Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 15 Dec 2017 15:30




Post new topic Reply to topic  [ 183 posts ]  Go to page Previous  1 ... 15, 16, 17, 18, 19
Author Message
PostPosted: 21 Aug 2016 13:22 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 20 : Giang Sơn Mỹ Lệ Đến Mấy ... Cũng Không Sánh Được Với Nàng


“Ta chỉ hy vọng hài nhi của mình không sợ trời không sợ đất, vậy cũng là dạy hư sao?” Hách Liên Ngự Thuấn sảng khoái cười lớn. Hai năm qua sống cuộc sống bình thản như vậy đã khiến hắn cảm nhận được sự vui vẻ chưa từng có.

“Nhưng con người không thể không sợ hãi điều gì!” Sở Lăng Thường nhẹ nhàng cười.

Hách Liên Ngự Thuấn đặt cây lược xuống, dứt khoát kéo Sở Lăng Thường ngồi lên đùi mình, ôm lấy nàng từ phía sau, hơi nghiêng đầu hít thật sâu mùi hương thơm ngát từ thân thể nàng, “Đúng là mỗi người đều có nỗi sợ hãi đối với một chuyện hoặc một người nào đó!”

“Thật sao? Vậy còn chàng?” Sở Lăng Thường bị hơi thở nóng rực của hắn làm cho hơi ngứa ngáy, khẽ cười né tránh đôi môi hắn, dịu dàng cất tiếng trêu chọc.

Cánh tay vòng qua hông nàng hơi siết chặt lại, ánh mắt nhìn nàng càng thêm chan chứa thâm tình, “Điểm yếu của ta chính là nàng cùng Tề nhi, hai người chính là lẽ sống của cả đời ta.”

Sở Lăng Thường quay đầu nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn cực kỳ kiên định thì một niềm hạnh phúc êm đềm lại dâng tràn trái tim nhỏ bé. Nàng khẽ than nhẹ một tiếng, vùi vào trong lồng ngực hắn, cảm thụ từng nhịp đập vững vàng của trái tim hắn, để niềm hạnh phúc kia nhẹ nhàng lan tràn như thủy triều.

Hách Liên Ngự Thuấn chưa từng nói với nàng chữ “yêu” mà nàng cũng không muốn hỏi tới. Có những cảm xúc không cần nói ra lời, nàng vẫn có thể tự cảm nhận được. Hắn là một nam nhân sâu sắc cho nên những cảm xúc trong lòng hắn còn sâu đậm hơn cả sự tưởng tượng của nàng, thâm tình tựa biển.

Hồi lâu sau, nàng mới ngẩng đầu lên, “Ngự Thuấn, chàng thật sự định ở Ấp Thành cả đời? Chẳng lẽ không màng đến Đại Tần hay sao?”

Nàng biết rõ Hách Liên Ngự Thuấn là người anh dũng thiện chiến, muốn hắn buông bỏ tất cả ở nơi sơn cốc cùng tòa thành nhỏ này thì thực không ổn. Hiện giờ thời thế đang tới, từ Ấp Thành tiến tới Đại Tần chính là cơ hội tốt.

Hách Liên Ngự Thuấn nâng tay lên, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ hàng lông mày thanh tú của Sở Lăng Thường, cong môi cười nhẹ, “Ta nói rồi, giang sơn có mỹ lệ hơn nữa cũng không sánh được với hàng lông mày này của nàng.”

Sở Lăng Thường khẽ cười, dịu dàng đặt một nụ hôn lên đôi môi hắn…

Bắc quốc, cung điện của Thiền Vu…

Phong cảnh nơi này vẫn như trước, chỉ có những gương mặt xưa giờ đã hoàn toàn đổi khác. Hiện giờ cánh cửa đông cung đã có chủ nhân mới là Vu Đan, mà hắn cũng rất ra sức tận hưởng, liên tiếp cưới thêm mấy vị quận chúa xinh đẹp, ngày ngày uống rượu ca múa. Làm thái tử như vậy cũng được coi là tiêu dao.

Hoa Dương công chúa bởi mất đi Thượng Phúc vương nên đã trở nên si ngốc, cả ngày ngồi ôm gối nói năng lung tung. Ban đầu còn khiến Vu Đan cảm thấy phiền lòng nhưng dần dần hắn cũng chẳng buồn quản nữa.

Thân thể Thiền Vu tuy rằng đã khá hơn trước nhưng mỗi một ngày qua đi cũng dần suy yếu. Lại nhìn đến kim trướng ngày càng vắng lặng thì ông ta lại càng thêm u sầu. Nhớ lại lúc xưa, Hách Liên Ngự Thuấn có thể cùng ông ta tranh luận, mà nay cảnh đó đã sớm không còn.

Yên thị thì càng thê thảm hơn. Kể từ khi lợi dụng Hách Liên Ngự Thuấn để diệt trừ mấy người Sở Lăng Thường, thành công đưa Vu Đan lên làm thái tử thì Thiền Vu Quân Thần đối với bà ta càng ngày càng lạnh nhạt. Vu Đan cũng bởi chuyện khi xưa bà ta ngoan độc hạ lệnh bắn chết Thượng Phúc vương nên vẫn luôn để trong lòng. Bà ta cả ngày nằm bẹp một chỗ, Vu Đan cũng không tới thăm được mấy lần.

Một ngày nọ, Vu Đan rốt cục cũng tới chỗ của Yên thị sau khi bà ta đã sai người tới thúc giục nhiều lần. Hắn lười biếng bước vào trong trướng, vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt, ngồi xuống một chỗ cách khá xa Yên thị.

Tỳ nữ bên cạnh Yên thị đỡ bà ta dậy, ngồi dựa vào một bên. Yên thị đau lòng nhìn con trai mình, khẽ lắc đầu, “Ta biết trong lòng ngươi vẫn còn hận ta, nhưng ngươi không thử suy nghĩ một chút xem. Nếu như ban đầu ta không làm vậy thì sao có thể tiêu trừ chướng ngại cho ngươi chứ? Đám người Sở Lăng Thường còn chưa diệt trừ, ngươi vĩnh viễn cũng không ngồi lên được ngôi vị thái tử, vĩnh viễn không có khả năng trở thành Thiền Vu mới.”

Vu Đan có chút xem thường, cầm lấy một miếng điểm tâm trên mâm cắn một chút rồi lại phun ra, “Nói như vậy tức là ta phải đa tạ mẫu hậu? Chỉ tiếc, ngôi vị thái tử kia là dùng tính mạng hài nhi của ta để đổi lấy!”

Yên thị bi thương nhìn hắn, “Tại sao cho tới bây giờ ngươi vẫn không hiểu rõ nỗi khổ của ta? Hài tử không còn ngươi có thể sinh đứa khác. Hoa Dương công chúa dù sao cũng là người của Hán cung, ai dám bảo đảm cô ta sẽ không phải gian tế giống Nam Hoa? Lại nói mẫu tử liền tâm, khi Thượng Phúc vương lớn lên, nếu như cũng bất trung với Hung Nô ta thì phải làm sao?”

“Mẫu hậu suy nghĩ thật chu đáo, vậy sao còn để cho Nam Hoa ở lại bên cạnh Thiền Vu?” Vu Đan khẽ cười lạnh.

“Ngươi cho rằng ta muốn vậy sao? Hiện giờ mỗi ngày cô ta đều ở bên cạnh Thiền Vu, cho dù ta muốn đối phó cũng không thể hạ thủ. Nam Hoa này sớm muộn cũng trở thành một mối họa lớn. Mục đích cô ta ở lại bên cạnh Thiền Vu tuyệt đối không đơn giản như vậy. Ban đầu khi cô ta cùng Dạ Nhai Tích rời đi, ta đã có chút nghi ngờ. Nói không chừng, giờ cô ta đang muốn báo thù.” Yên thị tức giận gằn từng tiếng.

Vu Đan đứng dậy, lạnh nhạt nói, “Nếu như mẫu hậu hôm nay gọi ta tới là vì muốn đối phó với Nam Hoa, vậy ta xin cáo từ. Mẫu hậu nếu đã biết Nam Hoa khó đối phó, vậy ta tự nhiên cũng không thể làm được gì. Ta cũng không muốn bị phụ vương truất đi ngôi vị thái tử.”

Yên thị nhìn hắn bằng vẻ mặt tràn ngập thất vọng, “Ngươi coi mẫu hậu là người thế nào? Ngươi là hài nhi của ta, ta làm sao có thể hại ngươi? Hôm nay gọi ngươi tới đây không phải vì đối phó với Nam Hoa mà ta muốn nói cho ngươi biết cần phải đề phòng Hách Liên Ngự Thuấn.”

