xăm: “Nàng không nói thì thôi, dù sao lúc này cũng không còn kịp nữa rồi.”

Cặp mắt bất giác mơt to, Lệnh Viên buột miệng hỏi: “Cái gì không kịp nữa?” Khi nàng hỏi, thân thể không kìm được run lên lẩy bẩy.

Lời của hắn giống như một nhát búa nặng nề giáng xuống: “Trẫm bảo Thái tử hạ độc giết Di vương.”

Lệnh Viên gần như không đứng vững, loạng choạng lùi mấy bước về phía sau, rồi mới bám vào cây cột đứng vững lại được. Hoàng đế nhìn nàng chăm chú, bên khóe miệng hiện một nét cười giếu cợt: “Trẫm tự biết thời gian không còn nhiều nữa, tất nhiên phải làm một số việc cho Thái tử. Nếu không , nàng cho rằng trẫm triệu bọn nàng về đây làm gì? Nàng thật sự nghĩ trẫm muốn gặp nàng sao?”

Hắn quả nhiên vẫn là Tuân Châm năm xưa, vĩnh viễn biết rõ bản thân đang làm gì.

Lệnh Viên không thể kìm nén được nữa, xoay người chạy thẳng ra ngoài. Từ phía sau vang lên giọng nói yếu ớt của nam tử: “Người có lẽ đã được đưa về Ký An vương phủ rồi.”

Lệnh Viên thoáng dừng chân lại, ngay sau đó bèn lao nhanh ra ngoài. Nàng chạy một mach về Ký An vương phủ, càng tới gần đôi chân càng run rẩy dữ dội hơn.

Đêm đó, nàng cũng lao vào phòng của Phò mã như thế nhưng chỉ nhìn thấy thi thể đã lạnh băng. Bây giờ... Bây giờ còn bắt nàng phải chịu đựng thêm một lần nữa hay sao?

“Vương hậu...”

Đám người dưới sắc mặt đều trắng bệch, chỉ thấy Lệnh Viên lao thẳng vào trong phủ giống như phát điên.

“Doãn Duật .” Nàng đẩy cửa phòng ra, vội vã lao thẳng vào phía trong. Trên chiếc giường rộng lớn, nam tử đang nằm im lặng lẽ...

“Phụ hoàng.”

Giữa màn đêm tối mịt, giọng nói của Thái tử nhẹ nhàng vọng tới.

Hoàng đế xoay người lại, thấy Thái tử trong bộ đồ màu nhạt đang chậm rãi bước về phía mình. Đến gần rồi, y ới khom người đặt chiếc đèn lồng xuống hàng lan can, lại quỳ xuống trước mặt Hoàng đế.

Hoàng đế khẽ ho mấy tiếng, sau đó mới cau mày hỏi: “Con làm vậy là có ý gì?”

Thái tử cúi đầu thưa: “Nhi thần không làm theo như lời dặn của phụ hoàng.”

Sắc mặt biến đổi hoàn toàn, Hoàng đế buột miệng hỏi: “Y vẫn còn sống?”

Thái tử thưa: “Nhi thần không hiểu tại sao phụ hoàng lại đưa ra quyết định như vậy. Nhi thần xin phụ hoàng thứ tội.”

“Con... con...” Tia huyết sắc cuối cùng trên môi cũng đã tan đi, Hoàng đế ‘ọc’ một tiếng phun ra một ngum máu tươi. Thái tử cả kinh, hoang mang đỡ lấy tấm thân đang đổ gục xuống của hắn. Đám thị về bên ngoài nghe thấy tiếng động liền chạy tới, vội vàng khiêng Hoàng đế về cung.

....

“Doãn Duật , đừng chết, đừng đi. Đừng vứt muội lại một mình.” Lệnh Viên khàn giọng kêu lên.

Nàng nắm chặt lấy bàn tay y, trong cơn thoảng thốt dường như lại cảm thấy bàn tay y đang hơi động đậy. Lệnh Viên kinh hãi mở bừng mắt, quả nhiên nhìn thấy y đã mở mắt, còn nở một nụ cười yếu ớt với nàng : “Ta chưa chết.”

Chén rượu độc đó y mới nhấp môi một chút thì đã bị Thái tử phất tay áo hất đổ rồi.

Lệnh Viên hoang mang ngoảnh đầu sang hỏi vị ngự y đi theo Doãn Duật ra ngoài cung: “Vương gia sao rồi?”

Ngự y dè dặt đáp: “Di vương điện hạ uống nhầm rượu độc, may là không nhiều, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày là có thể loại trừ hết chât độc.”

Uống nhầm? Lệnh Viên cười nhạt một tiếng, chỉ hận không thể vung đao chém chết tên ngự y trước mặt này.

Đúng vào lúc này, trong cung chợt cho người tới bào tin bệnh tình Hoàng thượng trở nặng.

Doãn Duật gắng sức ngồi dậy, nơi đáy mắt rõ ràng tràn ngập vẻ ngạc nhiên. Lệnh Viên nhất quyết đòi theo ngự y vào trong cung.

