Welcome to www.MangTreVN.com. Click here to register
It is currently 15 Dec 2017 15:40




Post new topic Reply to topic  [ 16 posts ]  Go to page Previous  1, 2
Author Message
PostPosted: 13 Apr 2015 06:56 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 11


Không như kế hoạch đã định, Hoài Hương chỉ đến được Cần Giờ và rừng quốc gia Nam Cát Tiên thì quay về vì ốm nặng . Thoạt tiên cô nghĩ mình sốt là do bị Ong đốt trước đó vài ngày nhưng bác sĩ tại một bệnh viện nhỏ, nơi đoàn dừng chân, sau khi khám đã giữ cô lại . Hôm sau mọi người vẫn lên đường đúng theo kế hoạch thì Hoài Hương được Nam Phong đón về thành phố.
1 tuần nằm trên giường bệnh, giờ Hoài Hương đã khá hơn và đang trong giai đoạn ăn trả bữa nên sáng nay Nam Phong mới an tâm trở lại công ty làm việc . Nhìn anh lo lắng cho Hoài Hương đến rạc người, Quỳnh Lâm thấy buồn . Cô tự nhủ, mình không thể cứ sống lặng lẽ vào ra như cái bóng thế này mãi.
Nam Phong đang đứng ngoài sân, anh bước đến đón chiếc xe từ tay Quỳnh Lâm . Cô không nói gì chỉ gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi dợm vào nhà.
- Tôi đứng đây đợi Lâm . Có việc này...
Quỳnh Lâm quay lại lo lắng:
- Hoài Hương thế nào ? Cô ấy không khỏe à ?
Nam Phong lắc đầu:
- Hoài Hương khỏi hẳn rồi, cảm ơn Lâm đã hết lòng chăm sóc cho cô ấy, xin lỗi vì đã làm Lâm vất vả trong thời gian qua . Giờ đây nếu sự hiện diện của chúng tôi có gây bất tiện gì cho Lâm chúng tôi sẵn sàng đi khỏi đây.
Giọng nói gai góc của Quỳnh Lâm khiến Nam phong sực tỉnh . Anh không nhớ nổi trước khi gặp cô anh có định nói những lời này không nữa.
- Chúng tôi là ai ? Tại sao lại đi khỏi đây ?
Nam Phong dịu dàng:
- Lâm hiểu tôi muốn nói gì mà.
Cô cộc lốc:
- Tôi không hiểu.
- Lâm có biết bây giờ trông Lâm thế nào không ? Trông buồn và gầy đi nhiều lắm nhất là đôi mắt, đôi mắt lúc nào cũng xa xôi, cũng long lanh như chực khóc vậy.
Quỳnh Lâm nhếch môi:
- Và anh cho rằng nó liên quan đến anh ?
Nam Phong kiên nhẫn giải thích vì lúc này cô như đứa trẻ đang cố bảo vệ mình:
- Tôi không muốn làm Lâm phật ý vì cách diễn đạt có phần vụng về của mình, tốt hơn là tôi nên nói thẳng những điều tôi nghĩ ra đây . Sự hiện diện mà tôi vừa nói không như Lâm hiểu đâu, ý tôi là nó có thể gợi Lâm nhớ đến những hồi ức không vui về ngày xưa lúc Như Vũ...
- Tôi hiểu và xin nói rõ để anh an tâm . Tôi không nhận ra mình gầy, buồn hay lúc nào cũng sẵn sàng òa khóc như anh nói và nếu có thì nó cũng không liên quan gì đến anh hoặc sự hiện diện của bất kỳ ai . Đừng quan tâm đến tôi theo kiểu này nữa, anh không phải chịu một trách nhiệm nào về tôi đâu . Còn việc...
- Lâm giận dữ đến mất bình tĩnh thế này có liên quan đến tôi không ? Tôi có được phép quan tâm đến Lâm trong trường hợp này không ?
Quỳnh Lâm thở dốc:
- Có đấy, hãy quan tâm bằng cách để tôi yên.
Nam Phong vụt tới nắm lấy vai cô lắc mạnh:
- Sao Lâm không chịu nhận mình đang buồn, đang giận, đang ghen, nó có gì xấu đâu ? Sao lúc nào Lâm cũng phủ nhận những gì người khác thấy rõ ở Lâm vậy ?
- Thấy rõ ở tôi ? Anh còn tưởng tượng điều gì hay hơn nữa không ? Sao anh cứ cố gán cho tôi những điều mà tôi không có vậy ? Đừng làm phiền tôi nữa, được không ? Lúc nào cần, tôi sẽ gặp anh đúng như cách mà anh đã gợi ý hôm trước, OK ?
Quỳnh Lâm vào nhà bỏ mặc Nam Phong đứng đấy . Bữa ăn tối khá muộn nhưng vui vẻ, đầm ấm nhờ sự có mặt của Hoài Hương . Cô đã quen với sự chăm sóc của mọi người nên không còn e dè, khách sáo như trước . Kể từ khi Hoài Hương ốm nặng, hôm nay là ngày đầu tiên sau bữa ăn cả nhà tập trung vào phòng khách theo thói quen cũ . Nam Phong mang tách trà đến ngồi cạnh Hoài Hương thì điện thoại reo, anh nhấc máy nói vài lời và trao cho Quỳnh Lâm . Giọng Minh Viễn nghe rất vui:
- Lâm đang làm gì vậy ? Có rỗi không ? Còn nhớ Mạnh không nhỉ ?
- Mạnh à ? Tôi nhớ.
- Hắn đang ngồi cạnh tôi ở chỗ hôm trước, chúng tôi muốn mời em ra đấy uống vài ly.
- Nghe hấp dẫn đấy, có chuyện gì vui vậy ?
- Hắn đã nhận lời đến làm việc tại bệnh viện của bác tôi . Sáng mai bắt đầu rồi . Giữ máy nhé, Mạnh muốn nói chuyện với em.
- Alô - Giọng trầm trầm của Mạnh làm cô nhớ đến đôi mắt tỉnh táo của anh sau cơn say túy lúy - Tôi bỏ nghề đã lâu nên khi quyết định trở về thế này cũng khá mạo hiểm đấy . Lâm có phần trong việc thuyết phục tôi vì thế đây là lúc Lâm phải gánh trách nhiệm của mình . Ra đây để tôi được thọ giáo vài chiêu đi Lâm.
Quỳnh Lâm liếc nhìn đồng hồ:
- Bây giờ quá muộn để ra khỏi nhà . Cho tôi một dịp khác vậy . Chắc chắn tôi sẽ uống vài ly để chúc mừng anh.
- Lâm đã hứa rồi đấy nhé.
Lần này cô nghe giọng Viễn trong máy:
- Chán thật, chúng tôi ngồi đây và nghĩ nát nước mới tìm được cái cớ hay ho đến thế vậy mà em nỡ từ chối.
Lâm cười:
- Lần sau tôi sẽ nghĩ hộ anh, được chưa ? Thôi, chúc hai người vui vẻ nhưng đừng quên, ngày mai nhận việc mà đêm nay lại say túy lúy thì không phải là chuyện nên làm lắm đâu.
- Ước gì hắn trông thấy em những lúc lên mặt dạy đời thế này, chắc chắn hắn sẽ vỡ mộng ngay.
Cô nghe giọng cười sảng khoái của Minh Viễn trước khi cúp máy . Bà Như Tùng ngẩng lên:
- Viễn hả con ?
- Dạ.
- Hôm trước Viễn gọi điện thoại đến đây, mẹ có mời cậu ấy đến nhà chơi . Viễn nhận lời rồi nhưng chắc chỉ đến khi có sự đồng ý của con thôi.
Ông Như Tùng điềm đạm hơn:
- Viễn là người ba gặp ở bệnh viện phải không Lâm ?
- Dạ.
- Ba trông cậu ấy cũng khác . Hôm nào con mời Viễn đến dùng cơm nhé.
Hoài Hương xen vào:
- Vậy thì vị bác sĩ của em phải tính thế nào đây, chị Lâm ? Hay là chờ đến khi gặp được cả hai rồi mới quyết định ? - Cô quay sang Nam Phong đùa - Những việc thế này anh phải nói cho em biết trước chứ.
Nam Phong nhìn Quỳnh Lâm chăm chú, anh nhún vai:
- Anh không biết . Vả lại, những việc thế này chị Lâm không bao giờ nói với anh.
Bà Như Tùng thở dài, lại bắt đầu rồi đấy . Lúc Hoài Hương ốm, vì lo lắng nên chúng nó có vẻ thông cảm, xích lại gần nhau nhưng Hoài Hương vừa khỏi thì không chậm một giây, chúng trở nên thế này ngay . Lạ một điều, Quỳnh Lâm không có vẻ giận . Cô ngồi yên . Bà đưa mắt ra hiệu cho ông và Hoài Hương không tiếp tục vấn đề này nữa . Thật ra bà chỉ muốn cô biết mình được quan tâm thế nào và không nên ngần ngại vì những chuyện như vậy . Quỳnh Lâm hiểu ý mẹ, cô không giận chỉ thấy buồn.
Sau cú điện thoại ấy, không khí trầm hẳn cho đến khi Nam Phong xin phép đưa Hoài Hương đi nghỉ, ông bà Như Tùng nán lại trò chuyện với cô thêm một lúc cũng về phòng . Quỳnh Lâm tha thẩn ra sân . Đêm sau lắng và bình yên làm lòng cô dịu lại . Ngoài dì, người thân duy nhất mà số lần cô về thăm kể từ lúc rời nhà đến nay chỉ đếm trên trên đầu ngón tay thì gia đình này chính là nơi Quỳnh Lâm nhận được tình thương, sự quan tâm chân thật nhất . Cô yêu quý và không muốn rời xa họ, vấn đề ban nãy dù biết xuất phát từ thiện ý của mọi người nhưng Quỳnh Lâm vẫn thấy chạnh lòng, tủi thân, giống như họ muốn rời khỏi nơi này vậy . Quỳnh Lâm đưa tay chùi mắt rồi buồn bã về phòng.
Hoài Hương vẫn còn đứng ngoài hành lang, điều này không quan trọng bằng nhân vật mà cô muốn tránh mặt cũng ở đấy . Muốn về phòng, không còn cách nào khác, cô phải đi ngang qua họ . Quỳnh Lâm nhún vai, chẳng phải mình đã dành cho họ rất nhiều thời gian sao, dù quyến luyến hay nồng nhiệt đến mấy thì cũng kết thúc từ lâu rồi . Nghĩ thế nhưng Quỳnh Lâm vẫn đứng yên . Có vẻ như Nam Phong đã trông thấy cô trong lúc Hoài Hương dằn dỗi điều gì đó . Nét mặt trông nghiêng của Nam Phong rất dịu dàng, kiên nhẫn như lúc... Quỳnh Lâm lắc đầu, cô không muốn nhớ đến . Cối cùng họ cũng chịu chia tay nhau sau khi Hoài Hương vòng tay qua cổ hôn phớt lên môi anh, còn Nam Phong thì một tay đặt ở eo cô, một tay đấy rộng cửa. Trước khi nó kịp khép lại Quỳnh Lâm đa lướt qua để về phòng. Cô không nhìn thấy ánh mắt rất lạ của Nam Phong, Quỳnh Lâm chỉ có một cảm giác duy nhất, cô căng cứng như mang một chiếc mặt nạ vậy. Quỳnh Lâm uể oải lên giường, muộn quá rồi, cô nhắm mắt để không nhớ đến màu xanh dịu mắt của viên thuốc an thần.
- Lâm ơi.
Quỳnh Lâm ngồi bật dậy, bên ngoài vắng lặng, chỉ có tiếng gió xào xạt thổi trên thân cây. Chắc mình nghe lầm, cô khẻ khàng nằm xuống kéo chăn phủ kín người.
- Lâm ơi.
Lần này nghe rỏ hơn, đúng là giọng Nam Phong. Anh rất gần, chỉ cách cô cánh cửa mỏng. Tim Quỳnh Lâm đập thình thịch.
- Anh biết em vẩn còn thức, mở cửa cho anh đi Lâm. Anh muốn nói chuyện với em.
Quỳnh Lâm úp mặt vào gối. Cô chờ anh gọi chán sẽ bỏ đi. Vả lại, dù gàn và lì đến mấy Nam Phong cũng không dám làm kinh động mọi người nhất là vào giờ này. Nghĩ vậy nên Quỳnh Lâm kéo mền che kín tai nằm yên, mồ hôi rịn ướt khắp người cộ Nhưng Quỳnh Lâm đã lầm.
- Nếu em không mở cứa anh sẽ đứng mãi ngoài này.
-...
- Hay em muốn anh gọi to để đánh thức mọi người hả Lâm?
-...
- Anh đếm đến ba nếu em không có chọn lựa khác thì anh sẽ làm theo cách của anh. Một... hai...
Cửa phòng xịch mở, Quỳnh Lâm xuất hiện với mái tóc rối bù và gương mặt bừng bừng sắc giận. Sự ngang ngược của anh đã đẩy cơn thịnh nộ của cô lên đến đỉnh điểm.
- Anh đang nổi cơn điên gì vậy? có cút đi không?
Nam Phong dùng chân mở rộng cửa rồi chộp lấy tay Quỳnh Lâm kéo ra ngoài.
- Đi với anh.
- Không
Cô giằng lại nhưng bàn tay Nam Phong cứng như thép. Quỳnh Lâm lúi ríu chạy theo anh. Chân cô lướt trên các bậc thang, có lúc chúng va vào nhau khiến cô ngã vấp về phía trước, mũi chân trần cọ sát vào mặt đất đau điếng. Quỳnh Lâm không dám kêu. Thái độ quyết liệt của Nam Phong khiến cô sợ hãi. Giờ đây Quỳnh Lâm sợ anh hơn cả sợ mọi người nghe thấy. Ra đến vườn, Nam Phong buông mạnh tay, mất đà Quỳnh Lâm té nhào xuống đất. Không còn đủ sức để đứng lên cô cứ ngồi bệt như thế.
Trong một thoáng Nam Phong đờ cả người, như trước đó anh không hề nhận ra sự thô bạo trong hành động của mình vậy. Nam Phong hối hả cuối xuống nâng Quỳnh Lâm dậy. Không quyết liệt, không giận dữ, Quỳnh Lâm ngước lên nhìn anh. Đôi mắt cô không còn sắc giận như ban nãy mà giờ đây thăm thẳm một nổi buồn đến tuyệt vọng.
- Anh điên bao nhiêu đó đủ chưa?
Nam Phong ngẩn người, sự bình tĩnh của cô làm anh sợ. Quỳnh Lâm tách người ra khỏi anh, dựa vao thân bạch đàn cô xoa xoa cổ tay đau nhói. Với mái tóc rối tung và đôi chân trần cô đẹp một hoang dại. Miệng Nam Phong khô đắng, khác với thái độ hùng hổ vừa rồi, anh nặng nhọc nói:
- Anh không sao hiểu nổi từ khi yêu em đến giờ anh rất khó giử được bình tỉnh, cũng không thể tự chủ, anh như biến thành một người khác vậy. Em đừng sợ anh, đừng sợ anh nữa nhé, anh không làm em đau đâu , không làm em tổn thương. Anh chỉ muốn giải thích hành động ban nãy. Anh...
Quỳnh Lâm gắt:
- Tôi hiểu , như anh vừa nói sở dĩ anh hành động như vậy là do không tự chủ được. Còn gì nửa không?
- Không... à có... hành động mà anh muốn nói ở đây là lúc nãy anh và Hoài Hương... như em đã thấy...
Quỳnh Lâm cười anh như nếm được cả vị đắng trong nụ cười ấy :
- À anh đang nói đến hành động này, được rồi, anh giải thích đi.
Nam Phong nhìn chăm chú, cố phân tích vẻ mặt Quỳnh Lâm trong ánh sáng mờ mờ vì sự bình thản, chịu đựng trong giọng nói của cô làm anh lo ngại. Chẳng thà bị cô mắng Nam Phong còn thấy dể chịu hơn.
- Thật ra anh không có gì để giải thích cả, đúng không? Anh không chuẩn bị cho tình huống này. Anh không nghĩ tôi sẽ nghe anh nói vì thế anh không biết giải thích điều gì bây giờ. Tại sao anh phải làm như vậy?
Nam Phong im lặng. Cô nhún vai quay đi :
- Rất tiếc, câu hỏi của tôi khó qua và anh cũng không có lời giải thích nào cả. Giờ tôi đi được chưa?
Anh ôm choàng lấy cô từ phía sau. Áp mặt vào tóc Quỳnh Lâm, giọng anh chùng xuống thật thấp :
- Em đừng đi, anh xin em, đừng đi. Anh chiu, thua rồi. Không phải anh không có lời giải thích hoặc không biết cách giải thích nhưng anh đang nghĩ xem em sẽ chấp nhận ở mức độ nào. Anh không muốn là em giận. Anh không muốn mất em. Được rồi, anh sẽ giải thích đây. Anh và Hoài Hương có vài biểu hiệu thân mật, ví dụ như lúc nảy em đã nhìn thấy, nhưng trước khi về đây, chính xác là trước khi yêu em anh không cho đó là vấn đề, và anh khẳng định hành động ấy cũng không xuất phát từ tình yêu. Em biết đấy, tuy là người Việt Nam nhưng anh sống ở nước ngoài rất lâu vì thế chịu ảnh hưởng họ từ đời sống tinh thần, văn hoá đến tình cảm, giao tiếp là điều không tránh khỏi. Trong cái nhìn va suy nghĩ của anh những viểu hiệu thân mật đó không có gì bất thường hoặc không chấp nhận được nhưng nét mặt ban nãy của em khiến anh bàng hoàng nhận ra mình đã sai. Yêu em nhưng anh không đặt mình vào vị trí của em để suy nghĩ, để tìm hiểu là lỗi của anh. Giờ anh hiểu ra rồi, vì em không thích nên từ nay dù chỉ là nghi thức xã giao anh cũng sẽ không có những biểu hiệu này nữa. Anh hứa.
Quỳnh Lâm quay lại:
- Nghi thức xã giao à? Vậy thì phải chấp nhận ở mức độ nào đây? Ôm xiết vào lòng va hôn say đắm, cuồng nhiệt bất kể trong xe, ngoài vườn có gọi là xã giao không?
Môi Nam Phong thấp thoáng nụ cười , đúng là cô ghen nhưng Quỳnh Lâm vần chưa nói hết những điều cô ấm ức :
- Hay việc anh vào phòng cô ấy rồi ở đó suốt đêm có được gọi là xã giao không?
Nam Phong lúng túng:
- Anh không...
- Anh không có? lẽ nào tôi lại không tin vào mắt mình? trả lời đi, đó có phải là vài biểu hiện thân mật mà anh nói không? Có phải là nghi thức xả giao không? Nếu anh đang cân nhắc xem liệu tôi sẽ chấp nhận ở mức độ nào thì... với mức độ như vậy, anh nghĩ tôi có chấp nhận không? Anh... Anh...
Nam Phong đứng chết trân như bị điểm huyệt nhưng không phải vì những lời cô nói và vì những giọt nước mắt của Quỳnh Lâm. Nó đang chảy ràn rụa trên gương mặt anh yêu say đắm. Tệ thật, lần nào anh cũng làm cô khóc cả. Nam Phong cuống quýt ôm Quỳnh Lâm vào lòng.
- Anh không làm gì cả, anh thề với em. Em phải tin anh mới được.
Quỳnh Lâm lắc đầu nguầy nguậy:
- Tôi không tin anh, không bao giờ. Tại sao tôi phải tin anh chứ?
- Em phải tin anh vì anh yêu em. Anh yêu em.
Cô úp mặt vào tay, nước mắt chảy tràn xuống ngực áo. Chao ôi, sao người yêu anh lại nhiều nước mắt thế này, Quỳnh Lâm vẫn không nhìn anh. Nam Phong dổ dành:
- Hãy nghe anh nói...
Cô bướng bỉNh lắc đầu. Anh kiên quyết gở từng ngón tay, ánh mắt Quỳnh Lâm làm anh rung động đến đau thắt trong lòng ngực:
- Nhìn anh này Lâm, anh yêu em. Em phải tin điều này, ngoài em ra anh chưa hề là chuyện đó với ai cả.
Quỳnh Lâm không đẩy anh ra nữa và nín khóc ngay lập tực. Trong bóng tối Nam Phong như thấy màu đỏ trên gương mặt còn ướt nước và ánh ngượng ngùng trong đôi mắt long lanh của cộ Anh kéo Quỳnh Lâm đến gần để mặt cô áp vào ngực mình. Nam Phong ngước lên nhìn bầu trời vòi vọi trên cao và bây giờ với anh điều kỳ diệu trong những câu chuyện cổ tích cũng không tuyệt vời bằng giấc mơ đang biến thành hiện thực. Nam Phong cảm giác lồng ngực rộng của anh không chứa nổi quả tim nhỏ bé khí nó mang theo miềm hạnh phúc và hoà nhịp cùng cộ Vuốt mái tóc rối bù của Quỳnh Lâm, anh thì thầm:
- Anh biết khi yêu người ta thường hay ghen nhưng ghen như thế này thì anh chịu.
Dụi đầu vào ngực anh, Quỳnh Lâm nói nhỏ xíu:
- Em không ghen.
Nam Phong cười khẻ, cằm anh tì vào tóc cô:
- Anh nhớ hôm Hoài Hương đến đây và em trở về nhà sau cơn mưa. Lúc đó trông em ngơ ngác thế nào ấy. Em đứng trước cửa cứ rũ rũ mãi mái tóc ưót nước, gương mặt tái đi vì lạnh nhìn thương lắm. Suốt buổi tối anh cô không nhìn em nhưng tâm trí anh thì cứ bám chặt lấy em. Em ngồi đó chỉ cách xa một tầm tay nhưng anh lại không thể đến gần em, không thể ôm lấy em, điều này vượt quá sức chịu đựng của anh. Hôm đó em ăn rất ít chỉ lắng nghe và mỉm cười. Trông em yếu đuối , cô đơn và lạc lõng nhưng vẫn rất tự chủ. Gía như em biết được mọi cử chỉ, hành động của em đều có ý nghĩa và ảnh hưởng đến anh thế nào nhỉ. Lúc đó anh rất tuyệt vọng vì nghĩ rằng mình đã lầm em không hề yêu anh chút nào cả , cho đến khi...
Quỳnh Lâm cựa mình trong vòng tay anh:
- Vậy lúc này thì sao? Em đã yêu anh đâu?
- không yêu anh à? điều này giờ đây chẳng có ý nghĩa gì và cũng không gạt được anh nữa đâu vì anh vẫn chưa nói hết. Sau đó anh phát hiện ra em không tự chủ như vẻ bề ngoài và anh biết mình vẫn còn cơ hội khi nhìn thấy hành động ấy
Quỳnh Lâm ngơ ngác:
- Em đã làm gì vậy?
Anh cười tỏ vẻ bí mật:
- Khôi hài lắm. Em có nhớ hôm đo chúng ta ăn món gì không?
Cô ngẩm nghĩ một chút rồi lắc đầu:
- Em chịu nhưng nó có liên quan gì đến việc anh vừa nói?
Nam Phong đắ ý :
- Sao lại không? Anhnhớ rất rõ nhé, hôm đó chúng ta có món cá chiên sốt cà ăn với rau sống và nước mắm tỏi ớt. Này nhé em gắp rau sống rồi cẩn thận chấm vào tô canh thay vì chén nước mắm. Anh nói cẩn thận là không cường điệu chút nào đâu. Em làm việc này một cách chăm chú sau đo cho vao miệng.
Quỳnh Lâm đẩy vào ngực Nam Phong:
- Anh chỉ bịa.
- Không, anh nói thật đậy Lúc đó anh nhìn em rất lâu, em vẫn không phát hiện ra hành động buồn cười của mình.
Cô ngượng ngùng hỏi nhỏ:
- Vậy có ai phát hiện không?
Nam Phong cười lớn:
- Không có ai ngoài anh và anh dám đánh cuộc là từ lúc bỏ vào miệng cho đến khi nhai xọng cái món kỳ cục đó em vẫn không hề nhận ra vùi vị khác lạ nào. Anh vưa buồn cười vừa thương em... thế nào nhỉ? À thương em đứt ruột.
Quỳnh Lâm phì cười vì cách nói bắt chước ngộ nghĩnh của anh:
- Cứ xem như em đã làm cái hành động ngớ ngẩn ấy đi nhưng nó có nói lên điều gì đâu?
Anh nâng gương mặt cô bằng hai tay và nói bằng giọng nghiêm túc:
- Nó ngớ ngẩn như lúc em vào phòng anh trong chiếc áo ngủ mỏng manh, cũng ngớ ngẩn như khi em bảo rằng đên khám bệnh cho anh nhưng không mang theo gì cả. Nó khiến anh hiểu rằng đừng tin em qua dáng vẻ bề ngoài, phải cảm nhận em bằng sự tinh tế của tâm hồn và bằng tình cảm chân thật từ trái tim. Anh biết em không vô tình với anh. Em giận hờn, lẩn tránh, ghen tức cũng bằng vẻ bên ngoài bình thản ấy. Anh đã nhận ra tất cả rồi vậy từ nay đừng từ chối cũng đừng phủ nhận sự hiện diện của anh trong em nữa nhé Lâm. Chẳng lẻ em không yêu anh chút nào sao?
- Em không cố ý đâu nhưng khônghiểu sao lần nào em cũng xuất hiện trước anh với... với dáng vẻ thế này. Trông em...
- Anh hiểu. Điềunày chứng tỏ từ trong tiềm thức em không hề đề phòng anh. Em luôn tin tưởng và yêu anh, đúng không?
- Nhưng em đã...
- Để anh nói, lúc anh phát hiện ra mình quan tâm đến em nhưng không phải bằng sự hiếu kỳ, nó vượt hơn mức bình thường rất nhiều anh đã hàng ngàn lần tựl ục vấn mình. Thoạt tiên anh nghĩ rằng cũng như ngày xưa nhừng gì thuộc về Như Vũ anh đều dòm ngó, so sánh rồi ganh tỵ vì lúc nào anh cũng muốn chứng tỏ mình giỏi hơn nó, những gì thuộc về mình tốt hơn nó. Nhưng rồi anh mau chóng nhận ra, anh yêu em vì em là em, thế thôi. Mặc kệ em là của Như Vũ anh vẫn yêu. Anh tin rằng Vũ không hề trách cứ khi anh dành tình cảm này cho em. Những lúc gần đây tự nhiên anh nhớ Vũ hơn bao giờ hết, có lẽ vì những lời Vũ nói hôm ấy lại đúng với tâm trạng lúc này của anh dù lúc anh đi cả hai vẫn còn là những đứa trẻ. Lúc Đó Vũ vừa khóc vừa năn nỉ anh ở lại. Nó bảo nó không giành bất cứ thứ gì với anh nữa, nó sẽ cho anh tất cả. Những gì của nó sẽ là của anh.
Nước mắt chảy dài trên gò má Quỳnh Lâm. Nam Phong âu yếm cúi hôn những giọt nước mặn ấm ấy, anh dổ dành:
- Anh không buộc em que6n Vũ nhưng đừng để Vũ trở thành nỗi ám ảnh thế này. Nó bất công đôi với cả ba chúng tạ Anh hiểu tại sao nó cứ day dứt mãi trong em, vì thời gian hạnh phúc ấy ngắn ngũi quá, em mất Vũ đột ngột quá. Hãy để anh bù đắp cho em và anh tôn trọng sự hiện diện của Vũ trong em. Đừng biến anh hoặc Vũ trở thành người thứ ba trong lòng em. Chúng tôi đều yêu em và chúng tôi không phải là tình địch của nhau. Anh nghĩ Vũ sè không hài long nếu em biến cậu ấy thành rào chắn ngăn em, dù chỉ một bước chân, để đón nhận hạnh phúc đang chờ đợi em.
Quỳnh Lâm hít mũi:
- Hạnh phúc? anh có chắc không? Thế còn Hoài Hương thì sao? Cô ấy không những yêu anh lại đẹp, thông minh, quyến rũ...
Nam Phong dùng tay che miệng cô:
- Nếu liệt kê những điểm đáng yêu ở Hoài Hương, chắc chắn hơn cả em anh sẽ kể ra được rất nhiều vì thực tế đúng như vậy nhưng vấn đề quan trọng là sự rung động của trái tim, mà trái tim thì có tý do riêng của nó chẳng cần đến sự mách bảo của lý trí. Có cần anh nói đến lần thứ n+1 là anh yêu em không? A nói đến n+1 anh nhớ ngay đến anh chàng bác sĩ ấy. Thật nghịch lý khi ba mẹ cứ khăng khăng mời tình địch của anh đến nhà chơi. Liệu chúng tôi có phải đấu súng với nhau như những người đàn ông chân chính không nhỉ?
Quỳnh Lâm Ấp úng:
- Em..em không có.
- Vậy thhì tốt rồi. Còn vấn đề gì nữa?
- Nhưng Hoài Hương...
- Anh phải dùng cách của anh thôi, em cứng đầu quá, có nói đến mai cũng không xong.
- Em...
Anh dùng môi che kín miệng cộ Thoạt tiên Nam Phong chỉ muốn chạm khẽ vào đấy nhưng khi Quỳnh Lâm hé môi thì anhkhông còn nhớ đến ý định ấy nữa. Ôm siết cô vào lòng, cúi hôn lên khuôn miệng run rẩy với cánh môi mềm mại xinh xắn như nụ hồng, Nam Phong tự hỏi không hiểu sao đôi môi dịu dàng, mượt mà đến vậy lại đốt cháy da thịt và lý trí vốn rắn như thép của anh. Quỳnh Lâm không hay mình rướn người lên đáp trả. Cô lồng bàn tay vào mái tóc dày đen nhánh và giữ chúng nằm ngoan giữa những kẽ tay đan kín. Môi họ quấn vào nhau và những nụ hôn dài, sâu lắng, cuồng nhiệt như những ngọn lửa nhỏ thắp lên thiêu rụi mọi rào cảm, mọi vách ngăn giữa hai người. Giác quan Quỳnh Lâm tràn ngập vị ngọt, hơi ấm, mùi hương tỏa ra từ anh. Cảm động vì sự gần gũi quen thuộc cộng thêm dư âm của những giọt nước mắt vừa rồi khiến Quỳnh Lâm không ngăn được tiếng nấc phát ra từ lồng ngực. Răng cô va vào môi anh, Nam Phong ngừng lại:
-Sao vậy em?
Cô lắc đầu. Ngắm nghía gương mặt đầy nữ tính của Quỳnh Lâm. Nam Phong mỉm cười:
-Cắn vào môi anh đau điếng mà trông em vẫn còn tức tửi như đứa trẻ bị đòn oan. Yêu anh lắm phải không?
Quỳnh Lâm úp mặt vào ngực anh:
-Anh vừa thắc mắc em có yêu anh không giờ lại hỏi thế này. Xem ra anh chẳng tự tin tí nào cả.
-Ừm... từ lúc yêu em đến giờ anh chẳng còn giữ nỗi nó. - Anh thở dài- Chắc nó cũng chán nhìn vẻ phờ phạc vì bị xoay như chong chóng ở anh rồi. Hứa với anh đi, đừng vì bất cứ điều gì mà đẩy anh ra nữa nhé. Anh yêu em thế này thì không trở ngại nào khiến anh không thể vượt qua được. Em có tin không Lâm?
-Em tin.
Hôn lên đôi mắt khép hờ của cô, Nam Phong thì thầm:
-Cảm ơn em.
Anh đưa cô về phòng, họ chia tay nhau trên dãy hành lang vắng ngắt. Không dám ôm hôn, Nam Phong chĩ siết nhẹ bàn tay cộ Chờ cho cánh cửa khép lại sau nụ cười ngượng ngập đến dễ thương của Quỳnh Lâm, Nam Phong mới quay về phòng bằng những bước chân chệnh choạng vì lúc này cảm giác hạnh phúc như chất cường toan nhảy vào từng mạch máu nhỏ toa? đi khắp cơ thể khiến anh lâng lâng như người say rượu. Nam Phong hiểu, với anh một cánh cửa khác đã được mở ra.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 Apr 2015 06:57 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 12