Vu Đan nghe vậy thì cực kỳ sửng sốt, “Hách Liên Ngự Thuấn? Hắn còn có gì cần phải đề phòng? Phụ vương đã cho hắn tới cai quản Ấp Thành, giờ binh quyền cũng không còn trong tay hắn, cho dù muốn tạo phản cũng không có khả năng.”

“Ngươi thật đúng là đứa nhỏ ngốc nghếch! Hách Liên Ngự Thuấn là người cực kỳ thâm hiểm. Hai năm trước, hắn không chỉ lừa chúng ta mà còn lừa gạt tất cả dân chúng Hung Nô. Dạo trước có thám tử báo về, nói ở Ấp Thành nhìn thấy một nữ tử cực kỳ giống Sở Lăng Thường. Bí mật tra xét mấy tháng trời mới phát hiện người đó chính là Sở Lăng Thường. Cô ta không những không chết mà còn sinh cho Hách Liên Ngự Thuấn một đứa con trai.”

Vu Đan nghe đến đây, bàn tay cũng run lên va vào ly trà bên cạnh khiến nó rơi xuống vỡ tan làm cho tỳ nữ hầu điện phải vội vàng tiến lên thu dọn.

“Ngươi cũng sợ phải không?”

Giọng nói của Yên thị liền chuyển thành nghiêm trọng

“Hách Liên Ngự Thuấn đã dùng hỏa hình để lừa gạt tất cả mọi người. Hiện giờ tuy rằng hắn không có binh quyền trong tay, nhưng uy vọng của hắn đối với binh lính Hung Nô vẫn còn rất lớn. Đừng quên, bên cạnh hắn còn có Hổ Mạc cùng một đám thân tín. Những kẻ đó cực kỳ kiêu dũng thiện chiến không thể xem thường. Hơn nữa hắn còn có người nối nghiệp. Xét theo tính cách của hắn thì nhất định sẽ lại lần nữa đoạt về hết thảy, ngươi chớ nên xem nhẹ!”

Hai năm trước, vì muốn tránh đi tai mắt thế gian, Yên thị đã đem tất cả những người, những bản ghi chép có liên quan đến việc của Hách Liên Ngự Thuấn cùng Sở Lăng Thường tiêu trừ sạch, mục đích chính là để cho người ta dần dần quên lãng tất cả những chuyện này. Nhưng hôm nay sóng gió lại tái khởi, bà ta thực sự sợ Hách Liên Ngự Thuấn sẽ trở lại.

Vu Đan vừa nghe, hai chân đã hoàn toàn mềm nhũn, vội vàng tiến lên nói, “Mẫu hậu, ta phải làm thế nào mới ổn?”

Yên thị đau lòng nhìn Vu Đan, than nhẹ một tiếng rồi vỗ vỗ bờ vai hắn

“Ngươi chỉ cần ổn định phía phụ vương mình, những thứ khác cứ để cho ta. Ta có thể vì ngươi giết bọn chúng một lần thì cũng có thể giết lần thứ hai. Ấp Thành là cửa ngõ để tới Đại Tần, cho dù bọn chúng bỏ mạng ở đó, Thiền Vu cũng không lập tức biết chuyện. Yên tâm đi, mẫu hậu đã sắp xếp xong xuôi hết thảy.”

Lúc này Vu Đan mới yên tâm gật đầu một cái, tảng đá lớn trong lòng cũng tạm thời rơi xuống.

Một cung nữ vẫn đứng hầu ngoài cửa điện cũng lặng lẽ rút lui…

Phủ Tả Cốc Lễ vương…

“Tin này chính xác chứ?” Y Trĩ Tà nhíu chặt chân mày, chậm rãi đi đi lại lại trong sảnh.

Cung nữ báo tin liền tiến lên, “Vương gia, tin này cực kỳ chính xác, nô tỳ đã nghe rất rõ ràng. Yên thị đã sắp xếp nhân thủ bên đó cả rồi.”

“Từ đây tới Ấp Thành đường xá xa xôi, bà ta có thể phái đi bao nhiêu sát thủ? Không phải định điều một chi binh đấy chứ?” Y Trĩ Tà ngồi xuống, sắc mặt hơi tái đi.

“Chỉ sợ…” Cung nữ kia khẽ thở dài một tiếng

“Phía Đại Tần có người sẽ nghe theo sự sắp xếp của Yên thị. Vương gia chẳng lẽ đã quên, Yên thị có quan hệ thân thích với một chi vọng tộc ở Đại Tần hay sao?”

Y Trĩ Tà chợt hiểu ra, lập tức đứng bật dậy

“Lập tức điểm một đội kỵ binh, chuẩn bị khoái mã, ta muốn lập tức chạy tới Ấp Thành.”

Một ngày nọ, ánh nắng không hề xuất hiện, trời còn bất ngờ đổ mưa. Những giọt mưa tí tách rơi xuống tạo thành một cảm giác lạnh buốt thấm sâu vào lòng người. Từng cơn gió lúc sáng sớm thổi qua mang theo hơi lạnh cùng một chút mùi máu tanh thoang thoảng.

Đó là mùi của con mồi lúc đang hấp hối.

Ngoài Hổ Mạc, Thanh Tụ cùng Tề nhi đều theo lên núi săn thú để góp phần náo nhiệt nhưng bởi trời bất ngờ đổ mưa khiến sự hăng hái của mọi người đều bị chững lại.

“Sao lại mưa chứ? Vừa mới đây mà đã có thể mưa ngay được. Xem ra trước khi ra cửa phải nhờ tiểu thư đoán trước mới được.” Thanh Tụ khẽ cằn nhằn.

Vẫn đi ở phía trước, trong lòng Hách Liên Ngự Thuấn lại dâng lên một nỗi phiền não không tên, trái tim cũng thắt lại bởi một nỗi đau đớn vô cớ.

Lúc mọi người về đến tịnh xá, Tề nhi là người đầu tiên chạy vào phòng. Hách Liên Ngự Thuấn cùng Hổ Mạc vừa tháo con mồi xuống thì đã nghe Tề nhi khóc chạy ra, nắm vạt áo Hách Liên Ngự Thuấn, “Không thấy mẫu thân đâu cả!”

Hách Liên Ngự Thuấn cực kỳ sửng sốt, bước nhanh vào trong phòng. Căn phòng vốn tề chỉnh đã bị xới tung lên. Trái tim hắn chợt dâng lên một nỗi kinh hoàng. Ngay lúc đó, hắn cũng lập tức nhìn thấy một tờ giấy bị thanh đao nhỏ ghim lên vách tường. Giật lấy tờ giấy, khi đôi mắt sắc bén như chim ưng của Hách Liên Ngự Thuấn nhìn hết hàng chữ trên đó thì cũng là lúc vẻ lạnh lẽo trên gương mặt càng trở nên sâu đậm.

Hổ Mạc cùng Thanh Tụ cũng vội vã tiến lên xem xong thì ngây ngẩn cả người. Trên tờ giấy ghi, “Muốn gặp người, tới cốc khẩu cách tịnh xá mười dặm!”

“Tiểu thư bị người bắt đi rồi?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tụ đã trở nên trắng bệch.

Ánh mắt Hách Liên Ngự Thuấn đột ngột trở nên căng thẳng, bàn tay cũng siết chặt lại thành nắm đấm. Cách tịnh xá nơi sơn cốc này mười dặm có một hẻm vực, bởi hàng năm có rất nhiều sương mù ở đó nên được gọi là Cô Vụ Cốc. Hơn nữa, cũng chẳng có mấy người dám lui tới vì ở nơi đó sinh trưởng rất nhiều loại thực vật kịch độc.

Hổ Mạc lo lắng lên tiếng, “Sợ rằng ở đó có cạm bẫy. Đối phương là ai, tại sao lại bắt phu nhân đi? Chúng ta phải cẩn thận đối phó mới được.”

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, Hách Liên Ngự Thuấn cắn răng nói, “Chuẩn bị ngựa!”

Hổ Mạc nghe vậy mà sững sờ.

“Thanh Tụ, ngươi ở lại đây, tìm mấy người tới bảo vệ!” Hắn dặn dò mấy câu rồi lập tức bước ra khỏi phòng.

Tuy trong lòng rất lo lắng nhưng Hổ Mạc vẫn lập tức chuẩn bị ngựa tốt, đồng thời còn tụ họp những người thân tín lại, một đường đi theo Hách Liên Ngự Thuấn, hướng về phía Cô Vụ Cốc với tốc độ nhanh nhất.

Tại Cô Vụ Cốc, mưa phùn liên miên khiến màn sương mù nơi đáy cốc càng thêm dày đặc. Tiến vào cốc, Hách Liên Ngự Thuấn ghìm cương ngựa, hơi lạnh cùng vẻ âm u của nơi này nhanh chóng vây lấy thân thể cường tráng của hắn.

Khẽ giơ tay ra hiệu, thủ hạ thân tín sau lưng Hách Liên Ngự Thuấn đều dừng cả lại.