Hoàng đế đã hôn mê được nửa canh giờ, sau khi chậm rãi tỉnh lại thì nghe tin Lệnh Viên đã vào cung. Hắn không ngờ tới thời khắc này mà nàng còn chủ động vào cung như thế.

Có gã thái giám đi vòng tới khom người hành lễ với Lệnh Viên: “Hoàng thượng cho mới Vương hậu nương nương vào.”

Nàng cũng đang muốn vào trong đây.

Phía sa màn, Hoàng đế ngồi tựa lưng vào chiếc gối mềm, trong dáng vẻ hết sức gầy guộc yếu ớt, vừa thở dốc vừa nhìn nữ tử đang chậm rãi cất bước đi vào.

“Y chưa chết...” Hắn lẩm bẩm cất tiếng, trong giọng nói tràn ngập sự tiếc nuối.

Trong lòng đã chất chứa đầy nỗi căm hận, Lệnh Viên bước thẳng lên phía trước, ghé sát vào bên tai hắn nói khẽ: “Không phải ngươi vẫn luôn luôn muốn biết Tiên đế giám sát cái gì sao? Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết bí mật của Ký An vương phủ sao? Vậy hôm nay ta sẽ nói cho ngươi biết. Thái tử quá lương thiện yếu đuối, sẽ chẳng thể làm được việc lớn đâu.”

Cặp đồng tử của Hoàng đế bất giác co rút lại, chỉ nghe nàng nói tiếp: “Doãn Duật chính là dòng máu còn sót lại của Lương Vương năm xưa. Đợi sau khi ngươi chết, thiên hạ sẽ trở thành thiên hạ của họ Hạ Hầu. Nếu không phải hôm nay ngươi muốn ra tay giết Doãn Duật, ta vốn cũng không định tuyệt tình như thế.”

Khi nghe nàng nói tới dòng máu còn sót lại của Lương Vương, tròng mắt Hoàng đế đã suýt rớt ra rồi. Lại nghe nàng nói thiên hạ sẽ trở thành thiên hạ của họ Hạ Hầu, Hoàng đế liền gắng sức ngồi thẳng dậy, đưa tay chụp về phía nàng. Nhưng lúc này Lệnh Viên đã đứng dậy bước ra xa, vừa khéo nhìn thấy ngự y bưng chén thuốc đi vào, theo sau là ấy ả cung nữ có trách nhiệm bón thuốc.

Hoàng đế chẳng còn sức mà đứng dậy, chỉ biết trừng mắt lên nhìn Lệnh Viên. Nếu có thể, lúc này hắn nhất định còn muốn giết luôn cả Lệnh Viên nữa.

Hắn cắn chặt răng, dùng hết toàn bộ sức lức trong người, nhưng từ trong lồng ngực lại chỉ có thể bật ra hai chữ - Thái tử.

Cách lúc trời sáng còn một canh giờ, đột nhiên có tin Hoàng đế băng hà truyền ra. Quả nhiên đúng như Lệnh Viên nghĩ, Hoàng đế chết quá đột ngột, triều định đại loạn.

Lệnh Viên sớm đã rời cung, trên đường đi còn gặp Diêu Hành Niên dẫn quân tới để bảo vệ hoàng cung. Trong khoảng khắc đi sát qua bên cạnh y, nàng có thể nìn thấy rõ sự cuồng ngạo và dã tâm trong mắt người này. Suốt mấy chục năm về sau, Lệnh Viên thường xuyên nghĩ nếu biết trước những việc sẽ xảy ra sau này, liệu khi đó nàng có còn sử dụng Diêu Hành Niên không ?

Chỉ đáng tiếc, trong cuộc sống không tồn tai chữ nếu.

Về sau, trong cung truyền ra tin tức, Thái tử chết trong một trận lửa lớn ly kỳ đêm đó.

Ngoại thích họ Hạ Hầu một mình nắm giữ đại quyền.

Năm ngày sau, Thế tử của nhà họ Hạ Hầu đăng cơ, đổi cuốc hiệu Việt thành Chu.

Tại sao Di vương không đăng cơ, có rất nhiều nguyên nhân được đồn ra ngoài.

Có người nói Di vương đã mắc bệnh nặng, chẳng còn sống trên đời được bao lâu nữa. Cũng có người nói Di vương thanh tâm quả dục, không muốn ngồi lên ngai vàng.

Hơn nữa, từ đó về sau, không còn người nào nhìn thấy Di vương ở nước Di.

Trong khu rừng rậm rạp, một nam một nữ bước từ trên xe ngựa xuống. Phía bên cạnh vẫn là dòng suối rì rào chảy, ngôi đình hóng mát sát bên bờ suối cũng vẫn còn, chỉ là đã lại càng cũ kĩ hơn xưa.