Quỳnh Lâm bước xuống cần thang. Cô nôn nóng gặp Nam Phong để nói tiếp câu chuyện hôm quạ Dưới nhà vắng hoe, chỉ ba cô ngồi đọc báo trong phòng khách. Nghe tiếng bước chân đến gần, ông ngẩn lên.
-Hôm nay vẫn đi sớm hở ba?
-Ừ, chắc cuối tuần mới xong việc. - Ông buông tờ báo đứng lên - Cả tháng không tập thể dục, người ba như rệu xuống vậy. Thôi, ăn sáng trước đi Lâm. Đêm qua mẹ con mất ngủ, chỉ chợp mắt lúc gần sáng. Ba muốn mẹ con ngủ thêm nên khôgn đánh thức bà ấy.
đdể con rót trà cho ba.
Ông khoát tay:
-Không, ba đi ngay đây. Sáng nay ba có hẹn với vài người bạn. Con đóng cổng hộ ba.
Ông đi trước, dáng người thẳng, cân đối, cử động nhanh nhẹn, linh hoạt nên nhìn bên ngoài rất khó đóan ông sắp bước sang tuổi bảy mươi. Quỳnh Lâm thấy thương ông vô hạn. Nếu còn Như Vũ chắc ba anh khôgn vất vả thế này.
-Ba cố giữ gìn sức khỏe. Đừng làm việc quá sức ba ạ.
-Ừ, ba già quá rồi không còn thích hợp với công việc này nữa. Tuy tuổi tác cho ba nhiều kinh nghiệm nhưng trong kinh doanh kinh nghiệm thôi vẫn chưa đủ mà cần phải có thêm sự sáng suốt, nhạy bén, quyết đóan. Những tố chất rất cần thiết cho người hoạt động trên thương trường để có thể nắm bắt được một phần ngày cơ hội thật sự . Ở ba điều này không còn nữa vì thời gian đã mài mòn nó.-Ông dừng lại, cúi nhìn Quỳnh Lân - Đã đến lúc ba phải giao công việc này lại cho ai đó. Ba muốn được nghĩ ngơi. À, thời gian này con vẫn đi chung với Phong đấy chứ?
đa.
-Ừ, vậy thì tốt. Ba đi nhé. Nói với mẹ tối nay ba về trễ.
Quỳnh Lâm đóng cổng rồi chậm chạp vào nhà. Những điều ông nói vẫn lẩn quẩn trong đầu cộ Phòng ăn vắng hoe, Quỳnh Lâm ngồi xuống bàn. Không nhìn lên cầu thang nhưng cô vẫn chờ đợi âm thanh của những bước chân quen thuộc. Bà Như Tùng đến ngồi cạnh Quỳnh Lâm:
-Ba con đi rồi hả Lâm?
đạ . Sao mẹ không ngủ thêm? Ba bảo đêm qua mẹ mất ngủ ?
-Ừ, Phong và Hoài Hương vẫn chưa xuống à?
Chị Như đặt phần ăn sáng trước mặt Quỳnh Lâm, trả lời:
-Phong dậy từ rất sớm nhưng nghe cô Hương mệt nhờ con mang giúp thức ăn lên phòng thì Phong bảo để Phong mang lên.
Chị Như muốn nói thêm điều gì đó nhưng ngần ngừ một chút lại thôi . Bà Như Tùng ngồi xuống, vẻ mặt không ăn tâm:
-Ăn trước đi Lâm, mẹ chờ Phong. Hay là... - Bà quay sang chị Như - Con lên ấy xem thế nào.
Chị Như nói nhỏ:
-Lúc đi ngang phòng, con thấy Hoài Hương khóc.
Bà Như Tùng đứng lên:
-Khóc à? Chẳng biết cãi nhau chuyện gì đây? Để mẹ lên xem... nhưng chắc không tiện đâu. - Bà ngồi xuống, lẩm bẩm - Sao không chiều nó một tí? Nó xa nhà lại đau ốm. Hay là... con lên xem hộ, nếu Hoài Hương nín khóc thì nói mợ ngọi Phong xuống ăn sáng.
Quỳnh Lâm khôgn góp chuyện, cô cứ cắm cúi nhai mà chẳng nghe được mùi vị gì từ món ăn cả vì lúc này cô đang tập trung vào việc khác. Trong suốt thời gian đó, bà Như Tùng cứ thấp thỏm cho đến khi chị Như bước xuống:
-Cửa phòng mở nhưng con không vào vì Hoài Hương đã nín khóc nhưng xem ra hai người vẫn còn căng thẳng lắm.
Bà Như Tùng chép miệng:
-Mẹ lên xem thế nào. Tín Phong vốn nóng nảy và cao ngạo, nó không biết cách dỗ dành hay xin lỗi ai đâu. Tội nghiệp con bé! Mẹ đi một mình chắc không tiện hay là con đi với mẹ, Lâm.
Hoài Hương đang ngồi bó gối trên giường dáng co ro trông tội nghiệp. Cô đã nín khóc nhưng mắt đỏ hoe, tóc hai bên má ướt đẫm dính bết vào nhau. Nam Phong nhìn lên khi cả hai bước vào phòng. Khác với vẻ ngần ngại ban nãy, bà Như Tùng đi thẳng đến bên Hoài Hương:
-Sao vậy con? Hai đứa lại cãi nhau à? Đừng khóc nữa, có gì uất ức cứ nói với bác. Bác sẽ bắt Phong xin lỗi con.
Hoài Hương úp mặt vào tay oà thật tọ Quỳnh Lâm bối rối đứng yên. Nam Phong đến bê cửa sổ nhìn ra ngoài. Không trông thấy mặt nhưng Quỳnh Lâm cảm nhận được sự bối rối của anh, cũng chẳng kém cô chút nào. Dáng đứng thẳng nhưng không còn vẻ cao ngạo, quai hàm bạnh ra, cơ mặt căng cứng, Quỳnh Lâm đọc được sự đau khổ vì chịu đựng và kếm chế trong dáng dấp ấy. Ước gì cô đừng có mặt ở đây đê không nhận ra Nam Phong rất đau lòng khi Hoài Hương khóc và âm thanh ấy dù vô tình vẫn xoáy sâu vào tim anh cách uy quyền.
-Nào nín đi con. Con khóc đến sưng mắt thế này không cần hỏi bác cũng biết lỗi thuộc về Phong cả. Bác sẽ mắng nó.
Hoài Hương dúi đầu vào ngực bà thổn thức. Với trái tim nhạy cảm của người mẹ, và đang rộng tay ôm cô vào lòng. Với bà, Quỳnh Lâm chưa bao giờ làm thế. Cô rất can đảm, rất tự chủ luôn giấu kín tình cảm của mình. Bà thèm được làm mẹ, thèm được ôm một đứa con yếu đuối, cần sự chở che thế này. Nước mắt ứa ra, vỗ nhè nhẹ vào vai Hoài Hương, bà nói miên man:
-Có mẹ Ở đây, mẹ sẽ không hco phép nó ăn hiếp hay làm con khóc thế này nữa đâu. Mẹ sẽ bắt Phong xin lỗi con . Mẹ sẽ che chở cho con, sẽ yêu thương con.
Nam Phong quay lại . Anh không nhìn Quỳnh Lâm , ánh mắt anh hướng về gương mặt xinh đẹp đầm đìa nước mắt ấy . Không có chỗ cho mình, Quỳnh Lâm lùi ra và khép nhẹ cánh cửa . Một gai đình, họ là một gia đình, chẳng có khoảng trống nào để cô len vào cả . Quỳnh Lâm bước xuống cầu thang . Cô kéo phần ăn ban nãy đến gần, không để ý đến vẻ ái ngại trong ánh mắt chị Như.
- Thức ăn nguội quá, đừng dùng nó nữa Lâm, chờ một chút chị mang cho Lâm phần khác.
- Em ăn thế này được rồi, cảm ơn chị.
- Uống thêm sữa nhé ?
Cô đẩy ghế ra xa rồi đứng lên:
- Không, em đi đây.
Chị Như thu dọn bát đĩa . Quỳnh Lâm ngăn lại.
- Chị cứ để nguyên đấy . Trên đó ổn cả, chắc vài phút nữa mọi người sẽ xuống và cùng ăn với nhau.
Làm như vô tình chị Như huyên thuyên:
- Nam nữ yêu nhau giận hờn là chuyện bình thường nhưng sáng nay nhìn cô Hương khóc trong khi cậu Phong cuống cả lên chị thấy tội quá.
Nước mắt ? Quỳnh Lâm nhếch môi, với đàn ông nước mắt của người phụ nữ luôn luôn có sức mạnh . Lẽ ra mình không được khóc trước mặt Phong . Cuống cuồng ư ? Phong chắc luôn luôn thế khi người đàn bà đứng trước anh rơi lệ . Quỳnh Lâm cắn môi đến đau điếng . Một sự nhầm lẫn ư ? Dù thế nào từ nay mình cũng không được khóc nữa.
Chị Như lờ mờ nhận ra điều bất thường ở Quỳnh Lâm và vì yêu quý cô nên chị xử sự theo cách của mình . Thái độ của Nam Phong sáng nay khiến chị tin rằng mặc dù có tình ý với Quỳnh Lâm nhưng anh sẽ không bỏ người con gái xinh đẹp, đáng yêu ấy để chọn cô . Chị muốn Lâm sớm nhận ra điều này trước khi quá muộn.
- Chắc sáng nay Lâm phải đi một mình . Chị dắt xe cho Lâm nhé.
Quỳnh Lâm cười gượng:
- Trời hết bão rồi, từ nay em lại đi một mình . Mỗi sáng phiền chị dắt xe hộ em.
Vừa ra đến sân cô nghe tiếng bà Như Tùng gọi sau lưng:
- Con ăn sáng xong chưa mà đi vội vậy Lâm ?
- Dạ rồi . - Liếc nhìn vào nhà rồi không kềm được, Quỳnh Lâm giả vờ hỏi bâng quơ - Ổn cả hở mẹ ?
- Ừ, Phong đang dỗ Hoài Hương . Con bé nín rồi . Tội nghiệp, vừa xa nhà vừa đau ốm lại bị mắng ai mà chẳng tủi thân, nhưng nghĩ cho cùng vì quá lo cho con bé nên nó đâm ra nóng nảy thế . Lạt mềm buộc chặt, cuối cùng cũng có Hoài Hương...
trị được Phong. - Bà mỉm cười hài lòng- À, với tình hình này mẹ chắc sáng nay con phải đi một mình thôi Lâm ạ. Cần thông cảm cho những người đang yêu, đừng chờ Phong nữa, kẻo muộn đấy con. Chiều tan sở nếu trời mưa con nhớ nhờ ba đến đón nhé Lâm.
đạ . - Lâm nói nhỏ như nói với chính bản thân cô - Con không chờ Phong nữa đâu. Đi một mình con chủ động và thấy yên tâm hơn. Con đã quen rồi.
Nói thế nhưng suốt ngày hôm ấy Quỳnh Lâm vẫn thấy lòng bứt rứt không yên. Dù cố gắng tập trung vào công việc nhưng trong tiềm thức một cách mơ hồ cô biết mình vẫn canh cánh chờ đợi và tin vào điều gì đó rất khó lý giải. Chiều xuống Quỳnh Lâm lại tìm lý do đê/ nói với mình rằng việc cô nấn ná ở lại là hoàn toàn hợp lý. quỳnh Lâm ngó đồng hồ, cô chợt phát hiện ra hôm nay mình đã làm việc này có đến trăm lần. Kim đồng hồ vẫn thế, vẫn nhích từng nấc một, ồ không làm gì có chuyện nhích từng nấc. Nó đang chạy rất nhanh đấy chứ. Cô nhớ đến thơ mà mình thuộc lòng lúc còn tiểu học.
Tích tắc, tích tắc
Thì giờ vun vút
Đi tựa tên bay
Tích tắc, tích tắc
Không phí một giây...
Quỳnh Lâm cười chế diễu "Không phí một giây" ư? Vậy là hôm nay cô đã phung phí quá nhiều htời gian để chờ đợi một việc không xảy ra và một thứ không thuộc về mình. Quỳnh Lâm chải lại mái tóc rồi uể oải cất lược vào túi xách. Chạm tay vào vỏ kim loại lạnh ngắt nhắc Quỳnh Lâm nhó cả ngày hôm nay chiếc điện thoại im thin thít. Cô tự dằn vặt, trách mong khi biết mình ao ước được nghe giọng nói quen thuộc "Em khỏe không? Đã ăn trưa chưa" " Anh nhớ em quá, chiều nay chúng ta đi đâu?" "Anh đang đứng bê ngoài, em xuống ngay nhé" " Gặp em thế này, tối anh lại còn mơ nữa đấy". Quỳnh Lâm đẩy chiếc điện thoại vào sâu hơn. Hành động rũ vỏ cộng thêm vẻ bực dọc khi làm điều này khiến thái độ Quỳnh Lâm giống như một lời kết tội rằng mọi vấn đề rắc rối của cô đều bắt nguồn từ cái vật chứng duy nhất dẫn đến kết luận cuối cùng ở một phiên toà vậy.
Thực ra, cô không nghi ngờ tình cảm của Nam Phong nhưng Hoài Hương xinh đẹp, yếu đuối lại yêu anh đến thế làm soa Nam Phong không cảm động cho được, trong khi muốn đến với cô anh phải vượt qua rất nhiều rào cản: tình cảm và những kỷ niệm với Hoài Hương sẽ buộc chặt lấy Nam Phong rồi còn quan hệ gia đình, định kiến xã hội . Cô đã mạo hiểm khi chiều theo tình cảm yếu đuối của mình để dấn sâu vào mối quan hệ này, Quỳnh Lâm cúi đầu, tình cảm là được và mất vì thế cô không thể đánh mất cái mình không có trong taỵ Ừ nhỉ, làm sao cô có thể mất Nam Phong khi chưa bao giờ cô có anh cả.
Vậy khái niệm được và mất trong tình yêu có đồng nghĩa với cái thắng và thua không? Không, Quỳnh Lâm lẩm bẩm, nó lại càng không khi cô chỉ là kẻ ăn trộm hạnh phúc của người khác torng khi Nam Phong cũng khôgn lừa dối hay hứa hẹn gì với cô cả. Quỳnh Lâm tin rằng anh đã thành thật khi nói yêu cô nhưng sáng nay lúc đối diện với hai người phụ nữ thì ngọn lửa no6`ng nhiệt mà cô thường thấy ấy không còn trong mắt Nam Phong. Quỳnh Lâm đưa tay vuốt ma9.t khi nhớ lại. Trong ánh mắt ấy chỉ duy vẻ chịu đựng, yêu thương, hối lỗi, giằng xé của người đàn ông trót làm tổn thương người mình yêu. Ánh mắt ấy không dành cho cô.
Đi một vòng rồi trở về đúng nơi xuất phát nhưng thành trì, khiên chắn, những thứ cô dùng bảo vệ mình đã vỡ tan, Quỳnh Lâm thấy trơ trọi quá vì chung quanh cô chẳng còn ai, giờ đây chỉ việt nghĩ đến Nhữ Vũ cô cũng không dám. Quỳnh Lâm sợ nhìn thấy anh trong cả giấc mơ của mình. "Vũ không phải là rào chắn ngăn em đi đến hạnh phúc" nhưng chỉ vì hạnh phúc đánh cắp được từ người khác mà cô đã phá tan thành trì ấy. Vũ không bao giờ tha thứ cho cô, Quỳnh Lâm cũng không tha thứ cho chính mình. Cô sẽ còn dằn vặt bao lâu cho lỗi lầm này nữa?
Quỳnh Lâm trở về nhà trong tâm trạng u uất. Chờ cô cũng chỉ có hai người ấy, hai người mà trách nhiệm lo lắng, yêu thương, bảo vệ cô luôn đè nặng trên vai họ . Họ đã làm hết sức mình để thay Như Vũ mang đến hạnh phúc và nụ cười cho cộ Gánh nặng ấy, trách nhiệm ấy với tấm lòng bao dung, nhân ái của bậc làm cha mẹ sẽ theo họ đến suốt cuộc đời. Họ đã mất mát quá nhiều rồi. Cô không được phép làm họ buồn hay thất vọng thêm. Quỳnh Lâm nhắm mắt lại, có nỗi đau nào nghiến chật trái tim cô.
Khác với thường này, ông Như Tùng ồn ào khi cả ba ngồi vào bàn:
-Nếu ba biết con đi một mình chiều nay ba đã rủ con đi cùng. Con còn nhớ bác Phương không? Ba không nhớ rõ là vào dịp nào nhưng đã có lần ba giới thiệu con với bác ấy?
-Con nhớ, vào năm ngoái trong buổi lễ tổng kết của Công Ty.
-Ừ, con trai bác Phương con cũng gặp vài lần rồi. Hải Đăng, con có nhớ khôgn?
đa.
Không để ý đế vẻ dè dặt, đề phòng trong giọng nói Quỳnh Lâm, ông nói tiếp đầy phấn khích:
-Suốt bữa ăn, Đăng cứ nhắc con luôn. Không gặp được con trông cậu ấy buồn hẳn. Chiều nay ba mới phát hiện ra từ lâu bác Phương đã có ý kết thân với nhà tạ Thảo nào, lần trước khi hẹn gặp nhau bác có nhắc đến con lúc đó ba lại không để ý, thật tệ quá. Cậu Đăng ấy trông rất khá. Con biệt khôgn...
Vốn là người tinh tế nhưng hôm nay tiếng tằng hắng khác thường của vợ cũng không là ông chú ý vì lúc này hình ảy người bạn tâm giao, rược, cộng thêm ý định mới mẽ chợt đến chiều nay khiến ông trở nên hào hứng:
-... cậu ấy cũng không giấu được sự quan tâm dành cho con. Ba nghĩ... vì vậy em? - Ông ngơ ngác khi bà ra hiệu bằng cách đá nhẹ vào chân ông- À... ừm... thô bỏ đi con. Ba ăn nói lung tung quá. Thật ra ba... chà, tệ thiệt...
Quỳnh Lâm ngẩng lên. Cô mỉm cươi nhưng đôi mắt thì trái ngược. Nó ươn ướt, van lơn, buồn thảm đến tội nghiệp Bà Như Tùng nói át:
-Anh nói thế không sợ con buồn à? - Quay sang Quỳnh Lâm bà nói như dỗ dành - Đừng nghĩ ngợi gì hết, hôm nay ba con uống chút rượu nên vui miệng nói thế vì ba mẹ lúc nào cũng muốn con...
Cắt ngang lời bà, lần này ông nói bằng giọng nghiêm túc:
-Vấn đề ba vừa nói không phải là quá sớm, quá nghiêm trọng hoặc quá nhạy cảm khiến chúng ta cứ lẩn tránh mãi. Ba mẹ nghĩ đến hạnh phúc của con hay nói chính xác hơn là muốn con kết hôn một lần nữa thì có gì sai. Chẳng lẽ con...
Tâm trạng u uất nặng nề suốt buổi chiều khiến Quỳnh Lâm thốt lên những lời khôgn đúng với suy nghĩ của mình:
-Con khôgn muốn thế trừ phi ba mẹ không còn thương hoặc không muốn con ở lại đây nừa.
Gương mặt bừng sắc giận nhưng khi nhìn thấy nước mắt Quỳnh Lâm chảy ra thì lòng ông mềm lại. Bà cũng đang ra hiệu cho ông khôgn nói tiếp câu chuyện này nữa. Cả hai nhìn nhau bối rối. Cuối cùng Quỳnh Lâm lên tiếng:
-Con xin lỗi ba mẹ Thật tình con khôgn nghiẽ thế nhưng con...
Bà dịu dàng:
đdược rồi, khôgn cần nói nữa ba mẹ hiểu ý con.
Bà láic âu chuyện sang hướng khác mà khôgn bei^'t làm thế lại còn tệ hại hơn:
-Trưa nay mẹ Hoài Hương gọi điện sang. Bà ấy dự định về Việt Nam trong thời gian tới và ngỏ ý muốn đến thăm gia đình ta tất nhiên mẹ đã có lời mời chính thức. Hoài Hương vui lắm cả Phong cũng thế. Hai đứa bàn bạc điều gì đấy rồi dắt nhau đ. Lúc nãy Phong điện thoại bảo là khôgn về dùng cơm chiều.
-Khi nào bà ấy sang Việt Nam nhớ dặn Nam Phong thông báo trước để mình còn chuẩn bị dod'n tiếp. Là đàng trai lẽ ra chúng ta phải chủ động nhưng vấn đề tế nhị quá rất khó đề cập. Vả lại, cũng chẳng biết tính ý thằng Phong thế nào.- Ông chắc lưỡi- Rõ ràng thế này có phải dễ xử sự hơn khôgn.
Sự việc diễn tiến không khác với dự đóan của Quỳnh Lâm nhưng khác biệt ở chỗ cô chỉ bình tĩnh phân tích, suy nghĩ, cần nhắc khi nó là dự đoán còn giờ đây dô thấy sợ hãi thật sự. Đêm đó Quỳnh Lâm khôgn ngủ được vì hốt hoảng, cuống cuồng trước viễn ảnh sẽ mất anh vĩnh viễn. Cô không đủ sức phân tích được mất, thắng thua trong tình yêu nữa. Bất chấp những gì thuộc về lý trí, hơn bao giờ hết Quỳnh Lâm muốn anh là của cộ Nhưng nếu Nam Phong từ chối, cô sẽ thế nào đây? Chọ cho mình một thái độ thích hợp, Quỳnh Lâm xoa vầng trán nặng trĩu, nhất định không van xin, không níu kéo. Cô sẽ quên.
Khôgn đâu, Quỳnh Lâm xoay người, Nam Phong yêu mình, anh ấy sẽ giải thích về sự nhầm lẫn nào đó. Cô không thể mất anh. Quỳnh Lâm khao khát nói với Nam Phong điều này. Nhất định cô sẽ nói với anh. Anh về đi, Phong ơi! Suốt đêm Quỳnh Lâm thao thức chờ tiếng bước chân, tiếng gõ cửa khe khẽ. Bất kỳ một âm thanh dù nhỏ nào cũng làm cô nhao nhác, bắt an.
Không để ý đến Quỳnh Lâm, đêm vẫn trôi qua cách lặng lẽ.
Quỳnh Lâm mòn mỏi thiếp vào giấc ngủ nặng nề trong cô chỉ duy nhất một ý nghĩ, mình sẽ gặp anh ấy vào ngày mai, nhất định thế. Dù sao Nam Phong cũNg đã hẹp rất chắc chắn, anh ấy sẽ không sai hẹn đâu.
Trái với suy nghĩ của Quỳnh Lâm, buổi sáng lúc cô đi làm cửa phòng Nam Phong đóng im im?. Điện thoại cả ngày vẫn khôgn reo. Chiều về trước khi rẽ vào nhà, Quỳnh Lâm nhìn thấy hai người trên chiếc xe do Nam Phong lái. Họ đi về hướng ngược lại và không trong thấy cộ Chiếc xe lao vút qua nhưng Quỳnh Lâm va6~n kịp nhìn thấy Hoài Hương đng nghiêng người nói với anh điều gì đó rồi họ cười với nhau. Trong tay cô, chiếc xe chao đi. Quỳnh Lâm rũ ra như người ốm nặng. Dừng lại một phút để định thần nên khi bước vào nhà Quỳnh Lâm đã bình tĩnh trở lại. Cô không hay mặt mình vẫn còn xanh lướt.
-Sao về sớm vậy con?
Cô bình thản:
đạ, chiều nay con có việc ra ngoài cùng với Phong nhưng vừa về đến con trông thấy Phong rời khỏi nhà.
Dù ngạc nhiên nhưng bà không để lộ ra:
-Vậy à? Lúc nãy Phong chỉ nói sẽ về trễ.
Mẹ không nghe nhắc đến cuộc hẹn này. Hay là Phong quên, con gọi điện cho nó thử xem?
Quỳnh Lâm lắc đầu. Bà dò hỏi:
- Có quan trọng lắm không con? Để đến mai được không? tối Phong về mẹ sẽ nhắc nó hộ con.
- Dạ, hôm trước Phong có hứa với tư cách cá nhân Phong sẽ hổ trợ phần chi phí còn lại cho ca mổ tim dự định tiến hành vào tuần sau. Còn hôm nay, Phong nhờ con sắp xếp một cuộc họp mặt không chính thức với những người có trách nhiêm ở bệnh viện để xem xét vài yếu tố quan trọng trước khi công ty của Phong quyết định lâu dài cho chương trình này. Phong cũng nhờ con hẹn với bệnh nhân anh ấy sẽ đến thăm gia đình họ chiều nay nữa.
Bà Như Tùng chắc lưỡi:
- Chắc bận chuyện quan trọng gì đấy nên Phong quên hay là con hẹn lại hôm khác đước không? Nó thế này cũng khó xử cho con thật.
Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Không sao đâu mẹ, con sẽ thu xếp ổn cả thôi.
- Ừ.
Bà gọi khi Quỳnh Lâm quay đi:
- Lâm này.
- Dạ?
- Phần hỗ trợ với tư cách cá nhân của Phong nếu gặp trở ngại gì đó không thể tiếp tục con nói cho mẹ biết nhé. Có thể ba mẹ giúp con được đấy.
- Dạ.
- Khác với những nặng nề lo âu, thắc thỏm đêm qua giờ đây Lâm thấy lòng mình bình thản đến lạ lùng. Mất anh? không đáng sợ như cô nghĩ. Không có anh? cô vẩn tiếp tục công việc của mình. Có gì thay đổi đâu, Quỳnh Lâm lấy vài thứ cần thiết cho vào túi xách rồi nhấc điện thoại. Phía bên kia giọng nói trầm ấm vang lên gần như lập tức:
- Alô.