Không cần phải tìm kiếm nhiều, hắn đã thấy Sở Lăng Thường bị treo lơ lửng trên một cây khô lớn, phía dưới là một vực thẳm. Cả khuôn mặt nàng bởi bị mưa phùn thấm ướt đã lộ ra sắc tái nhợt. Hai bên nàng có hai gã đại hán thô kệch canh giữ, bọn chúng đều mặc y phục vải thô, không nhìn ra là người phương nào nhưng sau lưng hai gã đó còn có hai đội binh mã mà cho dù luận tướng mạo hay cách ăn mặc đều không giống người Hán hay Hung Nô. Bọn chúng có đôi mắt sâu, tròng mắt màu lam, dáng vóc cực cao lớn. Hách Liên Ngự Thuấn có thể nhận ra ngoại trừ hai gã đứng bên Sở Lăng Thường thì đám binh mã kia đều là người của chi vọng tộc tại Đại Tần.

Một gã trong số đó thấy Hách Liên Ngự Thuấn tới liền cười lạnh, “Không hổ là thái tử tiền nhiệm của Hung Nô, quả nhiên đủ can đảm!”

Một tên khác lại lạnh lùng quát lên, “Kêu thuộc hạ của ngươi lui ra ngoài cốc khẩu, nếu không phu nhân ngươi sẽ mất mạng.” Nói xong, hắn đem một cây đao lớn trực tiếp đặt lên cổ Sở Lăng Thường, kề sát đến nỗi một dòng máu đỏ thẫm liền theo lưỡi đao chảy xuống.”

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 21 Aug 2016 13:29 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 21 : Hương Tiêu Ngọc Vẫn


“Dừng tay!” Đôi mắt lạnh băng của Hách Liên Ngự Thuấn tràn ngập sự tức giận hướng thẳng về phía gã đại hán đối diện. Bàn tay hắn hơi nhấc lên, ra ám hiệu cho đám người Hổ Mạc lập tức lui ra phía cốc khẩu.

Hổ Mạc vô cùng kinh hãi nhưng không dám vọng động, cũng không thể làm gì khác hơn là dẫn theo các tay chân thân tín tạm thời lui về phía cốc khẩu.

“Ha ha…Hách Liên Ngự Thuấn…thì ra ngươi cũng có điểm yếu!” Gã đại hán phía bên phải mặt mũi cực kỳ dữ tợn, cất tiếng cười vô cùng đắc ý.

Sở Lăng Thường thấy Hách Liên Ngự Thuấn cho tay chân lui xuống hết liền gắng hết toàn lực hướng về phía hắn hô to

“Ngự Thuấn, chàng mau rời khỏi nơi này, không cần lo cho ta!”

Những kẻ này khí thế vô cùng hung hãn, lại có thể huy động cả chi vọng tộc của Đại Tần kia thì tuyệt đối không phải người đơn giản. Xem chừng bọn chúng muốn gây bất lợi cho Hách Liên Ngự Thuấn.

“Lăng Thường, nàng sao rồi?” Hách Liên Ngự Thuấn cất tiếng hỏi, đáy mắt tràn ngập sự lo lắng cùng thương yêu vô hạn.

Sở Lăng Thường liều mạng lắc đầu, cơn đau ngói ở ngực lại bắt đầu khuếch tán, trong miệng cũng ngập tràn vị tanh của máu, “Ta không sao, chàng không cần lo cho ta, ngàn vạn lần cũng không cần lo cho ta. Nếu không, ta sẽ hận chàng cả đời!” Nàng không thể trở thành gánh nặng cho hắn nữa. Hai năm nay, sống cuộc sống bình an vui vẻ đã khiến nàng cảm thấy rất mãn nguyện. Nếu như nàng bị kẻ khác đem thành công cụ để uy hiếp hắn, như vậy nàng tình nguyện chặt đứt tơ tình để bảo đảm hắn được bình an.

Hàng lông mày cương nghị trên khuôn mặt anh tuấn của Hách Liên Ngự Thuấn nhíu chặt lại. Vết máu đỏ thẫm nơi cổ Sở Lăng Thường đã nhuộm đỏ cả hai trong mắt hắn. Giọng nói đầy uy lực của Hách Liên Ngự Thuấn khẽ quát lên, “Các ngươi rốt cục là người phương nào? Có bản lãnh thì ra đây quang minh chính đại đấu với ta, sao phải làm chuyện hèn hạ với một nữ nhân như vậy?” Toàn thân hắn tản ra hơi thở kinh người, con ngươi tối sầm lại mang sự lạnh lẽo cùng cuồng nộ khiến người ta nhìn qua cũng phải rùng mình.

“Hách Liên Ngự Thuấn, chúng ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi, có oán thì oán chính ngươi có quá nhiều kẻ thù.” Gã đại hán mặt sẹo hung tợn nói, “Hôm nay, hoặc là để lại mạng của ngươi, hoặc là ngươi tận mắt nhìn thấy phu nhân mình mất mạng. Ta cũng muốn xem xem, một thái tử Hung Nô - chiến tướng nơi sa trường sẽ phải chọn lựa thế nào?”

“Hay cho câu phụng mệnh làm việc! Ta cũng muốn hỏi ngươi xem là ngươi phụng mệnh kẻ nào đây?” Hách Liên Ngự Thuấn lạnh lùng quát lên, đôi mắt sắc bén như chim ưng kín đáo quan sát đám binh mã vọng tộc Đại Tần đang bao vây sơn cốc. Bọn chúng ước chừng có khoảng trăm tên. Vừa nói bước chân của Hách Liên Ngự Thuấn vừa chậm rãi di động, chuẩn bị lúc cần thiết sẽ cho đối phương sự phản kích trí mạng.

Tầm nã một mình hắn, cần gì phải tốn nhiều công sức, huy động nhiều người đến vậy? Có thể làm như thế cũng chỉ có một mình Yên thị ở Hung Nô mà thôi.

Một gã đại hán khác có mặt mũi còn hung ác hơn tên vừa rồi, trên mặt hắn còn có một vết sẹo lớn do đại đao để lại. Gã đó nâng bàn tay lên chụp xuống bả vai Sở Lăng Thường, tăng thêm lực mạnh đến nỗi cơ hồ muốn đem xương cốt của nàng bóp vụn.

Hách Liên Ngự Thuấn thực sự kinh hoàng, bàn tay cũng siết chặt lại.

Mồ hôi lạnh từ trên trán Sở Lăng Thường không ngừng chảy xuống, nàng gắt gao cắn chặt răng, cố nén sự đau đớn không hề kêu than dù chỉ một tiếng.

“Hách Liên Ngự Thuấn, ta cảnh cáo ngươi đừng khinh suất vọng động. Tính mạng của nữ nhân này đang nằm trong tay ta. Ngươi thấy túi thuốc này không?” Gã mặt sẹo lấy từ trong ngực áo ra một túi nhỏ, lạnh lùng cười, “Giờ nữ nhân của ngươi đã bị ta cho uống kịch độc, giải dược hiện đang ở trong tay ta. Nếu ngươi dám động đậy dù chỉ một chút ta sẽ đem nữ nhân của ngươi cùng giải dược ném xuống đáy cốc.”

“Rốt cuộc các ngươi muốn thế nào?” Hách Liên Ngự Thuấn có thể nhìn ra sắc mặt Sở Lăng Thường đã có sự không ổn. Cho dù không bị trúng độc, bị treo trong mưa lâu như vậy thì nàng cũng không chịu nổi.

Gã mặt thẹo liền nhếch môi cười lạnh, “Hách Liên Ngự Thuấn, ngươi không biết ta sao? Còn nhớ năm năm trước, ngươi cùng Thiền Vu chinh chiến Tây Vực, ta thiếu chút nữa chết dưới đao của ngươi. Trên người ta lúc đó còn bị trúng mấy mũi tên liền, may nhờ ông trời thương xót vẫn để cho ta sống. Gương mặt của ta cũng bị chính ngươi hủy đi, hôm nay ta cũng muốn xem xem xương cốt của ngươi cứng cỡ nào. Nữ nhân của ngươi sẽ rất nhanh chóng bị độc phát mà bỏ mạng. Ngươi muốn lấy giải dược cứu người? Được, qua đây mà lấy!”

“Ngự Thuấn…không được….chàng đi mau….mang Tề nhi đi mau!” Sở Lăng Thường lo lắng hướng về phía hắn hô to, sắc môi cũng dần chuyển thành màu xanh tái. Nàng quả thực đã bị bắt uống kịch độc cho nên lúc này càng không thể liên lụy đến Hách Liên Ngự Thuấn.

“Thật sự tình thâm ý trọng, nhưng dài dòng quá!” Gã mặt phị đứng bên cạnh thô lỗ lên tiếng rồi nâng tay phải lên, một thanh trủy thủ sắc bén tỏa ra sát khí lạnh băng lập tức hạ xuống.