Doãn Duật dắt tay Lệnh Viên , thấp giọng nói: “Ta vẫn luôn muốn quay lại Lạc huyện ngắm cảnh xưa, hôm nay rốt cuộc đã có thời gian rồi.” Y vừa nói vừa không kìm được cúi đầu khẽ ho mấy tiếng.

Lệnh Viên xoay người lại, lấy một chiếc áo choàng từ trên xe ngựa xuống khoác lên cho y, cau mày trách cứ: “Đại phu nói huynh bị nhiễm phong hàn, bảo phải ở lại khách điếm nghỉ ngơi, vậy mà huynh cứ không nghe.”

Y khẽ nở nụ cười nói: “Kiều nhi, nàng nhớ không , chúng ta đã gặp nhau ở chính nơi này đấy.”

Lệnh Viên thầm xao xuyến trong lòng, nàng tất nhiên vẫn nhớ như in.

Nàng còn nhớ câu đầu tiên mà y nói với nàng chính là “ta biết cô”, vừa nghĩ tới đây liền không kìm được cúi đầu cười khẽ.

Doãn Duật nắm chặt lấy bàn tay nàng , chậm rãi đi về phía chùa Ngọc Tuyền ở sâu trong khu rừng.

Từ khi rời khỏi nơi này, Lệnh Viên chưa từng quay lại.

Chùa Ngọc Tuyền vẫn hệt như xưa, chỉ là đã đổi phương trượng khác, bây giờ gặp Lệnh Viên và Doãn Duật cũng không nhận ra, thấy bọn họ ăn mắc đẹp đẽ thì cũng chỉ coi là khách quý. Hai người cùng dâng hương, sau đó chậm rãi đi vào nội viện, muốn thăm thú khu nhà mà Lệnh Viên từng ở trước kia, đột nhiên lại nhìn thấy một bóng người vội vã đi qua trước mặt.

Lệnh Viên không khỏi kinh ngạc, buột miệng gọi: “Anh Tịnh .”

Người đó đột nhiên ngẩn người, hồi lâu sau mới ngoảnh đầu lại. Cặp mắt loáng cái đã nhạt nhòa nước mắt, Anh Tịnh vội vàng chạy tới quỳ xuống trước mặt Lệnh Viên , nghẹn ngào nói: “Công chúa ... Công chúa . Đúng là người rồi.”

Lệnh Viên đưa tay đỡ thị dậy. Nàng đã từng ngầm phái người đi dò la tin tức của Anh Tịnh nhưng xuốt thời gian dài vẫn không có tin tức gì, không ngờ hôm nay lại thấy thị ở đây.

“Bao nhiêu năm nay em vẫn luôn ở chùa Ngọc Tuyền sao? Vậy tại sao không tới tìm ta?” Lệnh Viên nắm chặt lấy bàn tay Anh Tịnh , kích động đến nỗi gần như không khống chế được bản thân mình.

Nụ cười trên khuôn mặt thoáng qua một tia buồn bã, Anh Tịnh cúi đầu đáp: “Năm đó nô tì về Bắc Hán tìm Công chúa nhưng không tìm được, mà lại gặp... gặp Bùi đại ca.”

“Bùi Nghị.” Lệnh Viên giật mình thốt lên.

Giọng nói của Anh Tịnh chùng hẳn xuống: “Bùi đại ca bị thương nặng, vẫn luôn hôn mê bất tỉnh nhưng trong miệng cứ lẩm bẩm gọi tên Hoàng thượng .”

Thế Huyền ư? Lệnh Viên không khỏi cảm thấy khó hiểu: “Không phải y ở cùng một chỗ với sư thúc ta sao? Sao lại ở nơi này?”

“Là nô tì mang y đến chùa Ngọc Tuyền đấy. Năm đó Bắc Hán hốn loạn, nô tì không có nơi nào để đi, đành thueey xe ngựa mang y đến nơi này. Đại phu nói đầu của y bị thương qua nặng, bao nhiêu năm nay mà y vẫn chưa từng tỉnh lại lần nào. Nô tì cũng từng tới Khương Châu định tìm Bùi thiếu gia, nhưng người của Bùi phủ lại nói không hề biết Bùi Nghi, còn nói Bùi phủ trước giờ chưa từng có vị tiểu công tử nào.” Anh Tịnh nói tới đây liền kích động đến nỗi ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy. “Khi đó bên cạnh Bùi đại ca không có ai chăm sóc, nô tì lại được biết Công chúa đã được gả cho Thế tử gia, cho nên... cho nên mới không đi tìm Công chúa.”

Đầu ngón tay run lên lẩy bẩy, Lệnh Viên bất giác lùi về phía sau mấy bước.

Doãn Duật đưa tay đỡ lấy thân thể nàng , lại nắm chặt bàn tay lạnh băng của nàng . Cặp mắt Lệnh Viên thoáng mở to, sau khoảng khắc, hai bóng hình trong ký ức đó dần dần hợp lại làm một....


Hết

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 82 posts ]  Go to page Previous  1 ... 5, 6, 7, 8, 9


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download