- Lâm đay anh Viễn. Chúng ta gặp nhau một chút được không? Lâm có việc cần anh giúp đở đây.
- Hình như mọi việc may đều đến với tôi trong những lúc không ngờ nhất. Hai mươi phút nửa tôi sẽ có mặt ở chổ cũ.
- Không, Lâm sẽ chờ anh trước cửa nhà.
- OK
- Anh không hỏi tại sao ư?
Viễn càu nhàu:
- Rắt rối quá tội phải đặt câu hỏi tại sao cho điều gì đây? vì em nhờ tôi giúp đở hay là hôm nay tôi được phép đến đón tận nhà? tôi chẳng có thắc mắc nào vì trong những trường hợp như thế này tôi đều suy đóan theo chiều hướng có lợi cho bản thân tôi.
Quỳnh Lâm bật cười:
- Tôi đến thăm bệnh nhân mổ tim vào tuần tới tiện trao đổi với giáo sư Quyền vài thay đổi nhỏ về vấn đề tài trợ. Nếu thấy bất tiện anh có quyền nói "không".
- Gió sư Quyền là bố của Hoàng Dung, Lâm muốn lưu ý tôi điều này phải không? tôi chẳng có vấn đề gì.
- Vậy thì tốt.
- Nhưng theo kinh nghiêm của tôi, nếu vấn đề không nằm ở chổ tôi thì thường nó nằm ở chổ em.
Quỳnh Lâm cười nho nhỏ trước khi cúp máy:
- Anh chỉ còn mười lăm phút thôi đấy.
Bà TN tỏ vẻ ái ngại khi Quỳnh Lâm xin phép ra ngoài. Thành thật mà nói bà thấy lo cho mối quan hệ giửa cô và Nam Phong, sau sự việc này hơn là những điều Quỳnh Lâm vừa nói vì trong bất cứ trường hợp nào bà luôn tin vào khả năng ứng xoay xở của cô.
- Có rắt rối gì không con? Ừ ráng thu xếp hộ nó. Đừng trách Phong, từ hôm làm Hoài Hương giận đến giờ và sau khi nhận điện thoại bà ấy nó không rời con bé lấy một bước. Điều này khiến mẹ an tâm hơn. Cái kiểu sống lý trí trước kia của nó không bình thường tí nào và làm mẹ thấy lo lo thế nào ấy. Bà cười ý nhị - Rốt cuộc có anh hùng nao ra khỏi ải mỹ nhân đâu.
- Dạ.
Không để ý tới ve mặt ngớ ngẩn của Quỳnh Lâm, bà nói tiếp:
- Thôi đi đi con, hẹn thì phải đến đừng để bệnh nhân họ chờ, tội nghiệp.
Đang loay hoay khép cánh cổng thì giọng nói sát bên tai làm Quỳnh Lâm giật mình quay lại. Ngọc Châu. Bất giác cô nhìn vào nhà rồi chợt nhớ Nam Phong không có mặt ở đấy. Ngọc Châu lễ phép:
- Chào chị, em đến tìm anh Phong. Anh ấy đã về chưa ạ?
- Phong đi khỏi rồi nhưng nếu muốn em có thể vào nhà ngồi đợi chắc anh ấy cũng sắp về rồi đấy.
- Dạ cảm ơn chị.
Quỳnh Lâm mở rộng cửa rồi nép sang một bên nhường chỗ cho Ngọc Châu. Nhìn theo dáng đi uyển chuyển ấy, Quỳnh Lâm tự hỏi mình có ác quá không? liệu một cô gái trẻ vừa trưởng thành có đủ bản lỉnh đối phó với thứ tình cảm rối rắm, chòng chéo thế này không. Quỳnh Lâm lắc đầu. Mặc kệ họ Mặc kệ cái mớ bòng bong này. Vừa lúc ấy Minh Viễn đến. Không để cô kịp mở lời, anh đã giải thích:
- Lúc đang nhận điện thoại của em, tôi đang ở sân tennis. Vì không muốn làm mất thời gain của em nên tôi đến thẳng đây. Đến nhà tôi nhé, tôi thay quần áo rồi chúng ta cùng đi.
Quỳnh Lâm không trả lời cô lẳng lặng đến ngồi sau lưng anh. Minh Viễn thấy thú vị, anh nói nhỏ trước khi lao vút đi:
- Hôm nay trông em hơi lạ đấy.
- Tôi không nhận thấy điều gì cả. Có lẻ lần này vấn đề lại nằm ở chổ anh.
Nhà Minh Viễn ở trung tâm t hành phố nhưng khá yên tĩnh. Anh bấm chuông rồi quay sang Quỳnh Lâm:
- Tôi sống ở đây cùng mẹ và em gái. Thật không may hôm nay mẹ tôi lại đi vắng. Nếu gặp bà chắc chắn em sẽ thích và biết đâu tôi lại có thêm lợi thế nào đó.
Cô bé ra mở cửa khoảng mười lăm mười sáu tuổi. Cầm sâu chìa khoá to tướng trong tay, vưa đi cô vừa rung cho nó reo leng keng. Âm thanh ấy chỉ ngừng lại khi cô nhìn thấy Quỳnh Lâm. Với đôi mắt mở to đầy vẻ thích thú đến ngạc nhiên, cô tra chìa vào ổ khoá. Dù không nhìn nhưng Quỳnh Lâm biết mọi hành động của mình đều nằm trong tầm mắt tinh quái ấy.
- Để tôi giới thiệu đây là Gia Yên em gái tôi. Còn đây là...
Cô reo lên khe khẻ:
- Em biết ròi chị là Hoàng Dung, đúng không?
Quỳnh Lâm bật cười:
- Trật lất, tôi không phải là Hoàng Dung.
Gia Yên lè lưỡi, rụt cổ lại tránh bàn tay chực cốc vào đầu mình. Minh Viễn nhanh chóng chuyển bàn tay đang lơ lửng trên không trung ấy sang Quỳnh Lâm. Anh kéo cô vào nhà:
- Vào đây đi em, mặc kệ cái con bé dở hơi này.
GY cuống quýt chạy theo:
- Chị Ơi, có thật chị không phải là Hoàng Dung không? tại vì... tại vì chị ấy hay gọi đến đây nên em tưởng. Em nói như vậy chị có giận anh Viễn không?
- Sao lại giận nhỉ làm Quách Tỉnh thì có gì là không tốt?
Con bé thích chí reo to:
- Bây giờ em mới tin chắc chị không phải là Hoàng Dung vì hôm trước em cũng gọi đùa như thế - nhưng chị Dung không biết nhân vật Quách Tỉnh này.
Minh Viễn lắc đầu:
- Pha hộ anh ly nước mời chị Lâm đi Yên - Quay sang Quỳnh Lâm, anh nói bằng vẻ ngán ngẩm - Chờ tôi một chút nhé Lâm, đành giao em cho con bé này thôi nhưng nhớ chỉ nên tin 50% những gì được nghe vì Gia Yên nổi tiếng ba hoa đấy.
- 50% là quá nhiều vì em sắp nói một chuyện rất quan trọng đấy. Chị Lâm em nhớ rồi có phải là Quỳnh Lâm không? chắc lần này không nhầm lẩn nửa đâu vì hôm trước trong lúc say rượu anh đã gọi Quỳnh Lâm, Quỳnh Lâm liên miệng. Chà, trong trường hợp này không biết anh có khuyên chị Lâm chỉ nên tin 1/2 hay không đây?
Quỳnh Lâm nhướng mày không trả lời. Vẻ ranh mảnh của GY làm cô thấy vui vui. Niềm vui cỏn con ấy theo cô suốt khoảng đường đi. Nhưng nó không kéo dài cũng không che được nổi buồn lúc Quỳnh Lâm rời khỏi bệnh viện. Minh Viễn an ủi:
- Vốn là người cẩn thận nên giáo sư tỏ ra dè dặt thế thôi. Tính ông ấy xưa nay vẫn vậy mà. Theo tôi thấy tình hình vẫn còn rất khả quan. Em không nên lo lắng, thật ra tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi. Em còn nhớ đến ông bác mà tôi nói với em không? ông ấy mở bệnh viện tư nơi tay Mạnh đang làm việc ấy. Về nguyên lý bác tôi đã đồng ý tài trợ toàn bộ cho một ca mổ tim. Bệnh nhân do chúng ta chọn và ca mổ thực hiện tại bệnh viện của ông ấy. Em thấy có vấn đề gì không?
- Sao anh không nói với tôi từ trước?
- Vì tôi thích nhìn gương mặt em rạng rở lúc này hơn. Vốn là người mưu mẹo tôi luôn luôn tận dụng mọi cơ hội có lợi cho mình mà.
Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Không hiểu sao anh lại thích nói về mình như thế, thật ra tôi thấy anh tốt hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Sao anh lại cố tình tỏ ra thế nhỉ? Anh không muốn người khác hiểu đúng hay anh thích cảm giác đề phòng hoặc dè dặt mà họ dành cho anh.
Viễn dắt xe:
- Tôi không thích vẻ đề phòng hay dè dặt của người khác. Dù không phải lúc nào cũng cố tình như em nói nhưng tôi lại thích nhìn thấy vẽ tiếc nuối như ân hận của ai đó khi họ nhận ra đã hiểu sai về tôi hơn. Giờ chúng ta đi đâu đây.
Quỳnh Lâm nhướng mày:
- Sau khi nghe được tin tốt lành thế này, anh nghĩ chúng ta sẽ đi đâu nếu không đến chổ nào đấy uống vài ly để chúc mừng nhau nhỉ?
Minh Viễn búng tay:
- Em thật tuyệt. Tôi vừa phát hiện một chổ rất hay.
Anh đưa cô đến là một quán bar mới khai trương nằm trên con đường vừa giải toả, cách xa trung tâm thành phố. Nhìn bên ngoài có vẻ khiêm tốn hơn quán rươu hôm trước nhưng bên trong thiết kế sang trọng và ấm cúng hơn.
Khách thưa thớt nhưng vẩn là không khí vẩn nhộn nhịp vì nhạc mở khá lớn. Trên kia là bộ phim không tiếng "Ánh sáng đô thị" của danh hài Charlie Chaplin dù đã chiếu rất nhiều lần trên TV vẫn thu hút được sự quan tâm của khá nhiều người. Lâu lâu tiếng cười lại rộ lên. Quỳnh Lâm chọn thức uống rồi nhìn quanh vẻ thú vị. Thái độ va tư thế rất thoải mái của cô khiến Minh Viễn nghĩ Quỳnh Lâm có ý định ngồi thế này suốt đêm.
- Anh không tưởng tượng được đâu hôm trước tôi...
Chuông điện thoại reo. Quỳnh Lâm dừng lại liếc nhìn màn hình cách hờ hững. Môi nhếch lên thấp thoáng một nụ cười mơ hồ, cô tắt máy. Chưa đầy một giây sau, điện thoại lại reo. Minh Viễn tự ý đứng lên:
- Tôi ra ngoài một tí.
Quỳnh Lâm ngăn lại:
- Nếu chỉ vì nó thì anh ngồi lại đi.
Điện thoại vẫn reo cách kiên nhẫn. Viễn nhăn mặt:
- Em thử thách sức chiệu đựng của ai vậy?
Cô cười cười:
- Anh nghĩ sao nếu tôi nói rằng đang thử thách sức chịu đựng của chính mình.
- Nhưng âm thanh léo nhéo của nó chen giửa chúng ta như người thứ ba vậy và điều này làm tôi căng thẳng.
Quỳnh Lâm cười gượng gạo. Cô liếc nhìn màn hình một lần nửa rồi tắt máy và trao nó cho anh:
- Phiền anh giử hộ tôi, lần này nó sẽ không reo nữa đâu.
Minh Viễn nhướng mày trước khi bỏ điện thoại vào túi:
- Giờ tôi lại muốn nó reo đấy chứ.
Phải rồi, bây giờ nó reo thì thế nào nhỉ?
Quỳnh Lâm lẩn thẩn nghĩ. Để đánh lừa mình cô lảng sang chuyện khác:
- Hôm trươc anh và anh Mạnh cũng đến đây à?
- Ừ hôm đó dự định uống suốt đêm nhưng chẳng biết Lâm nói điều gì mà hắn nằn nặc đòi về sớm đấy chứ.
- Công việc của anh ấy thế nào rồi? cả cô người yêu cũ nửa, chị ấy đã trở về với Mạnh chưa?
Minh Viễn nhún vai:
- Công việc không có vấn đề gì vì hắn vốn rất giỏi mà. Ông bác tôi vốn không khen ai mà cũng phải công nhận như thế. Còn người yêu thì tôi không rõ vì những chuyện như thế hắn chỉ tâm sự lúc say, khổ nổi thời gian gần đây hắn tỉnh như sáo vậy.
Quỳnh Lâm mỉm cười Minh Viễn nâng nhẹ ly rượu chạm khẽ vao ly Quỳnh Lâm. Nụ cười tình tứ của anh khiến cảm giác tự tin quay về với cô vì thế buổi tối trở nên thi vị hơn. Quỳnh Lâm giử ngụm đầu tiên trong miệng một lúc lâu trước khi uống cạn cả lỵ Lần này cô không cảm thấy nóng và cay đến xé lưỡi nữa, thay vào đó là cảm giác dể chịu khi chất lỏng thơm ngát, mịn như nhung này xoa dịu ngọn lửa ghen tuông, mơn trơn lòng kiêu ngạo và lần lượt cuốn trôi mọi giận hờn, uất ức của cộ Thoát một cái tâm hồn bỗng trở nên nhẹ hẫng, Quỳnh Lâm thấy mình bay lên. Chưa bao giờ cô uống rượu với tâm trạng vui sướng và hả hê đến vậy. Quỳnh Lâm không còn đủ sát suốt, bình tỉnh để nhận ra thay vì chế ngự nó cô lại thoa? mãn nó.
Điện thoại reo. Quỳnh Lâm giật nảy mình và theo quán tính cô quơ tay tìm túi xách. Trông thấy hành động ấy, Minh Viễn cười to:
- Không ngờ em nhát gan đến thế. Đừng lo, lần này là của tôi.
Quỳnh Lâm cười theo. Nụ cười gường gượng như chế giểu hành động ngớ ngẩn vừa rồi mà không biết bản thân nó cũng mang một vẻ gì đó rất ngớ ngẩn. Minh Viễn nhìn màn hình không trả lời vội anh quay sang Quỳnh Lâm nháy mắt:
- Mạnh.
Cô không hưởng ứng chỉ lơ đãng gật đầu vì lúc này Quỳnh Lâm đang hướng sự chú ý bàn tay Minh Viễn nó đang trùm kín và xoa nhẹ ban tay cộ Bàn tay đàn ông, ấm nóng, mạnh mẽ và rất đẹp. Trong một thoáng Quỳnh Lâm muốn đáp lại hành động ấy, nhưng cô kịp ngăn mình lại vì Quỳnh Lâm vẩn còn đủ tỉnh táo để nhận biết không thể giải quyết vấn đề đang tồn tại bằng cách mở ra một vấn đề khác tương tự. Nghĩ thế nên Quỳnh Lâm nhè nhẹ rút tay về. Nhưng Minh Viễn dù câu chuyện đang nói rất hào hứng vẫn không đặt cả sự chú ý vào đó, anh giử chặt lấy tay cộ Quỳnh Lâm thử ngọ ngoạy các ngón tay, cuối cùng cô đành sử dụng bàn tay còn lại để nâng chiếc ly.
Minh Viễn liếc nhìn ly rược cạn queo của Quỳnh Lâm rồi nhìn cộ Quỳnh Lâm đáp lại cái nhìn ấy không một chút nao núng. Băng thái độ thách thứ cô đang chờ câu hỏi của anh nhưng Minh Viễn thừa khôn ngoan để không thò tay qua song sắt vuốt đuôi một con cọp. Anh đã có kinh nghiệm về nhừng cơn trái tính của đàn bà. Minh Viễn muốn cô khuây khoa? nhưng theo cách của anh.
- Mạnh đóan tôi ngồi với em. Hắn thính mũi thật nhưng để xem hắn có tìm ra được chúng ta không.
Cô lơ đãng hỏi:
- Anh nghĩ sao?
- Có thể.
- Và mang theo một bất ngờ nào đó?
Minh Viễn nhăn mặt:
- Phụ nữ thường thích những bất ngờ.
- Còn anh thì không? bất ngờ làm cuộc sống nhiều màu sắ hơn, sao anh lại không thích nó nhỉ?
- Vì nó mang cho tôi cảm giác không an toàn và tôi không có khiếu xử trí những tình huống bất ngờ. Những lúc đó tôi thường tỏ ra ngớ ngẩn.
- Vậy anh cảm nhận cuộc sống này thế nào? Tối muốn nói đến những bất ngờ mà dù muốn hay không anh cũng phải chấp nhận nó.
Minh Viễn lẩm bẩm:
- Câu hỏi khá bất ngờ, tôi hy bvọng mình không tỏ ra ngớ ngẩn nhưng giá như nó được đính kèm một nụ cười thì tốt biết mấy.
Chờ cho Quỳnh Lâm mỉm cười anh mới nói tiếp bằn thái độ vừa nghiêm túc vừa khôi hài:
- Thật ra trong đời người không thiếu những điều bất ngờ nhưng tôi thích gọi và xem đó là những thăng trầm như cuộc sống vốn phải có. Lúc thắng tôi xem là lúc những cố gắng, nổ lực của mình được đền đáp và lúc trầm là lúc bản thân chịu thứ thách, tôi cần phải phấn đấu chứ không thể buông trôi.
- Phấn đấu à?
- Có thể em không tin, cũng đúng thôi vì thoạt nghe giống như hô khẩu hiệu vậy nhưng sự thật tôi đã làm thế.
Quỳnh Lâm xua tay:
- Tôi tin chứ chỉ vì tôi đang nghĩ xem mình phải phấn đấu thế nào nhưng xem ra nó không thể áp dụng cho trường hợp của tôi.
- Nói tôi nghe xem vấn đề của em là gì?
Nét mặt Quỳnh Lâm chợt thay đổi vì chút tinh quái, láu lỉnh pha vào trong nụ cười ấy.
- Tôi e rằng anh không còn đủ thời gian để lắng nghe vì phải đối diện với một bất ngờ khác, ồ không, theo cách nói vừa rồi, tôi phải gọi đây là thăng trầm mới đúng nhưng còn cho8` thái độ của anh đế kết luận nó là thăng hay trầm đây.
Theo ánh mắt Quỳnh Lâm anh trông thấy Mạnh đang đến gần và chao ôi, quỷ tha ma bắt hắn đi, sau lưng hắn thấp thoáng một cô gái. Trước khi nhìn thấy mặt Minh Viễn đã mau chóng nhận ra người này: Hoàng Dung. Vẻ mặt ngờ nghệch vì bất ngờ của anh khiến Quỳnh Lâm không nhịn được cười:
- Không thăng cũng không trầm phải không? Lần này nó là một bất ngờ thuần túy nhé.
Nụ cười này xoá đi mọi nghi ngờ trước đó, thật khó lý giải nhưng voi sự nhạy cảm của mình Hoàng Dung tin chắc hai người không phải là tình nhân hay ít ra nếu giửa họ có cái gọi là tình yêu thì chỉ bắt nguồn từ một phía. Điều này khiến cô an tâm và thấy nhẹ nhõm.
Rất tự nhiên Mạnh chen vào giửa hai người, Hoàng Dung ngồi cạnh Minh Viễn. Mạnh nói nhỏ vào tai Quỳnh Lâm nưng cố ý để mọi người cùng nghe:
- Dù ở Đức hay Việt Nam, với người phụ nữ tóc vàng hay mắt đen thì tôi cũng chỉ làm một công việc giống nhau thôi...
Quỳnh Lâm suỵt nhỏ, cô quay sang Hoàng Dung. Hoàng Dung vẩn cười, nụ cười rụt rè bối rối trông dể thương đến tồi tội. Quỳnh Lâm bắt chuyện:
- Hai người quen nhau à?
- Dạ, anh Mạnh là học trò của ba em - Cô nói thêm như đế gảii thích với Viển - Lúc nảy em đến nhà tìm anh Viễn thì gặp anh Mạnh ở đó. Anh Mạnh rủ em đến đây. Mọi người thừờng họp mặt thế này sao?
Mạnh dợm nói điều gì đó nhưng Quỳnh Lâm cắt ngang:
- Chiều nay chúng tôi có đến giáo sư sau đó thì đến đây uống vài ly để chúc cho công việc sắp tới gặp nhiề thuận lợi. Giờ có thêm hai người lại càng vui nhưng chắc phải tìm một địa điểm khác vì xem ra em không thích hợp với không khí ở đây.
Viễn ân cần:
- Để xem em uống được gì nào? thầy cô có biết em đi cùng với Mạnh đến nơi này không?
- Dạ không? nhưng có việc gì ạ?
Viễn đắc ý:
- Nếu họ biết em không được ra ngoài thế này đâu. Dù ưu ái học trò cũ đến mấy nhưng anh dám chắc ba em cũng không đủ can đảm phá đi lời nguyện ấy - Anh nhướng mày - Mọi người chưa biết à? Ha9'n bị một lời nguyền rất năng. Đó là hắn không thể cước bất kỳ một người vợ nào cho đến khi có ai dám giao con gái mình cho hắn. Không phải giao về làm vợ đâu nhé, chỉ giao cho hắn dắt đi loanh quanh đâu đó thôi, hay đơn giản như dắt đi tìm một người khác chẳng hạn.
Quen với lối nói khiêu khích này nên Mạnh vẩn ngồi yên. Quỳnh Lâm cúi xuống nhìn những ngón tay nhưng không dấu được vẻ thích thú. Chỉ Hoàng Dung là ngọ ngoạy không yên, cô chuyển ánh mắt từ người này sang người khác. Không quen với lối nói đùa của Minh Viễn nên cô thấy ngại vì Manh rất tốt. Anh đã sốt sắng đưa cô đến đây. Hoàng Dung phân trần:
- Sao anh lại nói thế? Dù có biết ba mẹ em cũng không nghĩ thế đâu vì lúc nào nhắc tới thành tích của học trò mình, bao giờ ba em cũng khen anh Mạnh đầu tiên đấy. Chiều nay em xin phép đến nhà anh rồi tình cờ gặp anh Mạnh - Cô ngẩm nghĩ - Trước khi đến đây em và anh Mạnh cùng ghé vài nơi, thảo nào trên đường đi, anh ấy nhắc em mãi, nếu ai có hỏi thì cứ bảo là đi với anh Viễn.
Mạnh cố nín cười nhưng người anh cứ rung rung. Cuối cùng không nhịn được nữa Mạnh phá lên cười thật tọ Âm thanh ấy lan sang người bên cạnh. Quỳnh Lâm vừ cười vừa vuốt má Hoàng Dung:
- Em dể thương lắm. Tôi thấy tiếc cho người đàn ông nào đó không biết cách giữ em cho riêng mình.
Không nhìn thấy thoáng bến đổi trên gương mặt Minh Viễn và cái nhún vai ý nhị của Mạnh, lúc này Hoàng Dung cảm động khi nhận ra bao nhiêu đố kỵ ghen tức của mình trước kia thật trẻ con và vô lý. Thái độ vừa rồi của Quỳnh Lâm rất tự nhiên, không kẻ cả, khoa trương và cũng không có chút ẩn ý nào. Thật buồn cười khi cô tự đặt mình vào vị trí đối thủ của Quỳnh Lâm.
- Em chưa đến những chổ này lần nào nhưng em thích không khí này lắm ạ. Cho em ngồi chơi với nhé.
Quỳnh Lâm vươn người chạm tay vào Hoàng Dung:
- Em chỉ rời khỏi đây khi nào em muốn. Còn bây giờ thì hãy chọn thức uống gì đó để chúng ta chạm ly với nhau. Em vẫn chưa biết biết sao chúng tôi đến đây phải không? Anh Viễn sẽ nói cho em nghe.
Vẫn biết mọi chuyện so sánh đều khập khiểng nhưng kể từ lúc ấy Minh Viễn không sao rời ánh mắt khỏi Quỳnh Lâm để nhận ra cô gái bên cạnh anh trẻ trung, duyên dáng và sắc đẹp ấy không ít lần làm cho anh xao xuyến nhưng tất cả những điều này vẫn không che được người phụ nữ anh yêu. Ở cô có những nét riêng không lẫn vào đâu, nó sâu lắng, thi vị, vừa cao quý vừa đời thường.
Lúc này đây Quỳnh Lâm đang lắng nghe tên Mạnh ba hoa điều gì đấy. Cô nhấp ngụm rượu rồi mỉm cười, người hơi ngả ra sau trong một tư thế vừa cởi mở phóng khoáng vừa e dè bối rối. Trong một thoáng Viễn bắp gặp ánh mắt của Mạnh. Chỉ cần một phần mười tín hiệu trong ấy anh cũng dể dàng nhận ra sự thán phục của hắn. Khỉ thật Viễn nhớ rất rõ trước đây anh và hắn tuy thân thiết nhưng sở thích hoàn toàn khác nhau và không ít lần anh cay cú khi hắn kênh kiệu phán tớ không sao cảm nổi những người đẹp của cậu, nhất là người đẹp tóc vàng ấy...