“Dừng tay…” Hách Liên Ngự Thuấn kinh hoàng, thất thanh hét lên.

“Hự…” Sở Lăng Thường bị đâm một đao đau thấu xương nhưng vẫn gắt gao cắn chặt môi hệt như trước. Môi nàng bị cắn chặt đến nỗi tứa máu, mùi máu tươi trong miệng cùng máu từ trên đầu vai chảy xuống nhanh chóng thẫm đấm bầu không khí.

“Lăng Thường!” Hách Liên Ngự Thuấn đau đớn gầm lên, thanh âm tựa như có thể chấn động cả núi sông. Đôi mắt tràn đầy lửa hận của hắn hướng về tên mặt phị, “Ta nhất định sẽ tự tay giết chết ngươi!”

“Ta biết võ công của ngươi cao cường, nhưng có ích lợi gì? Ngay cả nữ nhân mình yêu thương cũng không bảo vệ được, còn muốn giết ta sao? Đúng là vọng tưởng!” Gã mặt phị lại cười lạnh, “Dĩ nhiên, ngươi có thể lập tức bỏ đi, những binh lính này dĩ nhiên không phải đối thủ của ngươi. Ta sẽ lập tức cắt đứt sợi dây này để cho nữ nhân kia rơi xuống đáy cốc.”

Hách Liên Ngự Thuấn không thể nhịn thêm nữa, gầm lên một tiếng, bàn tay vung lên, thân thể cao lớn theo đó vọt lên phía trước, đôi mắt lạnh băng khiến người ta hít thở không thông lóe lên sát khí, “Khốn kiếp!”

“Bắt hắn! Sẽ có thưởng lớn!” Tên mặt sẹo bị khí thế của Hách Liên Ngự Thuấn uy hiếp vội vàng ra lệnh cho bọn thuộc hạ xông lên.

Bọn lính dưới trướng gã mặt sẹo lập tức hăng hái hẳn lên, đem Hách Liên Ngự Thuấn vây chặt lấy.

“Thả nàng ra! Mạng của ta ở đây, các ngươi có bản lãnh cứ tới lấy đi!” Lo ngại cho thương thế của Sở Lăng Thường, hắn không hề phản kháng mà khoanh tay đứng đó, lạnh lùng ngạo nghễ nhìn thẳng vào vô số cây trường mâu trước mặt, ánh mắt vẫn cực kỳ kiên định, thanh âm băng lãnh cơ hồ đâm thủng màng nhĩ của những kẻ xung quanh.

Trong lòng đám người Hổ Mạc đã sớm thấp thỏm không yên.

“Làm sao bây giờ? Chúng ta xông vào giết chúng đi thôi!”

“Đúng vậy, chờ thêm nữa không chừng xảy ra chuyện mất.” Hai người vừa lên tiếng là Ô Khả cùng Thuẫn Mông. Hai năm qua, bọn họ vẫn nhất mực đi theo Hách Liên Ngự Thuấn.

Hổ Mạc thực sự muốn xông vào hơn bất kỳ người nào, nhưng theo tình thế vừa rồi, Sở Lăng Thường bị treo ở nơi vách đá, chỉ cần mạo hiểm thất bại một chút sẽ tạo thành sai lầm lớn. Chi vọng tộc ở Đại Tần kia lòng dạ thực vô cùng độc ác, bọn chúng đã có chuẩn bị mới tới, tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ.

“Tất cả các ngươi xuống ngựa, từ rừng rậm tiến vào, cẩn thận tránh bị đối phương phát hiện!”

Tất cả thuộc hạ thân tín khẽ gật đầu, lập tức hành động.

Ở bên này sơn cốc, gã mặt sẹo thấy Hách Liên Ngự Thuấn bị đám lính vây chặt, trong lòng cũng cảm thấy vững tin hơn. Gã khẽ cất tiếng cười âm hiểm, “Hách Liên Ngự Thuấn, giải dược ở đây, lên mà lấy!” Vừa nói gã vừa hất hàm.

Hách Liên Ngự Thuấn cười lạnh một tiếng, trong lòng hoàn toàn chỉ có sự an nguy của Sở Lăng Thường. Đầu vai nàng đã sớm bị máu nhuộm đỏ, kéo dài thêm nữa nhất định sẽ mất mạng. Hắn cũng không chần chừ thêm nữa, lập tức bước nhanh về phía gã mặt thẹo.

“Ngự Thuấn….đừng…quản ta…” Sở Lăng Thường khó nhọc nhìn hắn tiến lên từng bước, trên gương mặt tuyệt mỹ đã không có lấy một tia huyết sắc nhưng vẫn quật cường như trước.

Gã mặt thẹo liền phẩy tay một cái…

Mấy mũi trường mâu liền hướng về phía Hách Liên Ngự Thuấn đâm tới, mà bàn tay rắn như thép của Hách Liên Ngự Thuấn cũng lập tức đoạt lấy cây trường mâu đâm lén kia, xoay ngược tay lại khiến cả đám lính đang xông lên kia bị kình lực mạnh mẽ của hắn đẩy lùi ra xa. Cùng lúc đó, mũi trường mâu cũng đâm thẳng vào yết hầu tên đánh lén khiến hắn lập tức mất mạng.

“Ngươi muốn thấy cô ta bỏ mạng?” Tên mặt phị kia thấy vậy thì cực kỳ hoảng sợ, giơ truỷ thủ lên ra ý muốn cắt đứt sợi dây trói trên cổ tay Sở Lăng Thường.

Thân thể Hách Liên Ngự Thuấn đột nhiên run lên, siết chặt lấy cây trường mâu trong tay, nhìn chằm chằm về phía Sở Lăng Thường. Sau một khắc, hắn nâng trường mâu lên, cứng rắn bẻ gãy thành từng đoạn.

“Không….” Sở Lăng Thường nghẹn ngào kêu lên.

Bọn lính kia cũng lập tức nhân cơ hội xông lên, trường mâu lại lần nữa đâm tới…

“Hự…” Chân mày Hách Liên Ngự Thuấn nhíu chặt lại, bàn tay hơi vận một chút lực, cầm chặt lấy mũi mâu đâm vào ngực mình, vẫn như cũ tiến từng bước khó nhọc về phía Sở Lăng Thường.

“Đừng, đừng mà…” Nước mắt không ngừng lăn xuống trên gương mặt nàng.

Sau lưng lại có mấy cây trường mâu đâm vào thân thể hắn khiến toàn thân hắn lảo đảo rồi khuỵu xuống, quỳ một gối trên đất, khoé miệng cũng đã chảy máu nhưng vẫn cố mượn lực của cây trường mâu kia để đứng dậy, ánh mắt vẫn luôn ngó chừng Sở Lăng Thường.

Màn lệ đã hoàn toàn che mờ đôi mắt của Sở Lăng Thường, nàng dồn hết sức lực gắng gượng kêu lớn, “Hách Liên Ngự Thuấn, chàng hãy nghe cho kỹ, nghe kỹ…”

Hách Liên Ngự Thuấn chật vật ngẩng đầu nhìn nàng….

“Chăm sóc Tề nhi…” Sở Lăng Thường đã không còn sức lực, sắc mặt trong suốt tựa như có thể tan biến bất kỳ lúc nào, nước mắt cùng máu cũng đã hoà vào nhau. Nàng nhìn hắn, trên môi dâng lên một nụ cười vô lực để lộ lúm đồng tiền

“Ngự Thuấn, chàng nhất định phải rời khỏi nơi này. Nhớ kỹ lời của ta, đừng làm gì vì ta nữa!”

Nói xong, nàng hướng về phía gã mặt sẹo, nhấn mạng từng lời, “Ta sẽ không để ngươi làm hại Ngự Thuấn, tuyệt đối không!”

Nói xong, nàng hung hăng cắn mạnh xuống đầu lưỡi mình khiến mảng lớn máu dọc theo khoé miệng chảy xuống.

Gã mặt sẹo tuyệt đối không ngờ tới nàng sẽ làm như vậy nên hoàn toàn ngây ra, gã đại hán bên cạnh cũng hoảng sợ lùi về sau mấy bước.

“Lăng Thường….” Trái tim Hách Liên Ngự Thuấn trong nháy mắt như bị xé nát, hắn dùng toàn lực hét lớn một tiếng, bàn tay cứng rắn đưa lên rút mũi trường mâu trước ngực ra cắm thẳng xuống đất, bàn tay kia cũng kéo nốt cây trường mâu đâm sau lưng ra, lia ngang một đường quét thẳng vào đám lính đang vây quanh.

Tất cả đám lính kia như nhìn thấy ma quỷ hiện hình, vạn lần cũng không dám nghĩ vào giờ phút này hắn còn có sức phản kích lớn như vậy.

Một mũi trường mâu xé gió bay đi, cắm thẳng vào mặt gã mặt phị khiến hắn kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã nhào xuống vực. Gã mặt sẹo thấy vậy cũng luống cuống cả lên, vội vã hô, “Bắt lấy hắn!”

Đúng lúc này, Hổ Mạc dẫn người vọt vào. Trận chém giết thật sự bắt đầu. Hách Liên Ngự Thuấn dùng hết toàn lực vọt lên trước, Hổ Mạc ở phía sau hiệp trợ, đao quang kiếm ảnh loé lên chớp nhoáng. Gã mặt sẹo phản ứng không kịp, trên người trúng liền mấy đao, cuối cùng cánh tay hung hăng giơ lên cắt đứt dây thừng. Cùng lúc đó, một mũi tên lạnh lẽo cũng bắn thẳng tới với lực cực mạnh, đem thân thể hắn đẩy ngã nhào về vực thẳm phía sau.

“Lăng Thường…” Dây thường đứt cũng là lúc Hách Liên Ngự Thuấn liều mạng nắm lấy một đầu dây kia, không để ý tới vết thương trên người đang chảy máu ròng ròng, cố sức kéo Sở Lăng Thường lên.

Mặt của Sở Lăng Thường đã sớm không còn huyết sắc. Hách Liên Ngự Thuấn đem nàng ôm vào trong ngực mình, trường bào trên người hắn đã loang lổ vết máu, không biết là của nàng hay của hắn nữa.

Ngón tay mảnh khảnh cố gắng nâng lên, khẽ vuốt gương mặt cương nghị của hắn, trong mắt là sự thâm tình cùng chút cố chấp. Nàng vừa rồi đã cắn đứt đầu lưỡi, lời nói cũng không còn rõ ràng, hơn nữa kịch độc phát tác. Nàng biết, mình đã không còn sống được bao lâu nữa.

“Ngự Thuấn….chàng…phải sống….vì ta….vì Tề nhi…”

Màu máu đỏ sẫm đã nhuốm đầy con ngươi Hách Liên Ngự Thuấn, “Lăng Thường, ta lập tức đưa nàng về, ta sẽ tìm đại phu tốt nhất cho nàng.”

Sở Lăng Thường vô lực lắc đầu, lệ nóng từ hốc mắt rơi xuống, thần khí trong đôi mắt càng lúc càng tan rã nhưng vẫn như trước cố gắng nhìn vào đôi mắt Hách Liên Ngự Thuấn, buồn bã nở nụ cười yếu ớt, đôi môi tái nhợt khẽ động

“Ngự Thuấn…kiếp này có thể gặp chàng….thật tốt…kiếp sau….nhất định….nhất định phải tìm được ta…” Thanh âm của nàng càng ngày càng yếu, ngón tay cũng chậm rãi trượt khỏi gương mặt hắn, rơi xuống…

“Lăng Thường….” Hách Liên Ngự Thuấn run run khẽ vuốt ve gò má nàng, từ trên gương mặt nam tử chưa từng biết đến rơi lệ nơi sa trường khốc liệt, một giọt lệ nóng từ khoé mắt hắn chảy xuống rơi trên trán Sở Lăng Thường. Hắn khó nhọc cúi người, hôn thật sâu lên trán nàng, giọng nói trầm thấp đầy thâm tình khẽ vang lên

“Lăng Thường….kiếp sau ta nhất định sẽ tìm được nàng….đời đời yêu thương….kiếp kiếp không rời…”

“A….” Nơi sơn cốc, tiếng hét đầy đau khổ của Hách Liên Ngự Thuấn vang vọng khắp chốn.

Khi Y Trĩ Tà thúc khoái mã chạy tới tịnh xá thì nơi này máu đã chảy thành sông.

Hai ngày sau, chi vọng tộc ở Đại Tần kia chỉ trong một đêm hoàn toàn bị tru diệt, dân chúng trong thành nghe tới tên Hách Liên Ngự Thuấn đã kinh hồn táng đảm. Yên thị nhận được tin dữ đau đớn phun ra một búng máu tươi, ngã bệnh không dậy nổi.

Chi vọng tộc kia giống như tay chân của bà ta, Hách Liên Ngự Thuấn đã trực tiếp chặt đi thế lực nâng đỡ đó khiến từ nay bà ta ở trong triều không còn chỗ đứng nữa.

Ngày thứ ba, ánh mặt trời vừa ló dạng, nơi tịnh xá vẫn tràn ngập cánh hoa đào nhẹ bay.

Bên ngoài tịnh xá có mấy trăm kỵ mã đã chờ sẵn, hơn nữa Y Trĩ Tà còn mang theo một đạo kỵ binh tới khiến khí thế vô cùng hùng hậu.

Một hồi lâu sau, Hách Liên Ngự Thuấn ôm Sở Lăng Thường từ trong đi ra. Trên người hắn là bộ chiến y dính đầy máu tươi của người vọng tộc Đại Tần. Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, nét mặt khô cứng không hề nhìn thấy chút biểu cảm.

Tề nhi còn nhỏ, không hiểu rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Thanh Tụ khóc đến khan cả tiếng nên cũng theo đó khóc lớn, đi lên kéo kéo chiến y của Hách Liên Ngự Thuấn

“A đa, mẫu thân tại sao vẫn bất tỉnh? Là Tề nhi không ngoan chọc mẫu thân giận sao? Tề nhi sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà. A đa, người mau kêu mẫu thân tỉnh lại đi!”

Gương mặt Hách Liên Ngự Thuấn rốt cục cũng có lại thần sắc, ngồi thấp xuống, đem hài nhi ôm vào trong ngực, đau lòng nói, “Tề nhi ngoan, mẫu thân đã quá mệt mỏi nên phải ngủ một thời gian rất dài mới có thể tỉnh lại.”

“Thời gian rất dài là bao lâu ạ?” Tề nhi khóc thút thít hỏi.

Hách Liên Ngự Thuấn nâng tay lên, khẽ xoa đầu Tề nhi

“Chờ Tề nhi trưởng thành, mẫu thân sẽ tỉnh lại. Tề nhi phải ngoan ngoãn nghe lời Hổ Mạc nhị thúc cùng Thanh Tụ di nương. Phải ngoan, biết không?”

“Vâng!” Tề nhi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Hách Liên Ngự Thuấn

“A đa, người phải đợi mẫu thân tỉnh ngủ sao? Đến lúc đó người sẽ cùng mẫu thân tới tìm Tề nhi phải không?”

Hách Liên Ngự Thuấn kéo Tề nhi lại, đem gò má mình áp vào gương mặt nhỏ nhắn của con, thanh âm nghẹn ngào vang lên

“Đúng vậy, A đa phải chờ mẫu thân tỉnh lại. Tề nhi có thúc bá ở bên cạnh, nhưng mẫu thân không có ai làm bạn sẽ rất cô đơn. A đa phải ở bên nàng!”

Tề nhi nghe lời khẽ gật đầu, khuôn miệng nhỏ nhắn mếu máo cũng nín khóc.

Y Trĩ Tà bước tới rồi ngồi thấp xuống, hai ngày nay sắc mặt ông ta cũng vô cùng tiều tuỵ. Chăm chú ngắm nhìn đôi mắt đã nhắm lại của Sở Lăng Thường, Y Trĩ Tà thấp giọng nói

“Ngự Thuấn, nếu như ngươi không muốn tới Đại Tần, vậy chúng ta đưa Lăng Thường cùng Tề nhi về Hung Nô. Ngươi đã diệt trừ vọng tộc Đại Tần, Yên thị đã không thể gây nghiệt được nữa. Ta nhất định vì Lăng Thường đòi lại công đạo này.”

Hách Liên Ngự Thuấn nhìn Sở Lăng Thường vùi trong ngực mình, đau khổ cười một tiếng

“Lăng Thường không có ở đây, giang sơn còn có ý nghĩa gì? Lăng Thường đã từng nói, đại vận của Hung Nô đã qua, ta tin lời nàng!”

Ngón tay thon dài của Hách Liên Ngự Thuấn quyến luyến vuốt ve gò má Sở Lăng Thường, trên người nàng giờ đã lau sạch vết máu nên dáng vẻ trông như đang ngủ, vẫn tuyệt mỹ như khi còn sống.

“Ngươi muốn đi đâu?” Y Trĩ Tà không kìm được liền hỏi.

Hách Liên Ngự Thuấn ngẩng lên

“Ta muốn tìm cho Lăng Thường một chỗ thật an tĩnh để ngủ. Còn nhớ băng phách thạch mà ngài từng nói không? Cho dù thế nào, ta cũng phải tìm được nó!”

“Ngươi muốn đi tới nơi lạnh giá đó?” Y Trĩ Tà sửng sốt hỏi thêm.