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 Apr 2015 06:58 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 13


Viễn đánh cuộc là giờ đây hắn đang rất khoái chí vì đã thuyết phục được Hoàng Dung đến nơi này. Hắn muốn dùng cô bé để tách anh ra khỏi Quỳnh Lâm. Bên cạnh Viễn Hoàng Dung vẩn ngồi thu lu. Cảm giác thương hại, tội nghiệp cồn lên trong lòng khiến giọng anh trở nên dịu dàng mà ngay cả người bạn thân ngồi cạnh cũng không tin nổi bởi sự mềm mại không ngờ này.
- Em lạnh à? có muốn uống thêm gì không?
Hoàng Dung so vai:
- Dạ không.
- Chiều nay em đến tìm anh có việc gì?
Cô cười khẻ như tự chế giểu mình:
- Em cũng nghĩ ra vài lý do khi đế đấy nhưng gặp anh thế này rồi chắc không cần nêu ra những lý do buồn cười ấy nữa đâu.
Sự thẳng thắng của cô làm Viễn thú vị. Anh cũng vờ đáp lại bằng sự thẳng thắn tương tự:
- Em yêu anh hả?
Hoàng Dung nhìn anh không chút bối rối:
- Bây giờ là thế mặc dù bây giờ em đang ghi ngờ tình cảm này nên có thể nói đây là lúc em lắng nghe, tìm hiểu để đánh giá mức độ chính xác của nó. Biết đâu vì mang tính tạm thời, nó sẽ qua đi mà chẳng để lại dấu ấn nào thì sao.
VIễn ởm ờ:
- Còn nếu không?
Hoàng Dung nhìn sang Mạnh:
- Thì em sẽ phấn đấu, sẽ tranh giành chớ không ngồi yên như anh bây giờ mặc cho anh Mạnh dựng em lên như tấm bình phong rồi tha sứ tán hưu tán vượn thế đâu.
nỤ cười cứng lại trên môi VIễn, ngay lúc ấy cảm giác tội nghiệp thương hại lúc nãy bay biến thay vào đó là cảm giác đề phòng. Bất giác Minh Viễn ngồi thẳng lên và vờ như không nghe thấy khi Mạnh ghé vào tai nói nhỏ:
- Có cần tớ giúp gì không?
Minh Viễn hắng giọng:
- Anh sẽ chứng minh cho em và cả hắn trông thấy với anh em không phải là tấm bình phong. Nào, đến đây cô bé.
Dù biết Viễn chống chế nhưng Hoàng Dung vẩn thấy vui vui và trong vòng tay anh cô nhận diện được hạnh phúc. Quỳnh Lâm vẩn đang ngồi đấy nhưng với ánh mắt và nụ cười khuyến khích khiến Hoàng Dung hiểu vấn đề của cô không phải là người này, nhưng không phải vì thế mà vấn đề trở nên đơn giản hơn, Hoàng Dung nhủ thầm, mình phải kiên nhẩn, thật kiên nhẩn.
Bốn người lần lượt khiêu vũ với nhau. Vì lơ đãng nên Quỳnh Lâm suýt té mấy lần. Minh Viễn lo lắng:
- Chắc chắn em có điều gì không ổn? - Anh nhăn mặt - Lại là nó, nếu em không muốn nghe tôi tắt điện thoại đi nhé. Reo mãi thế này chắc tôi đau tim quá.
Quỳnh Lâm cười hờ hững:
- Toi không có ý kiến gì. Đã giao cho anh rồi thì anh có toàn quyền xử lý.
Minh Viễn nhún vai:
- Thật ra giống như em, tôi cũng muốn thử thách sự kiên nhẩn, sức chịu đựng mà tôi đoán là của một tên đáng ghét nào đó. Em nói đúng. Mặc kệ hắn.
Minh Viễn đưa Hoàng Dung về nhà rồi trở lại quán rượu thì đã quá khuya. Bên ngoài bảo vệ vừa năn nỉ vừa từ chối các cô cậu choai choai vừa chạy dạt từ vũ trường khác sang. Bên trong các dãy bàn thưa thớt hẳn. Quỳnh Lâm đang nói với Mạnh điều gì đó rất hào hứng, Viễn đến gần:
-... Sở dĩ tôi uống nhiều thế ày là do được tập luyện từ bé đấy.
Mạnh trợn mắt:
- Tập luyện từ bé?
Cô thản nhiên:
- Vì quê tôi là làng chài mà. Mỗi khi đi biển những người ở đấy đều uốngnước mắm hoặc rượu để chống lạnh. Cách này rất hữu hiệu dù nhà không làm nhề biến nhưn g tôi cũng phải ra đấy từ rất sớm để đón ghe, nặt cá rồi mang bán ở chợ cách nhà vài cây số. Xứ biển nhiều tôm cá nhưng nước mắm mắc hơn rượu nhiều nên tôi đành phải chọn thứ rẻ tiền hơn. Ngày nào cũng uống một ly con con thế là từ từ tửu lượng nâng lên lúc nào không haỵ Cũng may là sau đó tôi về sống với dì thôi không làm công việc này nữa nếu không tôi đã thành con sâu rượu từ lâu rồi. Giờ anh đã hết thắc mắc chưa?
Dù biết rằng vô lý nhưng sự thân mật của hai người làm Minh Viễn thấy bực, anh cười chế giễu:
- Giờ em cũng đang dùng cách này để chống lạnh đấy hả? Nhìn em thế này đâu có vẻ gì phải cần đến nó nhỉ.
Quỳnh Lâm quay lại, cô không giận chỉ cười:
- Chẳng phải ban nãy anh đã về rồi sao?
Minh Viễn lầm lì:
- Tôi mang em đến đây thì tôi sẽ đưa em về. Hay là em có đề nghị nào khác?
Quỳnh Lâm ngẫm nghĩ:
- - Đề nghị khác à - Cô lắc đầu - Tôi không có vì cuối cùng cũng phải về nhà thôi, giờ chắc đã tàn cuộc rồi.
Mạnh khá say, hắn thích thú nhìn vẽ giận gư của Viễn. Không giận hắn, Không giận Lâm nhưng nah thấy lòng mình gay góc một cách vô lý thế nào ấy. Không thèm chào Mạnh, anh kéo tay Quỳnh Lâm ra cửa. Cô im lặng suốt đọan đường về nhà mặc kệ anh vì sợ cô ngủ gật nên trò chuyện huyên thuyên và vất vả choàng tay ra sau giữ cho Quỳnh Lâm khỏi ngã. Xe dừng lại trước cổng. Quỳnh Lâm chậm chạp bước xuống, cô chưa vào nhà vội:
- Tôi nghĩ cần phải nói điều này với anh. Đi thăm bệnh nhân chỉ là cái cớ để chúng ta gặp nhau và... gì nhỉ? à phải cám ơn anh rất nhiều vì biết rõ như vậy như vẩn đi cùng tôi. Chúc mừng cũng là cái cớ để tôi rủ anh đi uống rượu. Tóm lại đó là những cái cớ đáng ghét tôi đã nghĩ ra vì một lý do duy nhất mà... mà...
-... Mà em không thể nói ra. Cứ an tâm tôi sẽ không buộc em giải thích điều gì đâu. Mai tôi nghĩ phép và có kế hoạch rời thành phố trong vòng một tuần nhưng em có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Giờ thì vào nhà ngũ một giấc đi.
Quỳnh Lâm hít mũi, trời lạnh hay vì co6 say quá nên nó trở chứng thế này nhỉ:
- Anh về nhé
Minh Viễn tiếc nuối buông tay:
- Ừ vào đi.
Cánh cổng mở ra đột ngột khiến cô giật mình và loạng choạng mấy bước. Quỳnh Lâm nhớ mình chỉ mới đặt nhẹ tay vào đấy thôi mà. Chưa kịp hoàn hồn, cũng chưa kịp nhìn thấy người đã nghe giọng nói vang lên như sấm. Âm thanh ấy gỏ vào cái đầu không còn tỉnh táo của cô như những nhát búa tạ. Đau quá Quỳnh Lâm nhăn mặt:
- Em đã về rồi à? nếu em về chậm một giây nữa thôi anh đã gọi cảnh sát.
Quỳnh Lâm bật cười:
- Gọi cảnh sát à? Tại sao phải làm thế? trong trường hợp này cảnh sát giúp gì được cho em nhỉ? Anh thấy đấy em có sao đâu?
- Em đi cả đêm điện thoại cũng không thèm trả lời. Em có biết anh gọi em bao nhiêu lần không? lại phải chạy tìm em khắp nơi?
Quỳnh Lâm lắc đầu người cô ngã nghiêng:
- Lạ quá trước sau gì em chỉ đứng có một chổ, thế mà anh lại bảo tìm em khắp nơi. Vậy anh thử nghĩ lại xem anh có rời khỏi vị trí không?
Nam Phong nhìn cô đăm đăm, anh nói rỏ từng tiếng:
- Anh không hiểu em nói như vậy là có ý gì?
- Có ý gì à? trong trường hợp này người có ý gì không phải là em nhưng được rồi, anh nổi giận vì không biết em đi đâu chứ gì? Em đi uống rượu đấy được chưa?
Anh thở dài ngao ngán:
- Lại uống rượu. Em có biết điều này đối với một người phụ nữ có ý nghĩa gì không Lâm?
Quỳnh Lâm cười nhạt. Hình ảnh cô trông thấy chiều nay đang hiện mồn một trong đầu. Vậy mà họ còn trách móc cô:
- Có ý nghĩa gì ả Thật đáng tiếc khi làm nah khó chịu thế này, nhưng đâu phải anh không biết sở thích của em. Anh đã thấy bộ sưu tập rượu ở phòng khách rồi phải không? Như Vũ đã bỏ nhiều công sức sưu tầm để thoa? mãn cái sở thích quái gở của em đấy. Nếu có ai đó bất bình thì vẩn chưa đến lượt anh đâu.
Nam Phong chộp lấy vai cô lắc mạnh:
- Em làm anh lo lắng suốt từ chiều, giờ em lại nói với anh như vậy hở Lâm?
Suốt buổi chiều? Quỳnh Lâm cười bằng cái nhếch môi nhạt thếch. Vậy cô đã trông thấy ai nhỉ? giọng nói phẩn nộ chẳng có vẻ kịch chút nào chứng tỏ Nam Phong đang giận thật sự. Vậy là sao? Quỳnh Lâm xoa trán Hay là người đàn ông này có thể xẻ sự quan tâm, tình yêu và trái tim mình thành hai nửa tách bạch nhau? Quỳnh Lâm lắ đầu lùi lại. Hành động ấy như một lời từ chối vì lúc này cô có cảm giác những thứ mình vừa nghĩ đến đang bày ra trước mặt vậy. Nam Phong hiểu sai ý nghĩa của hành động này. Với anh nó là biểu hiệu của sự đầu hang, nhượng bộ và thừa nhận mình sai vì thế giọng anh dịu hẳn. Nhưng với cô sự dịu dàng ấy lại mang tâm điệu kẻ cả, trịch thượng của một người lớn đang chán nản, bực dọc cái trò ngúng nguẩy nhằm thu hút sự chú ý ở một đứa trẻ không ngoan.
- Nếu không yêu em anh đã chẳng lo lắng đến vậy. Từ nay nếu không hài lòng hay giận dỗi điều gì cứ trao đổi thẳng thắng với anh. Anh không muốn em bỏ đi uống rượu như thế này nữa nhé Lâm.
Cô khoa tay:
- Anh vừa nói đến tình yêu? Nó có giống như việc em uống một ly rượu không nhỉ? Rượu làm em say thế này đây nhưng khoảnh khắc dài ngắn thế nào rồi em cũng sẽ tỉnh và lúc đó câu chuyện chấm dứt, ồ không, phải gọi là tình yêu mới đúng chứ, đó là lúc chấm dứt một cuộc tình. TÌnh yêu - Cô lập lại vụng về vuốt mái tóc rối bời - tình yêu và rượu có gì khác nhau đâu. Nồng say đấy nhưng sẽ tỉnh thôi.
Nam Phong lầm lì siết chặt cánh tay Quỳnh Lâm:
- Tôi cấm em giùng cái lối vô trách nhiêm đế xúc phạm tình cảm cúa tôi. Uống một ly rượu à? vậy em đang say hay tỉnh khi thốt lên những lời như thế? Nhưng xem ra với những gì vừa tận mắt chứng kiến em say sưa thế này có phải vì tôi đâu - Anh gằn mạnh từng tiếng - Tôi muốn biết tôi có bao nhiêu tình địch đây? em nói xem, người đàn ông ban nãy hay là người đã chết?
Quỳnh Lâm nghiến răng giằng mạnh tay:
- Buông ra!
- Không.
Họ nhìn nhau, trong ánh mắt chẳng nhìn thấy bóng dáng của tình yêu, chỉ ngọn lửa đang cháy bùng bùng là reo hò đắc thắng vì trong phút chốc thiêu rụi được lý trí, tình cảm của hai người đang yêu. Họ cứ đứng như thế, không nhận ra nhau và không nhận ra trước đó vài giây đã có sự hiện diện của người thứ ba.
Viễn hắng giọng:
- Ra thế. Đây có phải là lý do em không thể nói và nó đã làm em ngơ ngẩn, buồn rầu cả đêm phải không Lâm?
Quỳnh Lâm mở to mắt:
- Sao anh lại... sao lai...
- Sao tôi lại ở đây chứ gì? nói thật nhé toi cũng không thích những pha kịch tính thế này đậu Toi trở lại đây để gởi em cái này.- Anh chắc lưỡi - Nó quấy rầy chúng ta suốt đêm. Tôi hiểu rồi này anh bạn, những cú điện thoại đó là của anh phải không? Vì giận anh nên cô ấy không thèm nghe và giao nó lại cho tôi. À những rắc rối trong tình yêu đây mà. Vậy suốt câu chuyện này tôi đóng vai gì nhỉ? - Viễn nhíu mày rồi cười lớn - Một cái bung xung. đúng rồi, dù bat ngờ nhưng tôi cũng thừa nhận mình là một bung xung vô duyên nhất.
Quay sang Nam Phong, Viễn hất hàm:
- Từ lâu tôi đã ngờ ngợ sự hien diện của anh. Giờ biết rõ vị trí vai trò của mình rồi nen tôi sẽ không tranh giành với anh nữa, chỉ cần nhường cô ấy cho tôi, không lâu đâu, vài phút thôi. Nói xong tôi sẽ đi ngaỵ Ồ không cần tránh mặt chỉ buông tay cô ấy ra là đủ.
Quỳnh Lâm ngơ ngẩn nhìn khi Minh Viễn đến gần đặt điện thoại vào tay cộ Gương mặt anh lạnh lùng, cao ngạo đến cay nghiêt, cô đứng yên như con thú nhỏ đang khiếp đảm vì anh đèn của người thợ săn đang chiếu thẳng vào mắt. Viễn nhếch môi:
- Tôi không giận khi người em yêu và chọn không phải là tôi nhưng khi bước vào cuộc chơi em phải tôn trọng nguyên tắc của nó. Tôi không đáng bị đối xử thế này. Có bao giờ em ngừng lại một giây để nghĩ đến tôi không? tôi đã thoa? hiệp với quỷ khi ye6u em. tôi đã nói em cho tôi cái gì tôi sẽ chấp nhận cái ấy. Tôi đã sai lầm. Đó không phải là những điều người ta nói với nhau trong tình yêu. Đó là sự đổi chát tệ hại nhất.
Sự sợ hãi và bất ngờ khiến Quỳnh Lâm te6 liệt mọi phản ứng cô lấp bấp:
- Tôi... tôi xin lỗi... tôi...
Viễn cười cay đắng:
-Em có lỗi gì đâu vì từ lúc khởi đầu chúng ta, hay nói chính xác là tôi đã đặt tình yêu trên cơ sở một cuộc mặc cả. Em chỉ hứa cho tôi những thứ em có thể chứ không phải những thứ tôi cần. À nhắc đến lời hứa làm tôi nhớ, lúc nãy tôi có nói, bất cứ lúc nào em có thể gọi tôi, nhưng giờ đây tất cả đã kết thúc, em không nên tìm tôi vì bất cứ lý do nào. Đều này tốt cho em và cho cả tôi nữa.
Quỳnh Lâm cắn môi đến rướm máu mà chẳng thấy đau. Một cơn ác mộng khác tuy tính chất và mức độ không giống nhau nhưng cảm giác khắc vào cô vẩn vậy, vẩn là sự đau đớn và mất mát. Viễn nhìn sâu vào đôi mắt cúa Quỳnh Lâm trước khi quay đi:
- Em làm tôi nhớ đến trò chơi thời trẻ con. Giơ bàn tay trước mặt và thấy mình che kín cả bầu trời. Đó là điều em đã làm đối với tôi, giơ bàn tay lên và che kín cả cuộc đời tôi. Tôi sẽ không cho em sức mạnh đó nữa đâu. Tôi nhớ có lần Mạnh nói hắn không cảm nổi những người đàn bà của tôi. Giờ tôi nhận ra hắn rất đúng, chẳng có ngoại lệ nào ca?
Viễn phóng xe đi, mặc Quỳnh Lâm đứng trơ lại đó. Nhưng cơn giận dữ của anh vẫn còn đặc quánh bao trùm cả không gian khiến cô ngạt thở. Đặt tay lên vùng ngực đau nhói, Quỳnh Lâm ngồi bệt xuống đất. Một lúc lâu khi tiếng chuông đồng hồ rời rạc điểm vài tiếng cô mới bừng tỉnh. Chung quanh không còn ai, Quỳnh Lâm lê từng bước vào nhà. Đang nặng nề bước lên các bậc tam cấp thì có bàn tay giử cô lại. Quỳnh Lâm nhắm mắt, sao họ không chịu để cô yên? trong suốt câu chuyện cô là người duy nhất chịu mất mát, thiệt thòi vậy mà họ còn thay nhau đổ trút cơn giận vào cộ Nhưng lạ thay, bàn tay lần này không còn làm Quỳnh Lâm đau cả giọng nói cũng dịu dàng:
- Anh xin lỗi lẽ ra anh không nên nổi giận với em như thế, chỉ vì anh lo cho em quá. Giờ để anh đưa về phòng, em mệt lắm phải không?
Thà giận dữ và nặng lời như Minh Viễn lúc nãy cô lại thấy dể chịu hơn nhiều. Sự âu yếm dịu dàng lúc này có vẻ gì đó như không thật thuyết phục nên nó chỉ khơi dậy ở Quỳnh Lâm một sự phản kháng ngấm ngầm. Lòng gai gốc Quỳnh Lâm im lặng rút tay về. Nam Phong vẩn đi cạnh cô làm như không thấy nét mặt cố kiềm chế ấy, Quỳnh Lâm nện chân trên từng bước thang một, cố phóng đại âm thanh ấy cốt trông thấy vẻ sợ hãi, ít nhất là ngại ngùng ở Nam Phong. Cô muốn nhìn xuyên qua gương mặt trầm tỉnh và tự chủ đến đáng sợ này nhưng không có phản ứng nào từ anh cả. Quỳnh Lâm dừng lại đột ngột giữa các bậc thang, Nam Phong không tránh kịp nên va vào cô từ phía sau. Cầm anh chạm nhẹ mái tóc Quỳnh Lâm. Mùi hương dịu dịu đánh thức những cảm giác quen thuộc ở anh. Hơi thở Nam Phong trở nên dồn dập một cách không tự chủ. Nó làm lay động vài sợi tóc ủa cô, bất giác anh hé môi giử lấy chúng. Nam Phong vòng tay ôm chiếc eo thon thả rồi kéo cô sát vào mình. Hành động vừa âu yếm vừa che chở này không còn làm cô cảm động nữa, thay vào đấy là sự chán ghét. Đã quá muộn, vết thương lòng cô đang tấy lên đau nhức khiến Quỳnh Lâm không thể thờ ơ hoặc giả vờ như không có nó. Từ lúc gặp anh Quỳnh Lâm luôn cư xử khác với bản tính vốn kín đáo, chịu đựng và bây giờ cũng thế. không lãng tránh Nam Phong, với cử chỉ khiêu khích, Quỳnh Lâm xoay người lại cười lớn:
- Anh không sợ người khác nhìn thấy sao?
Đáp lại cô là thái độ điềm tỉnh:
- Em biết rõ là anh không sợ mà. Chẳng phải trước giờ chỉ có em là e ngại, sợ hãi không dám công khai mối quan hệ của chúng ta sao?
Lúc này Quỳnh Lâm để mặc cho lòng kiêu hảnh sự đố kỵ lấn át mọi tình cảm trong lòng mình. Không cửng lại, cô đi theo sự dẩn dắt của nó. Quỳnh Lâm rướng người nhìn sát vào mặt anh. Trong một thoáng hơi thở nồng nàn thoảng hương rượu của Quỳnh Lâm khiến Nam Phong ngây ngất. Chưa ai khơi dậy những cảm xúc và đánh thức mọi giác quan ở anh tài tình và kỳ diệu như cô.
- Thật hú vị khi so sánh sự sợ hãi. Để xem, em phải công nhận anh đúng, em có sợ và anh cũng thế, nhưng tính chất và mức độ sợ hãi ở chúng ta không giống nhau. Ở em vì không vượt qua nổi những lề lối, định kiến, qua hệ, suy nghĩ vừa phức tạp vừa tế nhị trong mối quan hệ gia đình và vốn là người bảo thủ nên em sợ. Còn anh, vốn sống và lớn lên ở nước ngoài với tư tưởng phóng khóang anh không ngại những rắc rối trên vì thế lý do sợ của anh đơn giản hơn nhiều. - Cô nhếch môi - Như những người đàn ôg đạo đức khác, anh có những lo sợ, bất an khi cùng một lúc yêu hai đến hai người.
Cô ghen. Anh bật cười và thấy thú vi...
- Anh không yêu Hoài Hương cũng như em không yêu Viễn vậy. Lời nói và thái độ của Viễn lúc nãy khiến anh nhận ra mình được em yêu thế nào. Cảm ơn em.
Lúc này nếu Nam Phong thừa nhận tình cảm yếu đuối của minh khi cùng một lúc yêu đến hai cô gái hoặc ít ra anh im lặng, cô sẽ tôn trọn anh hơn. Với những gì đã nhìn thấy và cảm nhận Quỳnh Lâm tin chắc mình không lầm vì vậy lời khẳng đính của Nam Phong khiến anh trở nên tầm thường hèn nhát trong mắt cộ Để yêu một người như thế cô phải sống trong khổ sở, day dứt, mặc cảm thế này đây. Thật không đáng chút nào. Như một samurai chính hiệu, Quỳnh Lâm bình thản rút gươm ra, cô nhất tâm chặt đứt mối quan he6. khiến mình luôn đau đớn dằn vặt này.
- Tôi không yêu Viễn cũng không yêu anh. Nếu lời nói thái độ vừa rồi của Viễn hoặc bản thân tôi có làm điều gì khiến anh hiểu lầm thì tất cả đều bắt đầu từ việc tôi đã dùng anh để từ chối Viễn, thế thôi.
Anh cười cười. Thái độ tự tin như bao dung như người lớn quan sát một đứa trẻ đang tìm cách chối quanh điều mà mọi người đều thấy rất rõ, anh cúi xuống nói nhỏ vào tai cô:
- Không yêu anh à? Vốn là người bảo thủ, vậy em giái thích thế nào về đêm hôm đó nhỉ?
Khác với suy nghĩ của anh, cô không ngượng ngùng, không đỏ mặt lẩn tránh như những lần trước. Quỳnh Lâm đang nhìn thắng vào anh nói rõ từng lời. Cô muốn khắc hành động từ chối của mình vào kiêu hảnh, cao ngạo của Nam Phong bằng dấu sắt nung đỏ. Nam Phong hòan toàn không nhận ra chỉ vì sự đắc thắng trong gịong nói vừa rồi của anh khiến Quỳnh Lâm mất bình tỉnh. Sự đắc thắng ấy đà làm cho chính anh và cả cô đều phải trá giá ngay lập tức.
- Không phải là người đầu tiên cũng không phải là người duy nhất nên anh đừng tỏ ra tự tin quá. Vì mất Như Vũ đã lâu nên việc ấy có xẩy ra với anh hay bất kỳ người đàn ông nào khác với tôi cũng không phải là chuyện lạ lùng đến khó giải thích.
Trong lúc giận dữ, Quỳnh Lâm không kịp lắng nghe tiến nói từ nơi sâu thẳm tâm hồn nên cô đã thốt ra những lời không nói đúng với suy nghĩ, tình cảm thật sự ấy. Cô ngơ ngác nhìn anh. Ánh mắt của Nam Phong khiến Quỳnh Lâm nhận ra cô đã tự đóng kín các cửa để nhốt mình vào căn phòng không lối thoát. Nam Phong không tin những lời cô nói, nhưng tình yêu là tình cảm vị kỷ nhất nên vì thế khi tình yêu thương tổn, nó sẽ trở thành ít độ lượng nhất. Anh không bao giờ tha thứ cho cộ Quỳnh Lâm cúi mặt chờ cơn thịnh nộ nhưng thật bất ngờ Nam Phong không hề giận dữ, anh chỉ thốt lên bằng vẻ mệt mõi, buông xuôi:
- Tôi hiểu rồi, em đã nói đúng, giờ tôi mới nhận thấy chúng ta rất khác nhau, cả trong chuyện này cũng thế. Với tôi tất cả những gì diển ra đêm đó mang một giá trị rất lớn về mặt tinh thần, một dấu ấn, một kỷ niệm sâu sắc, một biểu hiện của tình yêu thật sự nhưng ở người vốn bảo thủ như em nó lại là nhu cầu xác thịt tầm thừơng. - anh ngẩng lên - Nhưng không giống hắn cuộc chơi của tôi không theo một nguyên tắc nào cả đó cùng chính là nguyên tắc lớn nhất nê em không cần phải e ngại, tôi sẽ không trách cứ em đã phá vỡ hay không tôn trọng điều gì đó không thuộc về nguyên tắc đâu.
Lách qua người Quỳnh Lâm, Nam Phong bước tiếp các bậc thang bằng vẻ mặt bình thảng nhưng đôi vai đã tố cáo tâm trạng anh khi nó rủ xuống một cách phiền muộn. Đến khúc quanh, Nam Phong dừng lại. Khoảng cách giửa hai người chỉ vài nấc thang mà xa vời vợi. Anh ao ước giá như có một cách nào đó khiến anh thôi yêu cô ngay lập tức chứ không day dứt giửa yêu và hận như bây giờ. Nam Phong muốn mau chóng thoát khỏi sức ảnh hưởng cực mạnh đang toa? ra từ cộ Sau những chuyện vừa xẩy ra anh không thể yêu Quỳnh Lâm được nữa.
- Em đã dùng tôi để từ chối Viễn rồi lại dùng những lời này để từ chối tôi. Thật ra em không cần thiết phải nói những lời không phù hợp với nhân cách của mình để khẳng định em không yêu tôi, nhưng tôi sẽ vì sự quả cảm này mà không quấy rầy em nữa. Em đã đặt trên vai tôimột gánh rất nặng mà tôi sẽ còn mang nó suốt đời - Bằng thái độ rủ bỏ anh đặt chân lên bậc thang kế tiếp - từ lúc yêu em, hơn một lần tôi đã bảo mình quên nhưng tôi không thể. Giờ thì khác rồi, không cần nhiều thời gian, tôi sẽ quên em ngaỵ Cảm ơn em đã cho tôi cái quyết tâm ấy.
Nhưng không ngoái lại nhìn thêm một lần nào nữa, Nam Phong đi thẳng về phòng. Anh không hay sau lưng mình Quỳnh Lâm đổ sụp xuống. Xét về ý chí cô không có nghị lực và sức mạnh như mộ tquân nhân mà đẳng cấp của họ được khẳng định trong xả hội Nhật Bản thời phong kiến thế mà Quỳnh Lâm lại rút dao tự đâm vào mình như một samurai thực thụ vì thế hành động tự sát ấy chăng mang ý nghĩa nào ngoài ý nghĩa đích thực của nó. Đó là sự trốn chạy hèn nhát.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 Apr 2015 06:59 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 14