Hách Liên Ngự Thuấn không nói gì nữa, đứng dậy ôm Sở Lăng Thường lên xe ngựa xong, xoay người nhìn về phía Y Trĩ Tà rồi nhìn về phía mấy người Hổ Mạc. Hắn ôm lấy Tề nhi đi về phía Hổ Mạc

“Hổ Mạc, Tề nhi từ nay về sau giao cho ngươi. Lăng Thường đã từng nói, sau thiên tai, ở Hung Nô sẽ có một số lượng lớn dân cư bỏ ra đi. Ngươi cùng thân tín đưa những người đó tới Đại Tần, sau này vĩnh viễn cũng đừng trở về Hung Nô nữa. Đại Tần sẽ là bầu trời riêng của các ngươi!”

Hổ Mạc siết chặt nắm tay, cố nén bi thương, gật đầu, “Mạt tướng cẩn tuân sứ mạng, nhất định sẽ nuôi dưỡng Tề nhi nên người!”

Thanh Tụ nức nở tiến lên, “Để cho nô tỳ ở bên cạnh tiểu thư đi!”

“Thanh Tụ, ngươi phải thay ta cùng Lăng Thường chăm sóc Tề nhi!” Hách Liên Ngự Thuấn khẽ nói.

Trên bầu trời, một đám mây u ám chợt kéo đến che đi ánh mặt trời.

Nhìn mọi người lần cuối, đem Tề nhi giao cho Thanh Tụ xong, Hách Liên Ngự Thuấn liền leo lên xe ngựa. Phu xe lập tức gia roi, tất cả thân tín đều lập tức quỳ gối tiễn biệt.

Bên trong xe, Hách Liên Ngự Thuấn đem Sở Lăng Thường ôm vào trong ngực, từ ống tay áo lấy ra mệnh phù, bi thống cầm lấy truỷ thủ khắc lên đó tám chữ

“Thế thế nan tu, sinh sinh khước thác.”

Rồi sau đó, hắn đeo mệnh phù vào đai lưng nàng, bàn tay trìu mến khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại, ở bên tai nàng khẽ thì thầm

“Lăng Thường, từ nay về sau, ta sẽ không rời xa nàng nữa!”

Xe ngựa lặng lẽ rời đi, cánh hoa đào theo gió rơi rụng tựa như một linh hồn tán lạc.

Năm Tiền Nguyên thứ bảy (năm 150 trước Công nguyên) Hán Cảnh Đế lập Lưu Triệt làm thái tử Đại Hán. Ba năm sau, Hán Cảnh Đế băng hà, Lưu Triệt lên ngôi, xưng là Hán Vũ Đế, khai sáng ra vương triều cường thịnh phồn vinh nhất thời Tây Hán. Lưu Triệt cũng hoàn thành di nguyện của tiên hoàng, truy phong Sở Lăng Thường làm “Đại Hoàn Dư” được lập bài vị đặt ở Kim Lăng để hậu nhân bái tế.

Một ngày kia, trong số nữ tử tiến cung, Vũ Đế thấy một nữ tử vô cùng giống Sở Lăng Thường, hệt như nàng đang hiện ra ngay trước mắt vậy. Gọi đến hỏi chuyện, nữ tử đó xưng tên là Vệ Tử Phu, Vu Đế cực kỳ yêu thương, đưa vào hậu cung sủng ái suốt đời.

Năm Nguyên Sóc thứ ba (năm 126 trước Công nguyên) Thiền Vu Quân Thần của Hung Nô qua đời. Nam Hoa công chúa liên hợp với Tả Cốc Lễ vương Y Trĩ Tà trước phế Yên thi, sau đánh bại thái tử Vu Đan khiến hắn phải chạy sang hàng Đại Hán. Không lâu sau Y Trĩ Tà trở thành Thiền Vu mới, Vu Đan uất ức sinh bệnh mà chết. Nhưng lúc này Hán triều ở Trung Nguyên cũng bước vào thời kỳ cường thịnh nhất. Khi cuộc chiến giữa hai nước lại lần nữa nổ ra, quân chủ lực của Hung Nô bị Vệ Thanh suất lĩnh đại quân Hán triều tiêu diệt gần như toàn bộ. Y Trĩ Tà không đành lòng nhìn sinh linh đồ thán nên để một bộ phận về hàng Đại Hán.

Cũng vào tháng Ất Mão năm này, Hung Nô phân thành hai miền Nam - Bắc, ứng với lời Sở Lăng Thường đã từng nói

“Nguyên Sóc Ất Mão vận tinh bắc tẩu, ứng thiên nhi hành, thuận tắc an, nghịch tắc tang. Nhớ kỹ, chớ nên vì một người mà làm nguy hại đến dân chúng, mọi sự phải lấy thiên hạ làm trọng.

Mà thời gian này cũng không ai nghe được tin tức về Hách Liên Ngự Thuấn cùng Sở Lăng Thường. Nhưng cũng có người nói rằng ở nơi cực hàn kia có trông thấy một nam tử, ngày ngày canh giữ một cỗ quan tài băng trước mặt. Trong cỗ quan tài băng đó có một nữ tử dung mạo tuyệt thế. Nam tử kia cũng chưa từng rời khỏi nàng, cô độc sống nốt quãng đời còn lại.

Dĩ nhiên, câu chuyện đó cũng dần trở thành một giai thoại, rồi cuối cùng lại biến thành truyền thuyết. Chuyện nào thật, chuyện nào giả, không ai hay biết.

Vật đổi sao dời, năm 400 sau Công nguyên, sự thống trị của đế quốc La Mã ngày một suy yếu. Trong thời gian này, một đội quân Hung Nô tới từ phương Đông do A Đề Lạp thống lĩnh đã càn quét khắp lục địa Á Âu, trực tiếp khiêu chiến ngôi vị bá chủ với đế quốc La Mã. Năm 448 đến 450, đế quốc Hung Nô dưới sự dẫn dắt của A Đề Lạp đã mở ra một trang sử mới cực thịnh, phía đông kéo dài tới biển Aral, phía tây tới bờ Đại Tây Dương, phía nam bắt đầu từ sông Danube, phía bắc tới biển Baltic. Không ai biết rõ đội quân thần bí đông phương kia rốt cuộc đến từ nơi nào, nhưng trong dã sử Bắc Âu có đề cập đến một cách không chính thức rằng A Đề Lạp thống lĩnh dân tộc Hung Nô kia là hậu duệ của gia tộc Hách Liên, nhưng vì sao người của gia tộc Hách Liên lại mai danh ẩn tích thì không có tài liệu khảo cứu nào ghi chép lại.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 21 Aug 2016 13:35 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 22 : Vĩ Thanh


Thời gian: Cuối thu, tháng 10 năm 2010.

Lại là một trận mưa lớn trút xuống, từng hạt mưa lớn bằng hạt đậu đập rào rào vào kính xe rồi nhanh chóng bị cần gạt nước xua đi. Ánh sáng nhạt trong xe hắt lên từng đường nét trên gương mặt cương nghị của Hách Liên Túc Thiên. Nâng cổ tay liếc nhìn đồng hồ, đôi môi mỏng của hắn hơi cong lên rồi lập tức đạp mạnh chân ga khiến chiếc xe lao vút đi, bỏ lại đằng sau những vệt nước mưa không ngừng bắn tung lên.

Mấy ngày trước, Hách Liên Túc Thiên đã trải qua một sự việc kỳ lạ, hắn vô duyên vô cớ bất tỉnh, hơn nữa khi tỉnh lại thì thấy người nhà đều nhìn chằm chằm mình bằng ánh mắt như thể nhìn thấy ma quỷ. Sau đó hắn mới biết, lúc hắn tỉnh lại kia thì người nhà đang chuẩn bị tang lễ, tất cả giới truyền thông cũng đều đưa tin hắn bất ngờ bỏ mạng.

Chuyện này cũng khiến Hách Liên Túc Thiên cảm thấy cực kỳ quái dị nhưng kết quả kiểm tra sức khỏe toàn diện cho thấy tất cả đều ổn. Sau đó cũng có chuyên gia y học kết luận rằng trường hợp của hắn là một tình huống cực kỳ hiếm gặp. Con người đôi khi cũng xuất hiện trạng thái chết giả, nhưng nguyên nhân của chuyện đó thực sự thế nào thì không ai giải thích được.

Cuộc sống vốn có rất nhiều chuyện không thể giải thích một cách rõ ràng.

Chuyện đầu tiên Hách Liên Túc Thiên làm sau khi tỉnh lại là tìm kiếm mệnh phù kia. Qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn một mực nghiên cứu lịch sử Tây Hán. Trải qua quá trình khai quật các cổ vật thời Tây Hán và cả thời kỳ Hung Nô còn chưa phân Nam - Bắc, thực tế đã chứng minh rằng có rất nhiều sự kiện lịch sử đã bị hiểu sai lệch. Cho tới giờ, hắn đều dựa theo yêu cầu của gia tộc tìm kiếm một đạo mệnh phù. Hắn từng xem xét tộc phổ, trong đó có ghi chép lại đạo mệnh phù kia có liên quan đến một câu chuyện xa xưa.