Ngôi nhà trở lại dáng vẻ trầm mặc kể từ khi Hoài Hương về Mỹ. Sự hiện diện của Nam Phong cũng vì thế mà thay đổi thất thường theo. Chiều nay Quỳnh Lâm lai ra khoảng sân nhỏ quen thuộc ấy đế chờ đợi một điều gì đó rất mơ hồ. Đã nhiều ngày rồi cô không nhìn thấy anh. Quỳnh Lâm không dám hỏi lý do vì không thể đóng kịch để giử cho giọng mình thản nhiên với bất kỳ ai như trước đây được nửa. Nó sẽ tố cáo tình cảm của cô.
Kể từ ngày ấy, thái độ của Nam Phong hoàn toàn khác. Anh không giận dữ, không thản nhiên, không giả vờ như chẳng nhìn thấy Quỳnh Lâm, anh chào cô rất lịch sự. Điều này khiến cô đau đớn nhận ra đúng như anh nói, tất cả đã kết thúc. Không biết bao nhiêu buổi chiều đã trôi qua trên chiếc ghế đá này khi Quỳnh Lâm ngồi chờ để chỉ nhận được cái nghiêng đầu lể độ ấy. Cô nhơ anh da diết. Vào lúc này Quỳnh Lâm khao khác được nói với anh không chỉ là tình cảm that sự của mình còn cả điều thiêng liêng ấy nửa. Cô không sợ bị từ chối vì giờ đây với tình yêu dồn nét đến mãnh liệt không có chỗ cho sự cao ngạo, ích kỷ. Nhất định cô sẽ nói, Quỳnh Lâm ngồi thắng dậy, một hành động vô thức mà cô dùng để động viên mình.
Quỳnh Lâm không hay ba Như Tùng đến gần cho đến khi bà ngồi xuống cạnh cộ Với khoảng gần Quỳnh Lâm nhận ra ngay hạnh phúc đã ánh một nét rạng ngời lên gương mặt phúc hậu ấy, còn giọng nói thì không dấu được niềm vui sướng đang tràn ngập trong lòng, mà dấu làm gì kia chứ khi với bà, cô luôn luôn là người lắng nghe và chia sẻ cách ân cần, mẩn cán nhất.
- Phong vừa nói chuyện điện thoại với mẹ xong.
- Phong đang ở đâu vậy mẹ?
- Ở Huế. Chắc tuần sau nó sẽ về đến đây. Tuần trước mẹ Hoài Hương cũng gọi điện sang xin lỗi vì sẽ không về VN và đến thăm gia đình ta như đã hẹn từ trước. Giờ mẹ mới biết họ đã có kế hoạch khác vì lúc nãy Phong nói với mẹ, Phong đang hoàn tất thủ tục để mời gia đình ta sang Mỹ trong thời gian tới. Con có sắp xếp được thời gian nghĩ phép không?
Cô hồi hộp:
- Phong mời cả con hở mẻ Sao trước đây con không nghe mẹ nói gì về việc này?
Bà Như Tùng cười bí mật:
- Mẹ muốn con ngạc nhiên và hình như Phong cũng thế.
Cô ngơ ngẩn lập lại:
- Phong mời cả con hả mẹ?
- Nó không nói rõ nhưng tất nhiên phải thế rồi vì đây là dịp rất quan trọng mà - Bà cười rạng rở - Nó cưới vợ.
Có bàn tay nào bóp chặt trái tim Quỳnh Lâm đến ngạt thở và trong một phần nghìn giây cô muốn hét thật to, muốn đập phá, muốn huỷ hoại sự tồn tại của chính bản thân mình. May mắn là chút anh sáng loé lên từ lý trí giử cô ngồi yên. Nhưng cảm giác ngạc thở khiến cô tin rằng mình không còn sống nửa chỉ tồn tại ở đây như một cái xác trống rổng, thế thôi. Không có thời gian, không có sự sống, không có sự hiện diện của bất cứ ai, trong Quỳnh Lâm duy cảm giác chết lặng của ngày xưa khi tiếng loa vang bang gọi cô "Mời thân nhân của phi công Thái Như Vũ... " Quỳnh Lâm lẩm bẩm:"hết thật rội"
Bà Như Tùng băn khoăn:
- Chỉ trong vòng tháng tơi, liệu có thu xếp kịp không con?
Quỳnh Lâm cười nhẹ tênh:
- Con sẽ cố.
Bà Như Tùng đứng lên:
- Sắp mưa rồi đấy vào nhà đi Lâm. Chiều nay ba mẹ được mời đi dùng cơm bên ngoài. Chị Như cũng vừa xin phép mẹ đến thăm đứa em đang ở ký túc xá. Con ăn một mình nhé.
- Da.
Quỳnh Lâm ngồi mãi ở đấy. Anh không về cô còn cho đợi gì nữa. Bóng tối nhập nhoạng đế gần và trời lắc rắc mưa. Ngôi nhà không còn là chốn bình yên của Quỳnh Lâm, dường như nó cũng đang chuyển động dưới chân cộ Mưa. Mưa có thể làm dịu cảm giác nóng hực của cái đầu đang bốc khói và cuốn trôi mọi tình cảm uỷ mị khiến cô trở nên yếu đuối thế này không? Như người mộng du, Quỳnh Lâm dắt xe ra khỏi nhà và chạy lòng vòng qua những con đường.
Không có mưa, cô dừng xe chờ đợi. Một cơn lốc nhỏ cuốn rác rưởi, đất cát đưa lên cao rồi quất thẳng vào mặt Quỳnh Lâm đau điếng. Đang phủi đi đám bụi dầy bám đầy trên mặt mũi, quần áo thì trời đổ mưa. Quỳnh Lâm phóng ra đường, tay cô nhích dần lên khiến xe lao về phía trước như một mũi tên. Con đường loang loáng và mở rộng ra trước mắt Quỳnh Lâm. Thật tuyệt thế này có tốt hơn không sao cô cứ đẩy mình vào ngõ hẹp mãi thế. Ngõ hẹp ư? Cảm giác cồn nhẹ trong lòng khiến Quỳnh Lâm sực tỉnh. Cô giảm ga rồi từ từ dừng lại.
Giờ đây với sự tỉnh táo của ý thức Quỳnh Lâm rùng mình khi nhớ tới hành động điên rồ ban nãy. Nếu việc tồi tệ xảy đến thì đâu phải mình cô lãnh hậu quả.Quỳnh Lâm vuốt mặt, nước từ tóc chảy xuống vai rồi thấm vào da thịt. Cô ngơ ngẩn nhìn quanh, một lúc sau mới nhận ra nơi mình đang đứng. Quỳnh Lâm vòng xe lại. Còn một chổ có thể mang cho cô cảm giác bình an.
Dắt xe len vào chiếc cổng hẹp, người bảo vệ già thò đầu qua ô cửa nhìn cô:
- Bác sĩ Lâm lại trực à? Đêm nay không phái là phiên của cô Hồng Ngọc sao?
Quỳnh Lâm không trả lời chỉ mỉm cười. Mưa đã tạnh, quần áo không ướt, không khô, cứ âm ẩm và dán chặt vào người. Không vào khu nội trú, cô đến ngồi ở băng đá cạnh lối đi. Dãy phòng bệnh sáng đèn, cô y tá đang đi về phía tiếng khóc o oe của một bệnh nhi ở cuối phòng, cô nhớ thằng bé nhập viện hôm qua vì tiêu chảy kéo dài. Chiếc áo choàng màu trắng và khung cảnh tất bật nơi này làm lòng Quỳnh Lâm dịu lại. Cô khao khát nghe cái giọng lúc nào cũng oang oang của chị Thục, được nhìn thấy dáng vẻ và gương mặt dể thương xinh xắn của Hồng Ngọc, cô bác sĩ đẹp nhất khoa.
Gió thổi mạnh làm nước đọng trên các cành cay rơi lộp độp xuống đất. Muộn quá rồi, Quỳnh Lâm đứng lên, đi ngang qua phòng cấp cứu, cô tông thấy Minh Viễn đang nói chuyện với ai ngoài cửa. Ánh mắt anh lướt qua Quỳnh Lâm cách hờ hửng rồi quay đi rất nhanh. Chỉ người đứng cạnh anh Hoàng Dung là mau mắn:
- Giờ bác sĩ mới về ạ?
Lâm lắc đầu:
- Không tôi vừa đến.
- Bác sĩ ướt cả rồi em có mang áo mưa theo đây.
Cô khoát tay:
- Không cần đâu, cảm ơn em. Trời tạnh mưa rồi tôi cũng về thôi.
- Dạ.
Trước khi ra cổng, Quỳnh Lâm quay lại nhìn khắp một lượt. Họ vẫn còn trông theo. Với nụ cười thấp thoáng trên môi mà sự mơ hồ của nó khiến người khác e ngại. Quỳnh Lâm nói khẻ, lần này cô nói với anh:
- Tôi đi nhé.
Một thoáng biến đổi trên gương mặt rất đàn ông ấy nhưng vì nó diễn ra quá nhanh nên gần như không trông thấy gì cả. Quỳnh Lâm cười buồn, nếu biết được kết cục này chắc anh ấy không còn giận cô nữa hay sẽ hả hê hoặc chắc lưỡi thốt lời tội nghiệp. Nước mắt Quỳnh Lâm giờ mới chịu chảy ra.
Lúc về đến nhà cô đã bình tỉnh trở lại và khi đứng trước phòng bà Tùng Như thì gương mặt Quỳnh Lâm hoàn toàn bình thường. Chỉ với giác quan người mẹ bà mới nhận thấy một thoáng buồn bả đọng trong ánh mắt cộ Bà nghĩ với một người vốn nhạy cảm như Quỳnh Lâm, điều này hoàng toàn bình thường và bà còn khá lạc quan khi cho rằng đây là tín hiệu đáng mừng. Vì khi cô chạnh lòng bởi hạnh phúc của người khác; buồn bã, khao khát với những thứ mình không có, đấy là lúc Quỳnh Lâm nhận biết bản thân cần gì và mục tiêu của cô ở đâu. Bà TN mở rộng cửa:
- Vào trong này đi con.
- Dạ thôi con đến xin phép mẹ cho con về quê thăm nhà vài hôm ạ. Còn chuyện sang Mỹ con thấy cần phải cân nhắc lại. Sắp tơi tổ chức UMF sẽ gởi thư mời sang bên đấy, có thể con nằm trong dang sách được chọn. Lúc đó con sẽ kết hợp vừa đi công tác vừa đến thăm gia đình Hoài Hương luôn.
Cô nói một mạch không nhận ra ba Như Tùng vận chiếc áo ngủ vì rời khỏi giường để mở cửa cho cộ Sau lưng bà, ông cũng đang lắngnghe. Khuya lắm rồi nên cả hai đều ngạc nhiên vì thái độ nôn nóng của Quỳnh Lâm. Bà dịu dàng.
- Vậy bao giờ con đi?
Quỳnh Lâm ngẩn người:
- Ngày mai... ngày kia... Ồ không con sẽ đi vào ngày mốt cho tiện.
Bà Như Tùng khoát thêm áo rồi khép nhẹ cánh cửa sau lưng:
- Mẹ con mình ra ngoài này nói chuyện, con định đi vào ngày mốt à? - Bà suy nghĩ - Mẹ chuẩn bị ít quà để con mang về biếu dì dượng. Nếu chiều nay Phong không gọi chắc mẹ sẽ đi cùng với con. Lâu rồi mẹ không có dịp đến thăm ông bà. Bao giờ con vê?
Bao giờ về? dường như trong Quỳnh Lâm giờ đây chỉ duynhất ý nghĩ, để bảo vệ mình cồ cần phải rời khỏi nơi này ngay lập tức. Và với ý thức bảo vệ ấy không có chổ cho việc quay về. Quỳnh Lâm lúng túng đứng yên. May là mẹ không nhìn thấy, bà đang suy tính:
- Lâu quá mới về thăm chắc dì dượng con mừng lắm. Nếu sắp xếp được con nên ở lâu một chút cho ông bà vui. Sáng mai con vẫn đi làm hở? Ừm... vậy thì ngày mốt mẹ conmình đi mua ít quà. Ngày kia con hãy về nhẹ Mẹ nói ba sắp xếp để anh Khải đưa con đi.
Bà không nhắc gì đến việc sang Mỹ theo lời đề nghị của Nam Phong, còn quá sớm để thuyết phục cộ Vả lại, bà hiểu được tâm trạng lúc này của Quỳnh Lâm. Bắt đầu từ sự trở về của Nam Phong rồi tình cảm, sự quan tâm mà ông bà danh cho đứa con ở xa ấy đến việc Nam Phong kết hôn, tất cả chuổi sự kiện này đang vào nhau và giử chặt họ trong mối quan hệ ruột thịt khiến cô có cảm giác mình đang đứng bên ngoài. Không ích kỷ nhưng với bản năng Quỳnh Lâm muốn quay về nơi mà ở đó cô cũng có người thân trong mối quan hệ gia đình thật sư.
Bà âu yếm vỗ nhẹ đầu Quỳnh Lâm:
- Thôi vào ngủ đi con, khuya lắm rồi.
- Dạ.
Trước khi về phòng, bà quay lại nói thêm:
- Hãy tha thứ cho ông ấy Lâm ạ, dù sao dượng Bảo cũng là chồng của dì con Nếu ông không đồng ý, dì cũng không nuôi con trong ngần ấy thời gian được. Tha thứ sẽ làm cho con và cả ông ấy thanh thản. Dượng Bảo già rồi, cũng như mẹ vậy, người già luôn khao khát tình cảm và sự hiện diện của những người thân bên cạnh mình. Nếu con tha thứ được xem như con cải thiện một phần mối quan hệ của dì dượng con rồi đấy.
Quỳnh Lâm chậm chạp về phòng. Những câu bà nói làm cô ngạc nhiên nhưng ngạc nhiên hơn cả là bà không thuyết phụ cô sang mỹ cùng với gia đình. Dù biết ơn bà về điều này vì trước mắt cô cũng cần có thời gian để suy nghĩ và sắp xếp lại mọi chuyện nhưng Quỳnh Lâm vẫn cảm thấy hụt hẩng. Với tâm trạng rối bời cô không òn đầu óc để nghĩ đến việc tha thức. Tha thứ ư? mình phải tha thứ cho những ai và liệu họ có cần đến sự tha thứ ấy không?
Quỳnh Lâm nghiêng chiếc vại rồi dùng giẻ ướt thấm xà phòng tỉ mỉ chìu bên trong chiếc vại bằng sành nặng trỉu khiến tay cô mõi nhừ. Nhìn quanh tìm chiếc ghế con nhưng không thấy, Quỳnh Lâm ngồi bệt xuống sàn nhà.
Còn tuốt ngoài đường đắp chưa vào đến bờ rào mà tiếng thằng Na đà vang khắp xóm:
- Chị Lâm ơi...
Quỳnh Lâm ngẩng lên định ơi một tiếng nhưng sợ dượng Bảo trong nhà giật mình nên cô ngồi im. Vào tới sân thằng Na điều chỉnh âm thanh nên giọng nó trở nên ồ ồ:
- Chị Lâm ới ời
-...
- Chèn ơi, chị đang làm gì vậy?
Quỳnh Lâm gạt mồ hôi hai bên má:
- Hôm nay dì sẽ chạo mắm trong mấy cái vại này nên hồi sáng dì dặn chị Ở nhà chùi sach rồi mang ra sân phơi.
Thằng Na bật cười hi hí:
- Vậy là chị không hiểu tính má em rồi. Má chỉ vờ nói với chị thôi chứ thật ra là nói với em đấy. Đó là cách má nói mỗi khi giận em.
Quỳnh Lâm thắc mắc:
- Vậy khi không có chị hoặc người nào khác ở đây thì dì sẽ nói thế nào?
Thằng Na giành lấy chiếc vại từ tay Quỳnh Lâm:
- Dể ợt, má sẽ gọi em là "mấy người". Chị lấy nhiều xà bông như vầy thì rửa hết mùi đây. Để em mang nó ra ngoài sông, chỉ làm kiểu này có mà đến... tết.
- Chị kiêng phụ em.
Thằng Na xua tay:
- Emlàm mình ên được rồi. Chị ngồi chơi đi.
- Vậy chị đi nấu cơm, chắc dì xắp về rồi.
Khệ nệ bưng cái chậu sành cuối cùng ra cầu ao thằng Na rủ rê:
- Ra đây em chỉ chị cái này hay lắm. Cơm cứ để đó chút nữa nấu, em làm một loáng là xong liền hà.
- Em giỏi thật đó Na.
Nó thảy chiếc chậu ùm xuống sông rồi quay lại càm ràm:
- Em ghét cái tên Na lắm thay vì kêu như thế chị cứ gọi trổng giống má cho rồi.
- Sao lại ghét? tên Na cũng dễ thương lắm mà.
- Tên Thiên bộ không đẹp sao tự nhiên đặt thêm cái tên Cà Na làm chi không biết. Cà Na có gì ngon, đã nhỏ rí lại còn đắng nghét.
Quỳnh Lâm phì cười, ghét cái tên cà na nó đâm ra ghét luôn cái thứ trái cây tội nghiệp ấy. Thằng Na vẫn còn ấm ức:
- Đã vậy chị còn gọi em là Na nữa chứ. Nghe giống cái tên của thị mẹt nào đó quá. Cũng là Cà sao không đặt em là Cà Nông có phải hơn không? Nghe còn oai được một chút.
Nhìn Quỳnh Lâm cười chảy nước mắt, nó tiếp:
- Nhưng xem ra em vẫn còn hơn con nhỏ... Điên Điển ở ngoài xóm cầu. Tội nghiệp lắm, nó kể lúc mang thai đứa con đầu tiên, này nào mẹ nó cũng đòi ăn bông điên điển. Nấu anh xào, trộn, gỏi bà đều thích nhưng thích nhất vẫn là món bánh xèo nhân điên điển. Ba nó cứ chống xuồng đi hái miết hà. Vậy là đặt nó tên Điên Điển luôn. Nguyễn thị Điên Điển, chị nghe có ác không? Dù có sự tích đàng hoàng vậy đó nhưng cái tên dễ làm người ta liên tưởng đến bện... tâm thần. Mỗi lần bị ghẹo là nó khóc sướt mướt.
Thằng bé chắc lưỡi vẻ tội nghiệp và bất bình. Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Sao lại khóc? Điên Điển là tên một kỷ niệm đẹp mà ba má bạn ây muốn ghi lại về đứa con đầu lòng, nó chứng tỏ được tình yêu họ dành cho nhau. Như vậy thì có gì xấu hổ. Sao em không nói với bạn như thế?
Mặt thằng Thiên đỏ lựng:
- Thôi kỳ lắm.
- Sao lại kỳ?
Không trả lời nó ngụp xuống nước kỳ cọ mấy cái chậu sành. Quỳnh Lâm thắc mắc:
- Sao em không để trên cầu rồi múc nước dội có hơn không?
- Nước đang ròng cách cầu cả thước chị múc dội có mà đến khuya, như vầy nhanh hơn nhiều.
- Lúc chị còn ở nhà cái ao này chỉ là con lạch nhỏ thôi. Nó có sâu không hả... Cà Nông?
Thản nhiên vờ như không biết đang bị trêu, nó hồ hởi giải thích:
- Bờ bị sạt vì ma chặt đi hàng dưa nước, em và ba đào thêm nên nó mới rộng thế này. Nước ròng nó cạn xều hà nhưng khi nước lớn thì lút đầu em luôn. Nước đang lớn đó chị Lâm, cỡ này chưa đi lại được nhưng khoản mười hai giờ nó sẽ mấp mé cầu ao. Lúc đó ghe chở hàng từ ngoài sông cái vào có thể đi ngang qua đây mà không mắc cạn. Quỳnh Lâm giục:
- Vậy thì lẹ lên, chị vào nấu cơm đây. Em cứ rề rà ngâm nước như thế không khéo lại bệnh đó Thiên.
Vừa quay lưng thằng Na đã réo:
- Chị Lâm ơi...
- Gì?
Nó gạ gẩm:
- Chị hái mấy thứ trái đèo ngoài vườn muối chua giống hôm trước đi chị Lâm. Chị làm món đó ngon quá.
- Ừ
- Nhớ thêm vái trái ớt, vài tép tỏi với mấy lát gừng tươi nửa nghen chị.
- Ừ.
Thằng Na rất thích Quỳnh Lâm, trước đây mỗi khi má nó nói "con sang thưa với chú mười mai có xe lên huyện thì gọi má" nó biết ngay "chị Lâm gởi tiền về hả má?" Bà trầm ngâm rất lâu mới gật đầu. Cho đến bây giờ thằng Na vẩn không hiểu vì sao nhận tiền mà ná nó lại buồn đến vậy. Nó cũng không hiểu vì sao chị Lâm chỉ gởi tiền đều đặn mà không về. Trong ký ức thằng Na không có hình ảnh nào về chị Lâm cả.
Nó để ý từ khi chị Lâm về đây má rất vui, cả nó cũng thế. Hôm trước thằng Tía Tô ở xóm trên chẳng biết bị bệnh gì mà co giật dữ dội, lúc đó thầy Sáng không có nhà, bà nội nó khóc quá chừng. Cả xóm nghe tiếng kêu cứu ào ào chạy quạ Sực nhớ chị Lâm là bác sĩ nên thằng Na phóng như bay về nhà gọi. Bữa đó nếu không có chị Lâm thì kể như thằng nhỏ gẩy đến mấy cái răng là ít, vì trong lúc luống cuống dì Ba nhét vào miệng nó cái muổng to tướng dùng để múc đường, múc muối gì đó ở tiệm tạp hoá của dì. Răng thằng Tía Tô và vào đếy nghe lập cập đến khiếp, mắt nó trợn trừng trừng. Chị Lâm bảo bệnh nó nhẹ thôi hình như là viêm họng gì đấy nhưng vì sốt cao nên làm kinh. Thằng Tía Tô uống thuốc mấy ngày đã khoẻ rụ Thầy Sáng sang nhà cảm ơn rối rít, bà nội thằng Tía Tô gần bẩy chục tuổi còn mếu máo khóc " tui tởn tới già không dám mang nó đi cắt lể nửa ". Kế từ hôm đó nhiều người trong xóm đến nhờ chị Lâm khám bệnh giùm, giống như khi ba nó còn xem mạch, hốt thuốc tại nhà vậy. Thằng Na ước gì chị Lâm ở lại đây luôn.
Quỳnh Lâm vào nhà thì thằng Na chạy đâu mất tiêu. Lũ chum vại sạch bóng loáng nằm phưởn bụng ngoài sân. Cô rửa sạch mớ rau củ vừa hái ở mé sau vườn. Ngôi nhà vẩn vậy nhưng khu vườn rộng hơn trước rất nhiều. Đang loay hoay Quỳnh Lâm nghe tiếng động từ trên nhà vọng xuống. Cô nhìn đồng hồ đến giờ uống thuốc của dượng Bảo thằng Na lại không có ở nhà. Thường ngày rất chu đáo, dù đi đâu nhưng đến giờ uống thuốc của dượng Bảo nó cũng về hoặc trước khi rời nhà nó đều cẩn thận cho dượng uống thuốc trước. Quỳnh Lâm để siêu thuốc vừa vặn hai phần chén. Chờ một lúc cho nguội cô mang lên nhà.
Cách đây nhiều năm trong một lần đi xem bệnh về dượng Bảo té mương rồi liệt nửa người. Điều trị rồi tập luyện suốt ròng rả mấy năm giờ ông có thể đi quanh quẩn vài bước trong nhà nhưng mọi nhu cầu cá nhân đều cần có người giúp. Gần đây dượng chuyển qua điều trị đông y, tự kê toa rồi bảo dì đi hốt thuốc. Không thích nối nghiệp cha nhưng thằng Na rất ngoan, ngày nào nó cũng lau chùi mấy cái hộc cao ngất dùng để đựng thuốc. Nhìn cái mặt gổ lên nước sáng bóng, cả những nắm đấm bằng đồng cũng thế. Quỳnh Lâm bùi ngùi nhớ đến người đàn ông khoẻ mạnh với giọng cười ha hả sảng khoái ngày nào giờ nằm đây ốm yếu hom hem.
Từ hôm Quỳnh Lâm về tuy không nói lời nào nhưng ánh mắt ông nhìn cô rất lạ. Dượng bảo đã thức giấc, Quỳnh Lâm mở toang các cánh cửa. Nắng và gió náo nức lùa vào khiến mấy cái bản lề khô dầu cựa mình rít lên khe khẽ. Cô nhớ ông có thói quen bắt đầu một ngày mới bằng cách mở tất cả cả các cánh cửa lớn nhỏ trong nhà. Đến gần ông Quỳnh Lâm đặt chén thuốc lên chiếc kệ gổ.
- Con đở dượng dậy uống thuốc nhé.
Ông lắc đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống. Căn bệnh làm ông phát ngôn lớ ngớ và giống như những người lãng tai lâu ngày khác dượng Bảo nói rất lớn, nhờ thế cũng dể nghe hơn.
- Từ lúc nằm liệt giường đến giờ dượng chỉ sợ một điều là trước khi chết không gặp lại con.
- Kìa dượng...
- Đừng ngắt lời để dượng nói hết. Dượng rất ân hận đã đối xử không tốt với con nhưng không phải vì ghét ba mẹ con như mọi người nghĩ đâu. Dầu hẹp bụng đến mấy thì với dượng con vẫn là một đứa trẻ. Nhưng từ lúc con đến ở chung thì dì con đâm ra trái tính, suốt ngày bà cứ giử rịt lấy con, Không còn quan tâm đến chồng nữa. Dượng biết dì thương và muốn bù đắp cho con nhưng bạn bè mỗi khi tán gẩu thường xa gần chọc ghẹo rằng bà ấ phải cẩn thận đề phòng vì sợ dượng biến thành con yêu râu xanh.
Quỳnh Lâm bật cười ông cũng méo mó cười theo. Câu chuyện trở nên cởi mở và thân tình hơn:
- Nói ra thì xấu hổ vì tị nạnh với con cháu trong nhà nhưng lúc đó dượng bực lắm. Mâu thuẩn trầm trọng nhất là lúc dì con từ chối có con với dượng. Bà ấy bảo đế lo cho con thêm thời gian nữa và chờ đến lúc kinh tế gia đình thật sự Ổn định. Dượng biết đó chỉ là cái cớ trong thâm tâm bà ấy sợ nếu có con thì dượng sẽ hất hủi ghét bỏ cháu bà ấy. Thay vì chứng minh cho dì thấy dựơng vẫn luôn yêu thương con dù có thêm con cái thì dượng lại chọn cách ngược lại. Dượng muốn bà ấy phải đau khố vì dám từ chối ước muốn chính đáng của chồng và dù không co thêm con cái dượng vẩn ghét bỏ không quan tâm đến ai kể cả con là đứa cháu duy nhất của bà ấy. Dượng biết hành động này kiến con oán hận. Đó là sai lầm lớn nhất trong đời dượng. Từ khi xấy ra chuyện này vợ chồng ít trao đổi và tệ hại hơn là không muốn nhìn thấy mặt nhau dẩn đến khoảng cách ngày càng lớn, không phải dượng không nhận ra vấn đề xuất phát từ người lớn, nhưng không hiểu sao lúc đó dượng lại tệ đến thế. Bà ấy có cái cương quyết riêng của mình, dượng lại khăng khăng không nhượng bộ. Cũng có lúc nghĩ đến chuyện bỏ nhau nhưng dượng chỉ thương có mình bà ấy thôi.
Ông dừng lại thở dốc, Quỳnh Lâm vội ngăn:
- Dượng đừng lo cháu hiểu cả rồi. Vả lại, cháu còn ở lại đây rất lâu vì thế chúng ta có rất nhiều thời gian để thong thả nói với nhau. Giờ dượng đang mệt, uống thuốc rồi nghĩ ngơi nhé.
Ông khoát tay:
- không, dượng muốn nói một lần cho xong cứ để mãi trong lòng thế này dượng làm sao thanh thảng cho được - Mắt ông thoắt xa xôi - Từ khi cháu rời khỏi nơi này thì dượng và bà ấy trở thành hai người xa lạ sống chung một mái nhà. Không nói với dượng một lời bà ấy rút vào vỏ ốc, sống trong yên lặng và khắc khoải. Thái độ của bà ấy như đổ trút mọi tội lỗi lên dượng vậy.Sau một thời gian mệt mõi chịu đựng, dượng đâm ra buồn chán nên có những mối quan hệ tình cảm khác bên ngòai chỉ cốt xem thái độ của bà ấy thế nào thôi. Lúc này dượng đã gặp má thằng Thiên bà ấy mồ côi từ thướ nhỏ đang sống một mình, hiền lành lại yêu thương dượng hết mực. Dì cháu biết chuyện vẩn không phản ứng, tha6.m chí có lần gặp dượng và má thằng Thiên đi cùng với nhu trên đường trong khi nhiều người chờ xem thái độ cúa bà ấy thế nào thì dì cháu lẳng lặng băng đồng về nhà. Bà ấy có nhiều cách trừng phạt tánh tự cao của dượng lắm.
Ông cười khe khẻ như tự chế nhạo mình:
- Đâu phải bà ấy không thương dượng, đàn bà có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà như không kiểu dì cháu thì xưa nay chỉ có một. Lúc má thằng Thiên mang thai dượng ở hẳn trên đó, không về đây nữa dì cháu cũng không thèm tìm. Nhưng khi nghe tin má thằng Thiên băng huyết chết ngay khi sinh không kịp nhìn thấy mặt con trai thì bà ấy tất tả chạy lo tang lễ rồi bồng thằng Thiên về nhà. Cái thằng đến khó, vì không được nuôi bằng sữa mẹ nên đau ốm quặt quẹo luôn, lúc nào nhìn thấy thì y như rằng nó đang khóc i ỉ như con mèo ướt đến dượng còn phát chán, thế mà bà ấy cặm cụi nuôi đến bây giờ. Nói thật dượng sợ dì con lắm. Suốt cuộc đời này dượng mãi mãi là con nợ của bà ấy.
Quỳnh Lâm chớp mắt, cô chưa bao giờ hiểu dì cả. Người đàn ông mà dì yêu thương đang tổng kết cuộc đời mình bằng sự hối tiếc. Xem ra sống đến chừng này ông vẫn chưa hiểu hết dì. Liệu bà có yêu ông không nhỉ? Dượng Bảo vẩn đều đều:
- Biết con thành đạt và sống hạnh phúc dượng mừng lắm. Cái mừng của người ích kỷ biết mình thoát ra khỏi sự dằn vặt của bản án treo lơ lửng suôt từng ấy năm. Bà ấy không bao giờ nhắc đến con, trước mặt dượng và dượng cũng vờ như không biết việc con vẫn gởi tiền về giúp đở gia đình này. Như dượng biết ơn con không phải chỉ vì thế mà quan trọng là con đã về lại đây để dượng còn nói được với con những lời này. Có như vậy dượng mới thấy lòng mình thanh thản.
Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Sở dĩ con không về là vì con muốn tranh cho dì những chuyện khó xử. Con sợ sự hiện diện của mình gợi lại sự không vui ngày trước. Thật ra lúc đó con chỉ thấy buồn chứ không hề oán hận dượng, nhưng khi trải qua những thăng trầm của cuộc sống và giờ lại hiểu tường tận mọi chuyện nên dượng đừng nghĩ ngợi gì hết con không còn buồn nữa đâu.
- Dù biết con nói thế để an ủi nhưng dượng vẩn thấy an lòng hơn - Ông đổi giọng vui vẻ - Con vẩn sống hạnh phúc đấy chứ? chồng con khoẻ không? có tốt với con k?
Không ai noi với ông về cái chết của Như Vũ, Quỳnh Lâm cúi mặt:
- Anh ấy vẩn khoẻ. Anh ấy tốt với con lắm dượng đừng lo.
- Ừ bao giờ chồng con muốn có em bé thì nhớ đừng viện bất cứ lý do gì để từ chối nhé.
Quỳnh Lâm giật thót người, cô máy móc đưa tay lên bụng, thảng thốt:
- Da.
- Dì con về rồi đấy. Cho dượng uống thuốc xong con ra ngoài giúp dì một taỵ Nhắc dì con làm ít tôi, bà ấy vốn tham công tiếc việc, quần quật cả ngày không khéo đổ bệnh thì khổ.
- Dạ.
Dượng Bảo uống thuốc xong nhắm mắt lại thiu thiu ngũ. Quỳnh Lâm đứng lên, tần ngần một chút cô khép nhẹ cửa ra ngoài. Dì Tuyên đang loay hoay sau bếp.
- Ủa không có cá hở dì?
- Ờ hôm nay toàn là cá lớn. Dì chỉ mua một con về nấu canh chua thôi. Mắm lốc phải chọn con nhỏ roi roi mà mình quen gọi là cá tràu mới ngon.
Con cá nhẩy đùng đùn tron thau khiến nước văng tung toé. Khiến dì phải vất vả lắm mới xoay được nó trong taỵ Chỉ một cái giỏ đi chợ của dì mà Quỳnh Lâm soạn đầy đến mấy cái rổ. Cô kêu lên:
- Toàn đồ ăn thức uống, dì mua chi nhiều dữ vậy.
Dì Tuyên cười hiền lành:
- Cho con bồi dưởng. Chà, nước lơn nhanh thật mới giờ này mà đã mấp mé cầu rồi không khéo lại tràn bờ. Đế dì kêu thằng cà na dời mấy cái chậu vô trong.
Bà ra sân chụm tay làm loa gọi lơn:
- Thiên ơi ! bớ Thiên...
Rồi tất tá quay vào làm tiếp con cá, cứ như thằng Thiên đang đứng đâu đó sẽ về ngay vậy. Mà thật, chưa đầy năm phút sau thăng Thiên đã có mặt ở nhà, nó hì hục khiêng mấy cái chậu ra cái sân ciment cao bên hông nhà dùng để phơi lúa. Quỳnh Lâm ngạc nhiên:
- Lúc nãy chị ra ngoài tìm nhưng không thấy em. Em ở đâu mà về nhanh dữ vậy?
Nó nháy mắt:
- Em có phép kinh công mà.
- Kinh công là gì?
- Vậy mà cũng không biết, kinh công có nghĩa là...
Dì TUyên cười lớng:
- Hơi đâu mà tin nó. Nhà con Điên Điển đang hái dừa bên kia, nó sang đấy làm rể đó mà. Thôi xong rồi đi đâu thì đi phứt đi. À ba con uống thuốc chưa Thiên?
- Chết.. con... quên
- Lúc nãy tìm không thấy em, chị mang vô phòng và cho dượng uống rồi.
Bà nhìn cô lo ngại:
- Ông ấy có nói gì không con?
- Dạ dượng nói rất nhiều nhưng dì đừng lo toàn là chuyện vui không hà.
- Vậy hả con.
- Dạ.
Bà cúi xuống:
- Hai đứa làm gì thì làm hay đi đâu đó chơi đi, chừng nào cơm chín má gọi.
Thằng cà na biết má muốn ở một mình nên ranh mãnh nháy mắt với Quỳnh Lâm:
- Vậy thì con đi làm... rể tiếp nha.
Quỳnh Lâm bật cười cô nghe lòng tràn ngập những cảm xúc ấm áp khi nghe dì Tuyên mắng yêu thằng Thiên vài tiếng. Nó nán lại chọc cho dì cười mới phóng đi. Quỳnh Lâm cũng thong thả ra vườn. Ngồi dưới hàng sơ ri um tùm, cô thò tay hái một trái chín hườm ngang tầm mắt. Nhìn trái sơ ri có ba múi bằng nhau, cô nghĩ tình cảm giờ đây được chia đều đặng trong lòng mình. Không, nói đến tình cảm là nói đến phép nhân. Cô nhớ đến mẩu đối thoại đã được đọc trong một chuyện ngắn nào đó, khi hai người mẹ có con ra ngoài mặt trận cùng đi với nhau trên một chuyến xe lửa:
- Bà có một đứa con bà giành cho nó trọn vẹn tình thưƠng của bà. Còn tôi có hai đứa con và tình cảm không phải là chiếc bánh mì để tôi chia mỗi đứa một nửa vì thế đương nhiên mỗi đứa cũng nhận được tình cảm trọn vẹn như nhau, bằng nhau. Nếu bà mất một đứa con bà đau đớn một, tôi cũng vậy nếu tôi mất chúng, tôi sẽ đau đớn gấp hai lần. Tình cảm không phải là phép chia mà là phép nhân kỳ diệu.
Quỳnh Lâm lẩm bẩm "phép nhân kỳ diệu" cô phải nhân bao nhiêu lần để bù đắp cho trọn vẹn đây? Nhoài người nhặt cái trứng mối bé bé ngay trên lối đi, dường như toa? ra hơi ấm trong bàn tay Quỳnh Lâm. Xoay chiếc trứng bé tí, cô ngạc nhiên vì sự sống đang lớn dần và thành hình trong ấy. Sợ người khác vô ý dẩm phải, rất cẩn thận Quỳnh Lâm đào một cái lỗ con con bỏ quả trứng bé xíu vào đa6'y rồi lấp lại bằng lớp đất mỏng. Cho quá sơ ri vào túi, cô ghé mắt qua hàng rào nhìn bé Tí Nị chơi ô quan một mình vì sáng nay anh chàng Tí Tô được nội dắt qua cồn ăn đám cưới. Không có người cải nhau xem ra con bé cũng buồn miệng. Nó vừa bỏ hạt keo vào từng ô vuông vừa đọc to bài đồng dao:
Chi chi chành chành
Trái chanh bỏ vo?
Con ngựa đứt cương
Ba vương ngũ đế
Dắt dê đi tìm
Ù à ù ốc...
Quỳnh Lâm lẩm bẩm đọc theo, đây cũng là bai đồng dao cô thuộc từ thửơ bé giờ đọc lại mới phát hiện ra những chi tiết ngộ nghĩnh, không có yếu tô liên quan và thiếu hẳn mối quan hệ nhân quả. Như từ trái chanh bỏ ngỏ lại tạt qua chuyện con ngựa đứt cương. Có thể vì lưu hành theo lối truyền miệng nên đây là một dị bản chăng. Quỳnh Lâm thử điều chỉnh theo cách mà cô cho là hợp lý. Mái tranh bỏ ngỏ - con ngựa đứt cương - ba vương ngũ đế - dắt dế đi tìm. Thoạt nghe khá xuôi tay nếu ngẩm nghĩ lại vẫn có điều không ổn, vì trong một mái nhà tranh thì làm gì có sự iện diện của ba ông vua năm ông hoàng cho được. Cô lắc đầu thật ngớ ngẩn khi tìm sư hữu lý đôi khi lại là sự thật và tồn tại một cách hiển nhiên.

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 Apr 2015 07:00 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 15


Gió từ sông thổi lên mát rượi, mặt trời đủng đỉnh đi rong thỉnh thoảng nghiêng đầu phóng hàng vạn tia nắng xuống mặt nước phẳng lì như mặt gương. Tia mắc cạn trên bờ, tia rơi trên chóp cây, tia trèo lên ngọn cỏ, những tia còn lại đến được mục tiêu thì ro hò nhẩy múa làm mặt gương phẳng lì ấy lấp lánh một thứ ánh sáng diệu kỳ như rắc bạc. Quỳnh Lâm bó gối nhìn trời, nhìn đất. Từ xa tiếng quang gánh kêu kẹt, tiếgn cười nói râm rang, rồi tiếng tành tạch của những con đò vọng lại như âm thanh náo nhiệt của cuộc sống. Quỳnh Lâm nhìn đồng hồ chợ sắp tan rồi. Vì khúc sông ở đây khá hẹp nó thắt lại như chiếc eo thon thả, bé xíu của thiếu nữ mười tám vậy nhưng để rút ngắn đoạn đường và tranh thủ bán thêm ít hàng hoá có thể vài chiếc đò sẽ đi qua đây; cô ngồi chờ, vừa lúc đó có tiếng gọi vang lên từ mặt sông và tiếng đáp vọng ra từ nhà của dì tuyên.
- Ơ... chị ba ơi
- Ơi...
- Cho xin ca nước mưa uống đỡ khát, chị ba ơi...
- Ừ, ghé vào đây, lu nước trong mái hiên đó. Hay lấy quày dừa ngoài kia uống tạm đi. Dừa xiêm đó, ngọt lắm.
Lắng nghe mẫu đối thoại cô dể dàng nhận ra trên bờ dưới ghe đều không biết thậm chí không nhìn thấy mặt những vẫn đối xử với nhau bằng tấm lòng thơm thảo, chân tình.
- Cám ơn chị ba nghe, gởi chị vài trái bưởi ăn chơi.
Quỳnh Lâm mhẩm lên nhưng vì nước đang xuôi và có đến hai người chèo nên chiếc ghe chạy băng băng, cô chỉ kịp nhìn thấy vạt áo bà ba xèo rộng như cánh bướm màu nâu đang khoan thai khuấy nước bằng động tác uyển chuyển nhịp nhàng tưởng như chỉ có ở những diễn viên múa chuyên nghiệp. Chiếc đò xa dần giửa trời nước mênh mông trông nó mỏng manh như chiếc lá nhưng vẫn rẻ nước lau đi vun vút về phía trước.
Quỳnh Lâm Quỳnh Lâm bực bôi khi quay l.ai nhìn ngững giề lục bình đang uể oải buông mình mặc cho dòng nước cuốn đi vì thế những cánh hoa màu tím cô vốn thích giờ đâm ra nhạt nhẽo đến vô hồn. Một đám lục bình lớn lọt vào trong khóm dừa nước um tùm, mạnh mẻ đang vịn vào cớ đó để dùng dằng đưa đẩy chẳng chịu đi. Nơi nào có anh hùng là có mỹ nhân, vì thế xưa nay chẳng có anh hùng nào qua nỗi ải mỹ nhân, Quỳnh Lâm xắn quần lên cao bước đến mé sông, cô khoa? nước đẩy đám mỹ nhân đáng ghét ấy đi nhưng vô hiệu. Nó chỉ vờ vỉnh quay đi vài vòng rồi lượn lờ trở lại. Nhìn quanh tìm nhánh cây khô, Quỳnh Lâm bắt gặp chú rùa nhỏ mắc kẹt giữa một đám lục bình khác đang trôi gần bờ. Chú giương đo6i mắt một mí hiện lành nhìn cộ Quỳnh Lâm vươn người ra xa nhưng không chạm được đến chú.
Một bóng đen mát trùm lên cô từ phía sau lưng. LQ quay lại, không nhìn cô chỉ khom người về trước một tí anh đã đặt chú rùa vào tay Quỳnh Lâm. Cả người và vật bất ngờ vì vì sự giải thoát này. Quỳnh Lâm nhẹ nhàng để chú rùa xuống đất. Cô ngẩn lên và ngạc nhiên về sự bình tỉnh của mình:
- Sao anh lại ở đây?
Thay cho câu trả lời "Anh đi tìm em" như cô mong muốn đợi thì Nam Phong đáp băng vẽ giểu cợt không ác ý:
- Đặt cho người vừa vựợt đọan đường dài để đến đây, câu hỏi như thế chẳng niềm nở và mến khách chút nào. May mà anh vẩn còn nhớ rỏ mục đích của mình. Anh muốn gặp lại em một lần trước khi về Mỹ.
Quỳnh Lâm thì thầm như nói với chính mình:
- Ra vậy.
Nam Phong không rời mắt khỏi cô:
- Em khoẻ không?
Không thấy ai để ý dến chú rùa nhỏ lặng lặng bỏ đi. Chú hướng về phía bờ sông vì biết nước sẽ giúp mình đi nhanh hơn, nhưng không kịp. Quỳnh Lâm đã chạm vào chiếc mai nặng nề rồi tiện tay cô lật ngữa chú lên. Nhanh như cắt chiếc đầu bé xíu và bốn cái chân ngắn ngủn lập tức thục vào trong chỉ còn trơ lại khối rắn chắc khum khum hình cầu vòng xám xịt. Tin rằng không có ai làm hại được mình, nó an tâm nằm yên trong ấy. Phản ứng tự vệ này, lập tức truyền sang Quỳnh Lâm. Cô cười nhẹ:
- Gặp một lần trước khi về mỹ? nó có nghĩa gì không?
Nam Phong lắc đầu:
- không nó chỉ là một lời chào thuần tuý.
Cơ thể đàn ông, vạm vở rắn chắc của anh nổi bậc lên nền phong rực rở anh mặt trời. Cô yêu anh biết bao, Quỳnh Lâm khẩn khoảng trong tâm trí "Anh không thể nhìn em lấy một lần để nhìn ra tình cảm ấy sao?" Cô không còn đủ sức để che dấu nó nữa và giờ đây tự vệ cũng là việc thừa thải vì anh không còn muốn nhìn thấy những thứ chỉ mang đến rắc rối cho mình. Quỳnh Lâm buồn bả ngồi yên. Nam Phong không bao giờ tin, thậm chí nghi ngờ nếu lúc này cô bảo rằng yêu anh sau những lời tồi tệ cô đã nói với anh hôm đó. Đế bảo vệ lòng tự trọng của mình và một điều thiêng liêng hơn thế nữa. Quỳnh Lâm chấp nhận mất Nam Phong vĩnh viễn nhưng giá như anh đừng về đây thì tốt hơn. Một lời chào thuần túy thì có gía trị gì đâu? Nó chỉ nhận chìm cô vào cái hố sâu của sự thất vọng mà thôi.
Nếu Quỳnh Lâm biết chỉ vì sợ không kiềm chế nổi tình cảm của mình nên Nam Phong không dám nhìn cô chắc Quỳnh Lâm đã được an ủi hơn rất nhiều. Lúc nãy khi trông thấy cô nhoài người ra mé nước tim Nam Phong ngừng đập. Trên đường đến đây Nam Phong hoàn toàn tinh tưởng vào quyết tâm sắc đá của mình nhưng bây giờ anh mới biết gặp Quỳnh Lâm là một điều rất mạo hiểm. Nó đồng nghĩa với việc anh ném cái quyết tâm nhỏ nhoi ấy vào một cuộc thử sức không cân sức. Dù Nam Phong có khẳng định đến hàng ngàn lần sẽ không thay đổi mục đích nhưng với anh thực hiện nó giờ đây không còn là việc dể dàng nữ. Bằng tất cả sự cố gắng Nam Phong quay lại nhìn cô:
- Em có vui không?
Không cố tình nhưng giọng Quỳnh Lâm vẫn đượm vẽ khô khan, ngoài ý muốn:
- Dù không yêu nhưng em cũng không thể phủ nhận chuyện của chúng ta có ảnh hưởng nhất định đến em. Em sẽ không nói rằng việc của em rời nhà chỉ để thực hiện chuyến viếng thăm thuần túy thấ này đâu. Thực ra em muốn dùng khoảng cách và sự mệt nhọc cúa thân xác làm liều thuốc an thần cho trí não. Cách này hữu hiệu hơn lạoi thuốc em xử dụng trước đây. Thực tế em cũng đã tìm được một ít lãng quên, như anh đã nói em vẫn phải quên, không được níu kéo cái chết của Như Vũ hay bất cứ điều gì khác.
- Nhưng ở Saigon em cũng có công việc của mình, đâu cần phải đi xa thế này.
Quỳnh Lâm cười nhẹ:
- Em muốn có sự thay đổi có thể anh không tưởng tựơng được cảm giác của một người tự giải phóng mình ra khỏi cuộc sống đơn điệu tẻ nhạt, tầm thường để bước vào cuộc sống hoàn toàn khác.
- Đúng là anh không thể hình dung, nhưng nhìn em thế này anh thấy an tâm rồi. Anh tin rằng mình đã quyết định đúng.
Quyết định đúng? chia tay cô và kết hôn ngay là một kết luận đúng. Phải rồi đâu cần những thứ văn hoa sáo rổng như Quỳnh Lâm vừa nói: khoảng cách và sự mệt nhọc của thân xác hay những thứ tương tự anh cũng thoát ra khỏi tình yêu của cô.
- Anh quyết định trở về mỹ và nhận việc ở đó. Chắc chắn anh sẽ nhớ ba mẹ và em. Những ngày tháng ở Việt Nam có giá trị rất lớn trong cuộc đời anh. Biết đâu anh sẽ về lại đây nhưng chắc ngày đó còn xa lắm. Nó thuộc về tương lai, khi anh có thể gặp lại em bằng sự thanh thản của tâm hồn chứ không phải như bây giờ.
Sao bao giờ đứng trước người đàn ông này cô cũng phải dùng đến sự nỗ lực vượt bực thế nhỉ. Quỳnh Lâm tự hỏi khi đặt chú rùa sát mép nước. Vừa lúc đó chiếc ghe nhỏ gắn máy ccuôi tôm chạy qua với tốc độ lớn làm nước dềnh lên hai bên bờ. Nước chạm vào chiếc mai cứng ngắt, chú rùa rụt rè thò cái đầu bé xíu ra ngoài. Nghe ngóng một chút nó thò thêm bốn cái chân ngắn ngủn nửa rồi ngọ ngoạy cả người. Quỳnh Lâm chầm chậm buông tay chú nhanh nhẹ bơi đi không kịp nghe lời thì thầm mà cô gởi theo giòng nước "tạm biệt cưng hãy trở về nhà bình an nhé"
Quỳnh Lâm quay lại nhìn anh, mắt cô thăm thẩm và sáng long lanh như hai vị sao lấp lánh trên bầu trời đen:
- Em tin sẽ có ngày đó. Lúc đó anh sẽ không còn ngượng ngùng khi gọi em bằng chị Lâm nữa. Cảm ơn vì hôm nay đa đến thăm em. Bao giờ thì anh đi?
- Tối mai, chuyến bay tám giờ.
- Hôm trước mẹ có nói ý định của anh khi muốn mời cả nhà sang bên đó. Thấy mẹ vui và cảm động em mừng lắm. Hy vọng sự có mặt cúa em trong gia đình không phải là trở ngại ngăn anh quay về nhưng biết đâu vài năm nữa em sẽ kết hôn và không còn ở đấy - Cô đùa - Giờ thì chị Lâm chào Phong nhé
Nam Phong mỉm cưỜi đáp lại trong khi dáng vẻ của cô làm lòng anh đau nhói:
- Chào chị Lâm.
Cả hai nhìn nhau đăm đăm. Tiếng con bé TÍ Nị lanh lảnh từ ngoài sân:
- Cô Lâm ơi !
Quỳnh Lâm sự tỉnh. Vì sợ mình bật khóc, nên cô không muốn kéo dài giây phút này nữa, Quỳnh Lâm cúi xuống đón con bé. Chạy một mạch từ nhà sang nó vừa thở hổn hển nó vừa vung vẩy hai cái gói trong tay:
- Mẹ con bảo mang sang cho cô Lâm cái trứng... í quên, đố cô Lâm con mang sang biếu cô cái gì nè?
Quỳnh Lâm nhíu mày suy nghĩ:
- Cái gì à? Xem nào... ừm, một trái ổi, không phải à? Trái bần, cũng không phải, thế thì cô chịu thua vậy.
Con bé reo lên đắc thắng:
- Một cái trứng ngổng.
Quỳnh Lâm tròn mắt:
- Một cái trứng ngổng?
- Nó to lắm để con lấy cho cô xem. Í quên, đố cô Lâm con bỏ trứng ngỗng trong gói nào đa6y?
Bằng vẽ láu lỉnh Tí Nị đưa hai tay trước ngực, đọc to:
Tập vòng vong
Tay không tay có
Nhẹ nhẹ tay
Kẻo má nó hay
Đố ai biết được
Ở trong tay nào?
Nam Phong đứng yên hình ảnh trước mặt làm anh cảm động. Dù mới đây Quỳnh Lâm khẳng định không yêu anh, và Nam Phong cũng tin như vậy vì nếu có cô đã không can đảm đến mức bình thản thế này nhưng Nam Phong vẫn sợ. Anh sợ trong một phút yếu lòng anh sẽ hạ mình năn nỉ cô trở lại. Và cũng nếu vì yếu lòng như anh mà Quỳnh Lâm nhận lời thì kết quả sẽ thế nào đây. Anh sẽ khinh chính mình và chán cả cô nữa. Vậy thì hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất cho cả hai. Không dám ngoái nhìn lại lần nào, như ngùời kỵ sĩ kiên quyết ghìm con tuấn mã đang cất vó lồng lên, chỉ chực lao về phía trước. Nam Phong vận dụng đến nổ lực cuối cùng của lòng tự trọng và quyết tâm để đi ra cổng.
- Mẹ con nói trứng ngổng ăn rất tốt cho cộ Cô phải ăn đến năm sáu trứng lận đó.
- Tí Nị Ơi...
Có tiến gọi vang lên phía bên kia bờ rào.
- Da.
Đút cái gói to vào tay Quỳnh Lâm, nó thì thao - ngũ dậy con sẽ sang nói cho cô Lâm nghe một chuyện rất bí mật. Anh tía Tô...
- Tí Nị Ơi ! con về ăn trưa, trưa trời trưa trật rồi để cô Lâm nghĩ ngơi chứ.
- Da.
Nó chạy vụt qua Nam Phong, Quỳnh Lâm nói với theo:
- Nhớ đi vòng qua mương nghe Tí Nị con không được phóng qua mương như hôm trước nữa đâu.
Tí Nị chạy chầm chậm rồi dừng hẳn lại, ở vị trí này nó đứng đôi diện với Nam Phong. Nhưng hình như anh cũng chẳng gợi được sự chú ý nào từ nó cả. Mọi tình cảm nó đều tập trung vào Quỳnh Lâm và hiện lồ lộ ra ngoài tựa như nếu không phải là bây giờ thì nó không còn cơ hội nào bày tỏ với cô vậy:
- Mẹ con dặn không được đòi cô Lâm dẩn ra cồn cát chơi. Cô không còn trèo cồn cát được nữa, nguy hiểm lắm. Vậy ngày mai mình chơi nhà chòi há cộ Con không đóng vai vợ chồng với anh TÍa tô đâu. Mấy đứa xóm trên gặp con là ghẹo "cô dâu chú rể, làm bể bình bông" hoài hà. Minh chơi đóng vai mẹ con, há cô Lâm? Cô Lâm là mẹ nè, Tí Nị và anh Tía Tô làm con. Í quên, cả em bé Như Phong trong bụng cô nữa chứ. Vậy cô Lâm có tất cả ba đứa con nhé.
Máu trong người Nam Phong đông cứng lại. Không biết bằng cách nào anh quay lạI nhìn thẳng vào cộ Quỳnh Lâm ngồi đó với gương mặt tái nhạt, trông cô yếu đuối nhỏ bé, cô đơn như một người vừa bị tướt mất khả năng tự vệ. Bằng sự nhạy cảm của một đứa trẻ, Tí Nị đến cạnh vòng tay ôm lấy Quỳnh Lâm, như những lần bị té đau nó luôn được mẹ dổ dành như thế. Nhưng ánh mắt của Nam Phong làm nó khiếp sợ. Quya lại nhìn cô Lâm, hình như cô cũng đang sơ như nó. Con bé ngồi suống giật giật tay Quỳnh Lâm:
- Cô Lâm ơi chú này...
Cô Lâm vẫn ngồi yên,nó lấm lét nhìn quanh rồi oà lên khóc. Quỳnh Lâm sực tĩnh cô ôm lấy con bé dổ dành:
- Đừng khóc, ngoan nào...
Tí Nị chỉ tay vào Nam Phong. Lúc này không có bóng râm nào che khuất anh, dưới anh nắng mặt trời rực rở, Nam Phong sừng sững như một bức tượng đồng, gương mặt hoàn hảo đang nhìn cô và trong lúc bối rối Quỳnh Lâm không đọc được bất kỳ thông điệp nào tren đó cả.
- Nhưng chú đó, chú đó làm con sơ.
Quỳnh Lâm cúi xuống:
- Con đừng sợ, chú Phong là người tốt, là bạn của cô Lâm. Chú đến đây để thăm cô giống như hôm trước con bị bệnh anh Tí Nị sang thăm vậy đó. Chú không làm hại con đâu. Nín đi nào.
Tí Nị chùi mắt. Có hai lý do khiến nó an tâm dù chú không giống anh Tía Tô chút nào cả. Thứ nhất, đối với nó cái tên Phong rất quen thuộc và thứ hai chú lại là bạn của cô Lâm, nó bước lại Nam Phong rụt rè ngước mắt nhìn anh:
- Chú là bạn của cô Lâm hả? chú đến thăm cô Lâm à? Nhưng cô Lâm có bị bệnh gì đâu.
Nam Phong ngồi xuống để tầm mắt anh ngang vơi khuôn mặt con bé. Anh mắt trẻ thơ trong trẻo đang nhìn anh.
- Chú cũng ten là Phong hả chú? Có phải là tên như Phong giống em bé của cô Lâm không?
Nam Phong lắc đầu:
- Không, chú tên là Nam Phong. Nhưng em bé Như Phong là của chú.
Con bé ngơ ngác:
- Em bé của chú à? Không phải của cô Lâm sao?
- Tí Nị Ơi...
- Da.
Chạy vài bước nó quay lại:
- Con biết rồi giống như con vậy đó, em bé cũng có hai người, ba và mẹ, phải không chú? vậy ngày mai chú co muốn chơi nhà chòi không? con sẽ phân công chú làm ba.
Nam Phong gật đầu:
- Chú sẽ làm bạ Cám ơn con.
Thái độ nghiêm túc của Nam Phong làm con bé thích thú, no thấy mình quan trọng hẳn lên. Dù không hiểu vì sao chú Phong lại cám ơn mình nhưng rất trịnh trong nó gật đầu.
- Da.
Tí Nị chạy vụt về nhà. Thoáng một cái đã nghe tiếng con bé ríu rít bên kia rào.
Nam Phong ngồi trên gót và quỳ một gối cạnh Quỳnh Lâm giử cho mắt cô nhìn thẳng vào mình. Hàng mi dầy cong cong hình vòng cung cụp xuống nhưng không dấu nổi sự đau đớn và bất lực đang ánh lên trong ấy. Cũng chính vì sự đau đớn và bất lực này khiến con người trong mắt cô thẩm lại mật màu nâu tuyệt vọng.
- Em muốn giết anh hả Lâm?
Quỳnh Lâm ngồi yên. Xúc động làm giọng Nam Phong lạc đi:
- Em trả lời anh đi Lâm. Tại tao em lại đối xử với anh như vậy?
Cô nhè nhẹ lắc đầu. Nam Phong không bình tỉnh được nữa, anh siết tay cô đến đau điếng:
- Tại sao em dám làm điều này hả Lâm? Em có quyền gì mà đối với anh như vậy? Anh là người thế nào trong mắt em đây?
Quỳnh Lâm cúi xuống:
- Em không muốn giử anh bằng cách này. Em còn lòng tự trọng của mình nửa chứ. Em không buộc anh vào một trách nhiệm nào cả.
Quỳnh Lâm muốn đứng lên nhưng bàn tay cứng như thép đặt trên vai giử cô lại:
- Giờ mà em còn nói đến trách nhiệm hả Lâm? không co một thứ trách nhiệm nào buộc được anh cả nhưng sợi dây tình cảm này thì anh vĩnh viễn không bao giờ thoát ra được. Nó làm cho anh đau anh hận nhưng không có nó cuộc đời anh chẳng còn ý nghĩa gì cả. Anh yêu em, em biết anh yêu em mà Lâm.
Quỳnh Lâm úp mặt vào lòng bàn tay để tránh ánh mắt của anh. Cô lắc đầy quầy quậy:
- Em không biết, không biết.
Anh gỡ từng ngón tay cô, dổ dành:
- Anh sẽ nói cho em biết, được không em?
Nước mắt chảy qua khẻ tay Quỳnh Lâm, chưa ai làm cho anh đau đớn thế này cả, Nam Phong ôm choàng lấy cô:
- Em đừng khóc, anh xin em.
Quỳnh Lâm khóc nghẹn nhưng vẫn đẩy anh ra.