Nhưng chẳng qua đó chỉ là truyền thuyết!

Trong truyền thuyết, đạo mệnh phù kia vốn được truyền lại từ thời Ân - Thương, được tổ tiên hắn dùng làm mệnh phù lãnh binh tác chiến. Tổ tiên hắn cùng với mệnh phù đó ở nơi sa trường luôn bách chiến bách thắng nhưng về sau mệnh phù kia đã được chôn theo nữ tử mà tổ tiên hắn yêu thương. Các đời sau vẫn luôn tìm kiếm đạo mệnh phù này bởi là người của gia tộc Hách Liên, bọn họ luôn tin tưởng vào sự tồn tại của truyền thuyết này.

Ban đầu, Hách Liên Túc Thiên vốn không cùng quan điểm với người trong gia tộc, hắn cho rằng đó bất quá chỉ là truyền thuyết mà thôi. Nhưng kể từ khi nhìn thấy nữ tử nằm trong cỗ quan tài băng kia, hắn luôn cảm thấy ngọc bội đeo bên hông nàng có mấy phần tương tự. Lần nữa lật giở tộc phổ, cẩn thận xem xét việc ghi chép mô tả của tổ tiên về mệnh phù kia, hắn càng thêm khẳng định. Thứ trên người nữ tử trong cỗ quan tài băng đó đang đeo không chừng chính là mệnh phù của gia tộc Hách Liên.

Nghĩ tới đây, Hách Liên Túc Thiên lại tăng tốc xe. Nếu như mệnh phù là thật, như vậy nữ tử trong chiếc quan tài băng kia nhất định có mối liên hệ với tổ tiên gia tộc Hách Liên cho nên hắn muốn trở lại hiện trường lần nữa để tra xét.

Xe đã chạy suốt một ngày một đêm, đến khi tới được lăng mộ, bầu trời vẫn còn âm trầm một mảng. Khu ngoại vi lăng mộ có rất nhiều nhân viên khảo cổ, trong đó cũng có không ít người Hách Liên Túc Thiên quen biết.

Trong tim chợt dâng lên một nỗi sợ hãi vô cớ, hắn vội bước nhanh tới trước. Một số người nhận ra hắn cũng cực kỳ hoảng sợ, còn tưởng là gặp được ma quỷ. Mà hắn cũng không có thời gian giải thích, chỉ bước vội xuống gian phòng dưới lòng đất.

Nhiệt độ trong căn phòng dưới lòng đất vẫn hệt như mấy ngày trước nhưng khung cảnh thì đã hoàn toàn đổi khác. Chỗ vốn đặt chiếc quan tài băng kia hiện giờ đã trống không, xung quanh đó chỉ có một vài nhân viên đang chuyên tâm làm việc.

Ánh mắt Hách Liên Túc Thiên tràn ngập nỗi khiếp sợ. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

“Hách Liên tiên sinh? Là cậu sao?” Sau lưng hắn, một giọng già nua khẽ vang lên.

Hách Liên Túc Thiên quay đầu nhìn lại, “Giáo sư Phó?”

Giáo sư Phó là người của viện khảo cổ, cả đời ông đều nghiên cứu về lịch sử Hán triều, trong nước cũng hiếm có được người có hiểu biết sâu sắc về lịch sử thời Hán như ông. Bởi Hách Liên Túc Thiên đã từng tới hỏi giáo sư một số vấn đề rồi sau đó cũng thường xuyên qua lại nên giao tình giữa hai người họ rất tốt.

Giáo sư Phó bước lên, gỡ mắt kiếng lau lau, đến khi nhìn rõ ràng người đàn ông trước mặt thì mới giật mình.

“Cậu? Không phải cậu đã….”

“Giáo sư Phó, chuyện dài lắm, sau này có dịp tôi sẽ kể sau. Nhưng theo tôi biết, mấy ngày trước đây không phải nơi này còn có một cỗ quan tài băng hay sao? Sao giờ này lại không thấy nữa?” Hách Liên Túc Thiên trầm giọng hỏi dồn.

Giáo sư Phó bất đắc dĩ thở dài, khẽ lắc đầu một cái, “Có lẽ đó chính là sự nuối tiếc lớn nhất của giới khảo cổ. Tôi biết cỗ quan tài băng mà cậu nói tới. Vào ngày hôm sau khi có tin cậu xảy ra chuyện, người của viện khảo cổ cũng phát hiện ra lăng mộ này rồi lần lượt kéo tới. Bọn họ không chỉ bị cỗ quan tài băng làm cho kinh hãi mà còn bị dung mạo của nữ tử nằm trong đó làm cho động tâm. Lúc tôi nhìn thấy cỗ quan tài băng đó lần đầu tiên đã cảm thấy có gì đó không ổn nhưng bọn họ cứ kiên trì muốn mở quan ra để tiến hành nghiên cứu. Bọn họ còn cho rằng có thể bảo tồn nó giống như khi khai quật lăng Mã vương khi xưa. Ai ngờ…”

Nói tới đây, trong mắt giáo sư Phó lại dâng lên một nỗi tiếc hận, có thể khiến người đối diện tưởng tượng được chuyện xảy ra kế tiếp sẽ khiến người ta cả đời khó quên.

“Bọn họ mở nắp quan tài? Sau đó thì sao? Đã xảy ra chuyện gì?” Hách Liên Túc Thiên chỉ cảm thấy nơi ngực lại dâng lên một nỗi đau đớn quen thuộc, cảm giác hệt như lần đầu tiên thấy cỗ quan tài băng vậy.

“Khi bọn họ mở nắp quan tài băng, ánh sáng tím ở bên trong đó chỉ trong chớp mắt đã hoàn toàn tan biến. Mọi người còn chưa kịp có phản ứng thì nữ tử bên trong đã lập tức hóa thành chất lỏng, cùng cỗ quan tài băng nhanh chóng hòa vào nhau, thời gian trước sau chưa tới năm giây.” Sau lưng Hách Liên Túc Thiên, một cô gái nhẹ nhàng lên tiếng, êm ái thay giáo sư Phó kể lại câu chuyện.

Hách Liên Túc Thiên quay đầu nhìn lại thì thấy cô gái kia chỉ khoảng hai mươi tuổi, trên người khoác một chiếc áo lông trắng, mái tóc dài óng ả khẽ buông xuống bờ vai, gương mặt trái xoan với những đường nét thanh tú đẹp không lời nào tả xiết. Đôi mắt của cô gái đó trong veo như nước, giọng nói dịu dàng dễ nghe. Cô gái này…Ánh mắt Hách Liên Túc Thiên hơi ngơ ngẩn, nơi ngực lại có cảm giác giống như bị một tảng đá lớn hung hăng đè xuống. Hắn có một cảm giác rất quen thuộc, quen thuộc như thể đã từng gặp cô ấy ở nơi nào đó rồi đột nhiên mới nhớ tới chuyện không may xảy ra mấy đêm trước…

Cô gái cũng ngẩng đầu nhìn Hách Liên Túc Thiên. Dáng dấp hắn cực kỳ cao lớn, gương mặt với những đường nét anh tuấn đầy mạnh mẽ, đôi mắt màu hổ phách thâm u. Thấy hắn nhìn mình không chớp mắt, trong đôi mắt cô gái kia đầu tiên có chút sửng sốt, sau đó mới ngượng ngùng cười, “Chúng ta đã gặp nhau rồi!”

Hách Liên Túc Thiên chỉ cảm thấy tận đáy lòng trào dâng một cảm giác ấm áp, khẽ đáp lại, “Phải, chúng ta đã gặp nhau rồi!” Hắn có thể hiểu ý của cô gái, nhưng vẫn luôn cảm thấy trừ lần gặp mặt lúc trước, hắn và cô tựa hồ đã quen nhau ở nơi nào đó khác nữa.

Giáo sư Phó cười cười, lên tiếng, “Túc Thiên, đây chính là đứa học trò cưng mà tôi thường nhắc với cậu - Sở Kha.” Nói xong, giáo sư lại quay qua Sở Kha lên tiếng, “Vị này là Hách Liên Túc Thiên, con trai trưởng của gia tộc Hách Liên, năm ngoái vừa mới về nước thành lập chi nhánh. Mà cậu ấy cũng rất giống con, đối với lịch sử thời Tây Hán cảm thấy vô cùng hứng thú.”

Trên môi Sở Kha nở nụ cười tươi tắn lộ ra lúm đồng tiền, coi như thay lời chào hỏi.