- Em không muốn khóc đâu em ghét như thế này lắm. Anh đừng an ủi đừng lo lắng cho em. Có con đâu có phải là sự mất mát hay thua thiệt gì. Em sung sướng đón nhận và biết ơn anh. Em không sao cả anh cứ tiếp tục nhưng dự định của mình đi. Trở về mỹ nhận lấy công việc và kết hôn.
Nam Phong ôm ghì lấy cô và vỗ nhẹ nhẹ vào lưng:
- Anh chưa hề có ý định kết hôn với bất cứ người nào khác, ngoài em. Anh cũng sẽ không tưởng tượng được sẽ gắn bó cuộc đời mình với một người nào đó, nếu không phải là em.
- Nhưng anh kết hôn với em chỉ vì muốn cưới mẹ của con anh chứ không phải lấy một người mà anh yêu.
- Hai người đó trong anh chỉ là một mà thôi. Em phải tin anh.
Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Anh đến đây không phải vì điều này, anh đến đây để tạm biệt em, để gặp em lần cuối trước khi về mỹ và anh đã nói rằng không chắc mình sẽ trở lại đây. Giờ...
- Vì anh không biết em yêu anh đến thế này. Có lần em bảo anh rất giống Như Vũ anh ghen tuông khi nghĩ em đến với anh chỉ vì thế. Anh không thể ở lại đây khi trở thành xa lạ với em, khi đứng cạnh em, trông thấy em nhưng không thể yêu em. Nó sẽ giết chết anh.
Anh lau nước mắc Quỳnh Lâm bằng những ngón tay của mình. Gương mặt cô dịu dàng quá. Nam Phong nhớ mình đã dằn vặt, phân vân như thế nào khi quyết định đến đây tìm cộ Anh không đến hay chỉ cần đi nhanh một chút thì sự thật này... Không dám nghĩ thêm Nam Phong xiết chặc Quỳnh Lâm trong vòng tay mạnh mẽ của mình. Suýt nữa anh đã để mất cộ Mất Quỳnh Lâm, dù đã được ôm cô vào lòng thế này nhưng ý nghĩ ấy vẫn là cơn ác mộng trong anh. Không muốn thừa nhận sức mạnh toa? ra từ nó. Nam Phong buộc miệng thốt lên:
- Nếu anh không đến đây tìm em, nếu anh không trở về VN nữa, em có nói điều này với anh không Lâm?
Quỳnh Lâm lắc đầu:
- Không, lúc mẹ nói với em anh sẽ quay về mỹ để kết hôn là lúc em biết mình có thai nên ngay từ đầu em đã không có ý định đó. Em không nói với anh hay bất cứ người nào khác về cha của con em. Em sẽ giữ nó như một bí mật của riêng mình vì thế em dự định ở lại đây cho đến khi anh rời khỏi VN. Lúc đó em quay về nhà nhưng không lưu lại đó nữa. Dì khuyên em về ở với dì. Em vẫn chưa quyết định. Nếu không ở đây em sẽ đi đến một nơi khác.
- Em làm anh sợ quá Lâm ơi. Em đưng đi đâu nữa nghe, hãy để anh chăm sóc, yêu thương, bảo vệ em. Đừng từ chối anh nữa. Em có nghe lời anh không Lâm?
Quỳnh Lâm tách người ra nhìn Nam Phong. Anh để yên khi cô chạm tay vào giọt nước mắt ứa ra từ đôi mắt đỏ hoe của mình. Giọt nước ấy có một sức mạnh kỳ diệu, nó cuốn trôi mọi thành trì cô dựng lên để từ chối anh.
- Được rồi em sẽ không đi đâu hêt. Em sẽ buộc anh lại. Bắt anh chịu trách nhiệm với em. Anh chỉ được phép yêu mình em thôi. Anh phải quay đi khi người khác khóc vì anh. Anh không được dỗ dành cũng không được đau lòng vì bất cứ ai. Khó như vậy anh có làm được không?
Từ lúc yêu cô Nam Phong không có cảm xúc lơ lững kiểu nửa vời. Yêu, buồn, hạnh phuc đau khổ mà Quỳnh Lâm mang đến cho anh đều mảnh liệt như nhau. Nam Phong cố giử thăng bằng khi chuyển từ thái cực này sang thái cực khác. Và bây giờ cũng thế. Niềm hạnh phúc đang vỡ oà trong anh.
- Được chắc chắn anh làm được. Nhưng với điều kiện bắt đầu từ hôm nay em phải trao cho anh quyền làm chồng làm chạ Phải tuân theo anh, nhắm mất mà tuân theo, thậm chí tuân theo một cách mù quán cũng được. Anh chỉ có duy nhất một mệnh lệnh mà thôi. Hãy để anh yêu em, đừng đề phòng đừng từ chối anh nữa. Được không Lâm?
Úp mặt vào vòm ngực rộng và răn chắc của anh. Quỳnh Lâm cảm động gật đầu:
- Vậy anh hãy yêu em ngay bây giờ đi.
Say đắm với những gì cảm nhận trong vòng tay mình, Nam Phong ngước mắt lên cao. chân trời xa tít khiến bầu trời rộng thênh thang, cao lồng lộng và nhuộm xanh ánh mắt của anh. Nam Phong cười nhỏ vào tai cô:
- Yêu ngay bây giờ hả em? vậy mà anh nghĩ phải chờ vài hôm nữa cho đến khi em cảm nhận được anh bằng tât cả những giác quan tỉnh táo và khoẻ mạnh của em.
Quỳnh Lâm cựa người trong vòng tay anh. Nam Phong dịu dàng:
- Sao vậy em? Em không hài lòng vì những điều anh nói hay không hài lòng vì cảm xúc của anh?
Màu đỏ hiện lên trên gương mặt Quỳnh Lâm nhưng may quá lần này thay vì đẩy ra cô lại nép sát vào anh hơn. Nam Phong hên thật lâu lên mái tóc mềm mại, óng mượt tận hưởng mùi hương quen thuộc mà khi cô đi rồi nó vẩn còn lưu lại rất lâu trong phòng anh. Chếnh choáng như người say Nam Phong cúi xuống:
- Từ giờ không được rời xa anh nữa nhé. Anh chưa từng yêu ai như yêu em vậy vì thế mất em là bi kịch lớn nhất trong đời anh. Xưa nay anh luôn tự hào không có điều gì làm anh sợ. Nhưng hôm ấy khi trở về nhà mà không trông thấy em thì nổi lo sợ luôn lẩn quẩn bên anh. Bây giờ cũng thế, chỉ cần nghĩ đến việc nếu anh không thắng nổi bản thân mình để về đây gặp em thì anh sẽ mất em vĩnh viễn và điều thiêng liêng ấy cũng không thuộc về anh, anh thấy lạnh toát cả người vì sợ Lâm ơi. Anh không biết nổi sợ hãi này sẽ còn đeo đẳng anh đến bao giờ nữa. Sao em lại đối với anh như thế? Em có yêu anh không Lâm?
- Em xin lỗi đã làm anh đau lòng đến thế nhưng em có lý do để làm như vậy. Với em niềm tin là một phần rất lớn trong tình yêu, anh nghĩ xem ne6ú em nói ra sự thật vào lúc ấy, liệu anh có tin rằng em làm điều này vì yêu anh không hay chỉ là một cách trói anh vào trách nhiệm Va sự nghi ngờ ấy sẽ giết chết tình yêu của chúng tạ Em không muốn có một kết cục như vậy.
- Tất cả là lỗi của anh. Lẽ ra ngoài việc tỏ bày tình cảm của mình anh còn phải chứng mình trong mọi trường hợp anh đều tin em. Có thể em cho rằng anh đang nguỵ biện nhưng tất cả những ghen tuông hờn giận, hiểu lầm đều xuất phát từ tình yêu chứ không phải vì sự nghi ngờ. Sau những chuyện này anh cũng phải chịu sự trừ phạt, em biết không giờ anh yêu em tăng lên những hai lần vì thế tình cảm này đủ dùng cho cả hai mà không phải chờ đến lượt em đóng góp.
- Thật không?
Nam Phong ậm ự:
- Thật.
Mặc dù nói thế nhưng nhìn vào mắt Nam Phong. Quỳnh Lâm cảm động vì biết anh vẫn chờ nghe câu trả lời của cô.
- Đệ chứng tỏ mình không thua kém em dẽ đóng góp bằng phần của anh - cô kéo tay Nam Phong đặt vào bụng mình - Va cả phần này nữa nhưng anh nhớ đừng có huênh hoang đấy nhé.
- Ôi, ngay cả khi tỏ ra tuyệt vời dến n+1 lần thế này thì em giống như một chú nhím - anh nhìn vào môi cô - Ồ không giống như một nụ hồng thì đúng hơn. Êm ái mượt mà đến thế nhưng chạm vào chổ nào anh cùng bị gai đâm cả, nó làm anh đau thấu đến tim.
Quỳnh Lâm mỉm cười. Nụ cười làm anh xao xuyến, Nam Phong cúi xuống:
- Em phải đền cho anh.
Đêm đó thằng Thiên thao thức mãi, nó dõng tai nghe ngóng tiếng xù xì của ba người từ chiếc bàn kê cạnh lối đi, nơi mà hằng đêm má nó vẫn ngồi trầm ngâm hàng giờ trước khi đi ngủ. Chỉ cách bộ ván mà thằng Thiên không nghe được gì cả ngoài tiếng khóc sụt sùi của má. Nó kéo chăn trùm kín đầu. Âm thanh này là thứ duy nhất có uy lực đối với một thằng cứng đầu như nó. Chán thật, chuyện vui mà má cũng khóc.
Ba người rì rầm đến khuya lơ khuya lắc, rình nghe mãi cũng chán, thằng Thiên ngũ thiếp đi. Đêm đó nó trở mình hai ba lần gì đấy. Lần nào nó cũng thấy anh Phong còn thức. Áy náy vì cái nết ngũ của mình, nó lăn ra xa rồi lào khào hỏi:
- Bộ em đạp trúng anh hả?
- Không, em ngủ đi.
Dù ngái ngủ nhưng thằng Thiên cũng cố vớt vát:
- Anh ngủ đi, ở đây không có ăn trộm nên anh không cần chong mắt cả đêm như thế. Mà nếu có ăn trộm, nó cũng chẳng thèm lấy cắp bà bầ của anh làm gì.
Anh Phong cốc vào đầu nó:
- Ừ, ngủ đi.
Buổi sáng đến thằng Tía Tô ngạc nhiên. Từ lâu nó đã chán chơi nhà chòi với bé TÍ Nị vì quanh đi quẩn lại chỉ có trò hái lá làm tiền rồi mua bán ma6ý thứ hoa cỏ trong vườn, đã vậy mấy đứa trong xóm hể gặp là trêu nó. Nhưng hôm nay trò chơi tre°? nên thú vị hơn vì từ trước đến nay chẳng có người lớn nào chịu chơi với chúng, mà lại chơi nhiệt tình đến thế. Bé Tí Nị cứ tíu tít khoe mãi làm cho thằng Tí Tô phát bực, phải chi hôm qua nó đừng sang cồn ăn đám cưới thì nó cũng làm quen với "ba" rồi. "Ba" nghĩ ra nhiều trò chơi rất vui. Khi đi qua cái mương nhỏ "ba" gồng người cho mỗi đứa đeo cứng một bên taỵ Thường ngày cô Lâm dắt chúng nó qua nhưng hôm nay vì có "ba" nên cô biến thành "má" và dĩ nhiên "má" cũng đứng bên này chờ "ba" sang đón.
Trời chập choạng tối thì nhà thằng Thiên lại đón hai vị khách từ Saigòn xuống. Bước chân vào nhà vừa nghe chị Lâm gọi "Mẹ" là vị khách này oà lên khóc nức nở. Thằng Thiên lấy làm lạ vì người lớn chỉ khóc sụt sùi như má hay lặng lẽ như chị Lâm hoặc bệu bạo như bà nội thằng Tía Tô chứ khóc lớn như con bé Tí Nị thế này thì nó mới thấy lần đầu. Thằng Thiện nhớ tới những lần má càu nhàu ba "gì mà giống con nít" chắc đúng với người này quá. Má nó cũng khóc. Thường ngày bà rất ghét cái thói hóng chuyện của nó nhưng hôm nay bà không cua nó đi. Thằng Thiên ngồi thu lu một góc lắng nghe. Nó lờ mờ đóan ra mọi việc khi mẹ của chị Lâm vừa khóc vừa nói:
- Sao con dại dột quá vậy Lâm. Lẽ ra con phải nói với mẹ chứ? con nghĩ thế nào mà hạnh động như vậy? Con không xem chúng ta là ba mẹ và không xem gia đình này là của con nữa sao?
Quỳnh Lâm nghèn nghẹn:
- Dạ không. Con xin lỗi ba mẹ.
- Nghe Phong nói trong điện thoại mà ba mẹ run cả người vì sợ. Mẹ cứ tưởng mình đang mợ Mẹ trách mình sao vô tình quá nhưng các con biết không đây là một trong những điều tốt đẹp nhất, một sự kết hợp lý tưởng nhất mà ba mẹ không dám nghĩ đến. Ba mẹ không trách các con chỉ thấy giận vì trong câu chuyện này ba mẹ bị đặt ra ngoài một cách oan uổng quá. - Quay sang má nó, bà nấc lên - Chúng tôi chỉ còn biết xin chị thứ lỗi cho chúng tôi.
Chị Lâm khóc lớn:
- Là lỗi của con. Con biết ba mẹ luôn luôn yêu quý và mong muốn con được hạnh phúc nhưng htế này quả thật con không dám tin. Con...
Không ai để ý tiến ho vọng ra từ phòng trong, chắc là cha đã thức giấc, thằng Thiên nhón chân đi vào. Rót cho ông Bảo ly nước. Thằng Thiên ngồi xuống giường. Uống hết ly nước cha nó hỏi:
- Bộ nhà mình có khách hả con?
Thằng Thiên thì thào:
- Dạ, đàng trai đến đón chị Lâm về.
- Đàng trai nào? - Ông nhíu mày nghĩ ngợi - À, họ lại đến à? họ không muốn Quỳnh Lâm về đây đâu. Họ sợ chúng ta không tốt với nó.
Thằng Thiên đở ông Bảo nằm xuống:
- Không phải vậy đâu ba, đây là chuyện vui mà.
- Chuyện vui hả con?
THằng Thiên mơ màng:
- Biết đâu nhà mình lại có một đám cưới.
Ông Bảo cười khà khà:
- Thôi đi con, ông Năm Khả là bạn vọng niên của ba, ổng nổi tiếng là khó tính, đời nào ông ấy gả con gái cho một thằng vắt mũi chưa sạch như con.
Thằng Thiên trố mắt nhìn cha, nó đang nói chuyện gần xịt mà ông lại nghĩ đến chuyện xa ngái đâu đâu. Nhưng công nhận ch cũng ác thật, nằm một chổ mà chuyện gì cha cũng biết.
Sau bữa tối Quỳnh Lâm thơ thẩn ra sân. Cha mẹ cô và dì Tuyên vẫn còn trò chuyện trong nhà. Xoa nhẹ lên mí mắt bùm bụp của mình, Quỳnh Lâm uể oải vương vai. Nam Phong đỡ nhẹ cô từ phía sau. Không ngoái lại, Quỳnh Lâm lười biếng ngả vào anh.
- Mệt hở em?
- Vì hình như tất cả những việc bất ngờ nhất trong đời em đều diễn ra trong ngày hôm nay cả.
- Vẫn chưa bằng bất ngờ mà em mang đến cho anh. - Nam Phong áp tay mình lên bụng cô, cảm nhận được sự biến đổi nho nhỏ trên thân thể ấy. Anh thốt ra ý nghĩ trong đầu - Thật ky diệu. Em đã mang đến cho anh toàn những đều bất ngờ kỳ diệu.
Quỳnh Lâm đặt tay mình lên tay Nam Phong:
- Từ lúc anh trở về nhà mẹ hay kể em những mẫu chuyện ngày xưa thưở anh còn bé tí ấy. - Cô mơ màng - Em thích hình ảnh một chú nhóc thông minh, hiếu động bám theo chân mẹ và nhảy nhót quanh nhà.
Đặt cằm vào chổ trủng trên vai cộ Nam Phong lắc đầu khe khẽ:
- Anh chiu, không nhớ nổi. À vì thích một chú nhóc nên em có kế hoạch, ăn trộm rồi lẳng lặng bỏ đi thế này phải không? ít ra em phải bàn bạc trước vơi anh chứ, em thật là...
- Anh...
Giữ tay cô lại anh cười vang vẻ thích thú. Điện thoại reo. Điện thoại của Quỳnh Lâm, đã lâu không nghe nên âm thanh ấy giờ trở nên lạ lùng với cộ Nam Phong trao nó cho Quỳnh Lâm:
- Chưa hết đâu, vẫn còn một bất ngờ khác chờ anh đấy.
Dè dặt, cô áp điện thoại vào tai:
- Alô.
- Lâm hở?
- Dạ, anh Viễn.
Có tiếng thở phào trong máy:
- May mà em còn nhận ra tôi. Em làm tôi một phen hoảng vía. Em đang ở đâu vậy?
Quỳnh Lâm ngập ngừng:
- Em xin lỗi, em đang...
- À chắc không cần phải biết em đang ở nơi nào, làm gì, với ai đâu nhỉ? Chỉ cần chắc chắn em bình an là được rồi. Từ ngày quen biết em, tôi thấy phiền phức quá Lâm. Tôi quyết định rồi kể từ bây giờ em sống thế nào, có yêu ai cũng mặc tôi không quan tâm đến. Nhưng nếu có bỏ đi đột ngột lần nữa thì nhớ báo cho tôi một tiếng để tôi còn biết cách ăn nói với thầy Quyền
- Tại vì em...
- Tôi biết rồi, vốn là người cứng cõi và rất lý trí nên việc em bỏ nhà, bỏ công việc, bỏ bệnh nhân mà đi như thế chắc là chuyện rất nghiêm trọng không chỉ vì vài lời hôm trước của tôi. Bao giờ giận hờn xong thì trở về nhé. Tôi hứa không làm khó dể em nữa đâu.
- Anh... anh vẫn khoẻ chứ ạ?
- Em muốn nhận được câu trả lời thế nào đây? Câu trả lời để lương tâm an ổn phải không? Vốn là người ích kỷ và một người đáng nhận một hình phát như em, tôi sẽ không cho điều đó đâu. Vì thế câu trả lời sẽ là, tôi đang thất tình, dĩ nhiên là không được khoẻ. Nếu em muốn biết thực hư thế nào thì trở về đi.
-...
- Gởi lời cảm ơn của tôi đến người đang đứng cạnh em. Hắn sẽ may mắn hay bất hạnh hơn tôi chỉ có thượng đế mới biết nhưng thật lòng ma nói tôi thấy ghét hắn quá. Giờ tôi đi tìm tay Mạnh uống vài ly đây. Tội nghiệp, tay này cứ một mực khăng khăng việc em bỏ đi thế này là vì tôi. tôi làm gì có được cái diểm phúc đó. Hôm nay tôi sẽ chứng minh cho hắn thấy tôi vô can thế nào.
Điện thoại đột ngột cắt ngang, tần ngần, Quỳnh Lâm đưa nó ra xa rồi lại áp vào tai. Viễn bỏ máy rôi, chỉ có âm thanh tít tít đáp lời cộ Nam Phong nói nhỏ:
- Viễn yêu em lắm. Hôm anh tìm được điện thoại của em trong phong mới biết suốt thời gian đó Viễn gọi và nhắn cho em không biết bao nhiêu lần. Không thấy em trả lời, viễn hoảng sợ rồi làm anh rối cả lên. Anh bảo là em về quê thăm nhà nhưng VIễn không tin. Anh ấy bảo đêm trước em vào bệnh viện, thái độ và ánh mắt em rất lạ, chắc chắn có điều gì đó không bình thường.Chỉ có tình yêu thật sự người ta mới có những cảm nhận chính xac như thế. Nếy anh đối xử không tốt với em thì người đầu tiên hỏi tội anh chắc chắn là người này.
Quỳnh Lâm đứng yên. Bóng tối không gia giảm liều lượng nên chẳng bao lâu nó đặc sánh lại và bao phủ cả không gian rộng lớn. Cô không trông thấy gì ngay cả gương mặt rất gần, nhưng Quỳnh Lâm cảm nhận được cuộc sống quanh cô vẫn chuyển động không ngừng. Gió vẫn thổi xào xạt trên những ngọn cây, nước vẫn rót rách chảy đúng theo quy luật tuần hoàn của nó. Đâu đây có tiếng tắt lưỡi đập đuôi của chú thằn lằn cần mẫn. Tiếng tắt lưỡi như sự tiếc nuối một quá khứ không bao giờ trở lại để trả chú về thành gả phú hộ ngày xưa. Cuộc sống là như thế.
Nam Phong đang nắm chặt tay cộ Lần đầu tiên kể từ khi yêu anh trái tim Quỳnh Lâm vượt qua sự chuyên chế đè nén của lý trí để mở rộng ra đón nhận. Băng sự tinh tế của mọi giác quan luôn hướng về cô Nam Phong đọc được sự thay đổi ấy, anh dịu dàn đưa tay Quỳnh Lâm lên môi rồi thì thầm khi hôn lên từng ngón "Cảm ơn em".