“Túc Thiên, chuyện có liên quan tới cỗ quan tài băng, cậu cứ hỏi Sở Kha đi. Lúc đó con bé cũng có mặt ở đó. Tôi còn có chuyện gấp phải làm, sẽ liên lạc lại sau.” Giáo sư Phó hàn huyên thêm mấy câu rồi vội vàng rời đi.

Nhân viên làm việc trong căn phòng cũng lục tục kéo đi hết, cuối cùng chỉ còn lại Hách Liên Túc Thiên cùng Sở Kha.

Sở Kha đi tới vị trí đặt cỗ quan tài băng lúc trước, than nhẹ một tiếng, “Thật ra khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy những thứ này liền có cảm giác trên đời còn quá nhiều chuyện thực kỳ lạ, nhiều lúc cũng chẳng thể giải thích rõ ràng được.”

Cũng như lúc Sở Kha tỉnh lại mấy ngày trước, mọi người đều nói cô đã chết khiến cho Sở Kha lâm vào tình trạng dở khóc dở cười.

“Ngoài nữ tử kia ra thì trong cỗ quan tài băng còn có vật gì khác không?”

Hách Liên Túc Thiên cũng bước tới bên cạnh Sở Kha, nhẹ giọng hỏi. Không biết tại sao, hắn cùng cô gái này nói chuyện một hồi lại cảm thấy tâm tình vô cùng thoải mái. Nụ cười của cô hệt như đóa hoa lan tươi tắn khiến cho hắn cảm thấy tinh thần mình như ở trong một trạng thái kỳ lạ, giống như nụ cười này vốn thuộc về riêng hắn vậy.

Sở Kha nghe thấy câu hỏi của hắn, trên gương mặt nhanh chóng hiện lên vẻ kinh ngạc, theo bản năng hỏi lại, “Anh…anh còn thấy thứ gì sao?”

Hách Liên Túc Thiên hơi cúi xuống, nói nhỏ bên tai cô, “Một khối ngọc bội!”

Sở Kha vội đưa tay che miệng vì kinh ngạc, nhìn hắn một hồi rồi lại chạy tới cửa dẫn xuống căn phòng xem xét bốn phía với dáng vẻ vô cùng thận trọng, sau khi xác định không có ai đi xuống nơi này nữa thì mới trở lại bên cạnh Hách Liên Túc Thiên, cắn môi, muốn nói gì đó lại ngập ngừng.

“Sao vậy? Cô cũng nhìn thấy có phải không?” Hách Liên Túc Thiên chăm chú nhìn Sở Kha, nơi trái tim chợt dâng lên một cảm giác ấm áp.

Sở Kha hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó lấy từ trong túi xách ra một miếng ngọc bội, “Đây là khối ngọc bội mà anh nói sao?”

Hách Liên Túc Thiên vừa nhìn, hai mắt liền sáng lên. “Không sai, chính là nó!” Hắn cầm lấy ngọc bội cẩn thận quan sát tỉ mỉ, quả đúng như ghi chép lại trong tộc phổ, xem ra đây chính là mệnh phù mà tổ tiên vẫn luôn muốn tìm lại.

“Tại sao nó lại ở chỗ cô?”

Sở Kha nở nụ cười có chút lúng túng, “Tôi biết làm vậy là không đúng, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi đã thích nó rồi cho nên mới nhân lúc không ai hay biết mà giấu đi. Túc Thiên, anh tuyệt đối đừng nói cho giáo sư nhé. Tôi…cùng lắm thì tôi sẽ đem nó nộp lại!” Nói xong, Sở Kha mới giật mình kinh ngạc, không biết tại sao cô lại tự nhiên gọi tên của hắn như vậy. Thật không phải phép chút nào!

Hách Liên Túc Thiên cũng không hề để bụng mà ngược lại còn bị dáng vẻ của Sở Kha chọc cười

“Nếu thích cứ giữ lấy đi, dù sao cũng coi như chiến lợi phẩm của cô. Hơn nữa, cho dù có giải thích cũng không được hay cho lắm!”

“Thật không?” Sở Kha mừng rỡ hỏi lại.

Hách Liên Túc Thiên khẽ gật đầu, chính hắn cũng không ngờ món đồ mình muốn tìm bao lâu nay lại có thể dễ dàng tặng cho người khác như vậy. Hơn nữa, còn giống như là…cam tâm tình nguyện.

Xem ra Sở Kha cực kỳ yêu thích miếng ngọc bội này. Cô lật qua lật lại nó nhìn kỹ một hồi rồi mới cất tiếng, “Chữ viết trên ngọc bội này thật kỳ lạ. Căn cứ vào kết cấu cùng hàng lối của chữ thì phải có tất cả tám chữ mới đúng. Nhưng giờ sao lại chỉ có bốn chữ? Chuyện này liệu có liên quan đến việc cỗ quan tài băng tan ra hay không?”

Bốn chữ?

Hách Liên Túc Thiên cầm lấy miếng ngọc bọi, xem rõ ràng bốn chữ khắc trên đó thì hơi cau mày lại. Lúc trước rõ ràng là có tám chữ, giờ cầm trong tay xem lại thì chỉ còn vẻn vẹn có bốn chữ.

“Thật ra thì tôi cũng có nghe nói về truyền thuyết liên quan đến chủ nhân của cỗ quan tài băng này.” Sở Kha nhìn hắn cười nhẹ, “Nhân vật trong truyền thuyết cũng có cùng họ với anh nữa!”

“Vậy sao? Nói tôi nghe chút đi!”

“Sở Kha khẽ thở dài một hơi, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa

“Tương truyền, thái tử lúc đầu của Thiền Vu Quân Thần ở Hung Nô không phải là Vu Đan mà lịch sử đề cập đến mà là một vị Tả hiền vương Hách Liên Ngự Thuấn. Ông ấy yêu sâu đậm một nữ tử, nhưng cả đời không hề nói tiếng yêu với nàng ấy. Nghe nói nữ tử đó có thể tiên đoán được vận mệnh của mọi người, duy chỉ có vận mạng của mình cùng nam nhân mình yêu thương là không thể xem thấu.

Sau đó nữ tử kia bị người ta đố kỵ mà Tả hiền vương vì bảo vệ nàng tránh khỏi tổn thương nên đã cố ý kết tội nàng sử dụng vu thuật rồi đem thiêu sống. Trên thực tế đó chỉ là mưu kế để tìm đường sống từ trong cõi chết. Nhưng về sau, nữ tử đó cũng ngộ hại qua đời khiến Tả hiền vương vô cùng đau đớn. Ông ta đem nữ tử đó tới nơi cực kỳ lạnh giá đặt vào trong cỗ quan tài băng kia, ý muốn cùng nữ tử đó đời đời kiếp kiếp ở bên nhau.

Anh biết tại sao nữ tử đó lại không xem được số mạng của nam tử mình yêu thương hay không? Có lẽ chính là bởi vì nữ tử đó đã qua đời trước vị vương gia Hách Liên Ngự Thuấn kia.”

Nói đến đây, thanh âm của Sở Kha có chút nghẹn ngào, ngước mắt nhìn Hách Liên Túc Thiên, “Anh nói xem, bọn họ có thể đời đời kiếp kiếp ở cùng một chỗ sao?”

Câu chuyện xưa này thực sự rất giống với câu chuyện được tổ tiên hắn ghi lại trong tộc phổ, nhưng lịch sử thì không được biết đến nó một cách chính thức.

Nghe thấy lời này của Sở Kha, một cảm giác ngọt ngào chưa từng có lại tràn ngập trái tim Hách Liên Túc Thiên. Hắn dịu dàng lên tiếng

“Có lẽ trải qua sinh ly tử biệt, bọn họ thật sự có thể đời đời kiếp kiếp ở cùng bên nhau. Cô xem miếng ngọc bội kìa…”

Hắn giơ miếng ngọc bội lên cao, dưới ánh đèn mờ ảo dưới gian phòng trong lòng đất, miếng ngọc bội càng phát ra thứ ánh sáng lấp lánh trong suốt của hàn ngọc. Hắn nhớ rất rõ ràng, trên mặt miếng ngọc bội kia vốn có khắc tám chữ, “Sinh sinh khước thác, thế thế nan tu!”

Sở Kha ngước mắt nhìn miếng ngọc bội mệnh phù, trên đó giờ chỉ còn lại bốn chữ viết bằng tiếng Hung Nô liền hỏi khẽ, “Bốn chữ kia là gì vậy?”

Hách Liên Túc Thiên thấp giọng thì thầm, “Đời đời kiếp kiếp!”

Sở Kha khẽ nở nụ cười hệt như đóa u lan rung động lòng người.

Trong khung cảnh như mộng như ảo, ánh đèn dịu nhẹ cũng đem cái bóng của hai người họ kết thành một thể.


Hết

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 183 posts ]  Go to page Previous  1 ... 15, 16, 17, 18, 19


Who is online

Users browsing this forum: Bing [Bot] and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download