_________________
Image


Top
 Profile  
 
PostPosted: 13 Apr 2015 07:01 
Offline
User avatar
Moderator
Moderator

Joined: 16 Oct 2013
Posts: 47724
Thanks: 321
Thanked: 29450 times
Chương 16


Quỳnh Lâm tựa người vào chồng, theo quán tính uể oải cô đặt chân lên từng nấc thang một. Buồn ngủ quá chưa bao giờ cô thèm được ngủ như bây giờ. Cạnh cô, gương mặt Nam Phong cũng đượm vẽ mệt mỏi. Vừa che miệng ngáp Quỳnh Lâm vừa mơ màng hỏi:
- Anh có muốn em pha một tách cà phê cho anh không?
Nam Phong bật cười:
- Thôi đi Lâm, em có chắc là mình có còn thức khi về đến phòng không đấy?
Hai mắt nhắm kín, Quỳnh Lâm thì thầm như người đang ngái ngủ:
- Ừ nhỉ em cũng không chắc lắm. Bây giờ em chỉ muốn ngủ một giấc thật dài thôi.
- Mệt lắm hở em? Thôi ngủ đi để anh trông con cho.
- Dạ.
Nam Phong thay xong drap giường, áo gối. Quay lại, Quỳnh Lâm vẩn không buồn nhút nhích, cô đứng tựa vào tường tranh thủ ngủ thêm một chút. Tội nghiệp, Nam Phong hôn nhẹ lên trán vợ. Cả tháng rồi cô vẫn chưa quen với sự thay đổi này. Chỉ một thằng nhóc bé tí mà nếp sinh hoạt trong gia đình đảo lộn cả lên. Nam Phong tìm chiếc áo mỏng tự tay thay cho Quỳnh Lâm.
Một lúc sau hơi thở cô mới đều đặn trở lại. Cả trong giấc ngủ Quỳnh Lâm cũng có vẻ vội vã, uể oải vừa tội nghiệp, vừa đáng yêu. Nam Phong nằm ghé xuống, vòng tay ôm lấy vợ. Như sợ bị bố mẹ bỏ quên, vừa lúc đó có tiếng thằng bé khóc vang vang ở phòng bên cạnh. Quỳnh Lâm lồm cồm ngồi dậy. Nam Phong ngăn lại:
- Để anh sang xem con thế nào.
- Không anh bế con vào đây cho em. Chắc cu cậu đói rồi đấy.
Chưa rời khỏi giường đã nghe bà Như Tùng nựng cháu đớt đát ngòai cửa:
- Mở cửa cho bà cháu tôi nào, bú xong cháu lại sang chơi với bà cho mẹ nghỉ ngơi nhé.
Quỳnh Lâm vừa giơ tay đón, thằng nhóc nó đã rúc ngay vào ngực cộ Há chiếc miệng bé tí ngoạm lấy núm vú mẹ, cu cậu nút lấy nút để. Sửa xuống nhiều quá nó xuốt không kịp nên chảy tràn hai bên mép. Nhả ra, thằng bé cáu kỉnh khóc oe oẹ Bà Như Tùng đặt tay còn lại của Quỳnh Lâm lên bầu ngực căng tròn:
- Để sửa không xuống nhiều quá, con để tay thế này rồi từ từ buông ra. Xuống nhiều nó bị sặt, nhưng không xuống nó sẽ chán không thèm bú nữa. - Quay sang thằng bé bà mắng yêu - Cha mày, thật xấu chứng đói - Vừa vuốt tóc cháu bà vừa hỏi Quỳnh Lâm - Vết mổ ổn hả con? Còn đau nữa không?
- Hầu như đã bình thường rồi mẹ ạ.
- Lần này sang mổ lần sau con phải mổ nữa thôi. Các con cố chờ vài năm nữa cho thật an toàn nhé.
Quỳnh Lâm ngước nhìn Nam Phong. Anh đang cười tủm tỉm. Trừng mắt cảnh cáo nụ cười đầy ngụ ý ấy, cô quay sang nói với mẹ:
- Chúng con đặt tên cháu là Như Phong đấy mẹ.
Bà Như Tùng ngẩn người. Cái tên nhắc bà nhớ lại ngày xưa. Lúc Nam Phong về với bà nó cũng nhỏ xíu thế này. Sự hiện diện của đứa trẻ như ngọn gió mát thổi vào tâm hồn bà. Như Phong bà đặt cho nó cái tên này là vì thế. Giờ làm bố, nó lại dùng cái tên ấy đặt cho con. Đoạn hồi ức nhắc về khoảng thời gian ấy như khúc phim chiếu chậm làm cho mắt bà cay xè. Để che giấu cảm xúc này bà nói to:
- Như Phong, Như Vũ, mẹ sợ rồi lại sống gió bảo táp thôi. Sao không là Như Tùng, Như Bách cho vững chãi hả con?
Tiếng ông Như Tùng ngoài cửa:
- Lại nhắc gì đến ông nội đấy.
Thằng bé bú chán nói chép chép cái miệng bé xíu. Ông đón lấy cháu, cúi nhìn gương mặt bầu bỉnh đáng yêu. Nó cũng giương đôi mắt đen nhánh nhìn ông. Mái tóc loăn xoăn và chiếc mũi cao là bản sao từ ông và Như Vũ. Các nhà khoa học lý giải đó là gen lặn, gen trội, thế hệ F1, F2 gì đó nhưng với ông nó có ý nghĩa rất lớn về mặt tâm linh. Ông như nhìn thấy hình ảnh con trai mình thuở xa xưa mỗi khi trở về nhà sau ngày làm việc bà lại đặt nó vào tay ông.
- Thằng bé tên Như Phong đấy mình.
- Vậy à.
Nó là chiếc cầu nổi, một chiếc cầu nổi hoàn chỉnh nối liền những thế hệ, những người có mặt trong hiện tại và những người chỉ hiện diện trong ký ức. Ông nhắm mắt khẽ gọi: "Vũ ơi".
Sự xúc động của ông không qua được mắt bà. Bà đỡ lấy thằng bé từ tay ông.
- Các con nghĩ ngơi đi. Để ba mẹ trông cháu cho.
Như phản đối lời đề nghị này thằng bé nhăn mặt khóc oe oẹ Nam Phong bật cười nghe bà mắng yêu cháu. Anh đón lấy con, đặt vào lòng Quỳnh Lâm rồi đưa ba mẹ ra cửa.
Thằng bé đã no nhưng ghiền vú mẹ nên bú nhẩn nhạ Nam Phong cúi nhìn anh không phân biệt đâu là màu hồng của môi con, đâu là màu hồng của chiếc núm xinh xắn trên bầu ngực căng tròn của vợ.
Anh mắt của chồng làm Quỳnh Lâm chú ý, cô lơ đãng hỏi:
- Gì vậy anh?
- Con bú thế này trông giống anh quá Lâm.
Dù không có ai trong phòng những Quỳnh Lâm vẫn đỏ mặt tía tai, cô nhìn quanh rồi quát khẽ:
- Anh ăn nói như vậy đó hả?
Nam Phong ngẩn người sau đó phá lên cười thật tọ Chỉ tay vào má thằng bé, anh nói trong tiếng cười đứt quãng:
- Em nhìn xem khi con bú lúm đồng tiên hiện lên rõ trên gò má nên trông rất giống anh. Ý anh chỉ có vậy. Bộ em tưởng... tưởng anh nói... chuyện đó hả?
Ngượng quá, Quỳnh Lâm liếc anh một cái:
- Con ngủ rồi. Anh kéo chiếc nôi lại đây hộ em với. Từ giờ em phải để ý đến cách diễn đạt của anh mới được. Không được ăn nói lung tung như vậy nữa nhé.
Nam Phong cố nín cười gật đầu. Thằng bé Như Phong rời tay mẹ ngủ ngoan trong chiếc nôi bé xíu. Quỳnh Lâm mệt mõi nằm chùi xuống giường. Khép mắt lại, cô dặn hờ anh:
- Em ngủ đây, bao giờ con thức gấc, anh gọi em. - Nhích vào trong cô vỗ nhẹ xuống khoảng trống trước mặt - Hay anh tranh thủ ngã lưng một chút đi. Đêm qua anh cũng thức suốt còn gì.
Nam Phong cởi chiếc áo ngoài vắt trên ghế rồi nằm xuống cạnh vợ. Hơi ấm và mùi hương quen thuộc toa? ra từ anh làm Quỳnh Lâm díp lại. Cô gối đầu trên tay chồng rồi ngủ thiếp đi. Nam Phong nằm đến tê cứng người nhưng không dám đổi tư thế sợ Quỳnh Lâm thức giấc. Trong nôi thằng bé cựa người rồi ậm ự. Vợ con đề huề thế này về mặt lý thuyết thì hạnh phúc thật đấy nhưng lại đến khổ với tình cảnh vợ một bên và con một bên. Nam Phong nằm yên hy vọng thằng bé sẽ ngủ lại nhưng nó nhất định không chịu thua, tiếng ậm ự ngày cang lớn hơn. Nam Phong khẽ rút tay về rồi nhổm dậy vỗ nhè nhẹ vào mông thằng bé.
Ngày xưa mẹ vẫn hát ru anh ngủ nhưng lúc này Nam Phong không nhớ được chút gì từ ký ức xa xôi ấy.Tệ thật, mình chẳng thuộc được một bài hát nào để ru con. Như thông cảm nổi niềm của bố, thằng cu Phong vẫn nằm yên, dõng tai nghe khi bố nó khe khẽ hát một bài lạ hoắc...
"When I was a child. I asked my mother what will I bẻ... "
Điệp khúc ngân lên vài lần thì thằng bé ngủ saỵ Quỳnh Lâm lẩm bẩm trong giấc mơ "Lần sau em sẽ dạy anh hát ru" Nam Phong vén lọn tóc loà xoà che khuất gương mặt Quỳnh Lâm rồi thì thầm vào tai vợ " Không cần thế đâu cưng, chỉ thêm vài đứa nữa hoặc tệ lắm là sang đứa thứ hai chắc chắn anh đã trở thành ông bố lý tưởng nhất thế giới rồi". Quỳnh Lâm cựa mình "Để xem"
Nam Phong cười đắc ý. Anh tưởng tượng căn nhà ầm ĩ tiếng trẻ con. Ừ, để rồi xem. Cô chẳng đã hứa với anh là gì?


Hết

_________________
Image


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 16 posts ]  Go to page Previous  1, 2


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Jump to:  
cron
POWERED_BY
Translated by Maël Soucaze © 2009 phpBB.fr

MangTreVN được xây dựng từ 1 nhóm bạn trẻ vào Tháng 2, 2010 và phát triển bởi các Thành Viên.
Chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung mà người dùng đưa lên hoặc download